Lời nói ấy, thoạt nghe lại như đang giảng đạo lý.
Trương Ninh tỏ vẻ khó xử:
“Vả lại, cậu ấy ấy không muốn gặp cô nữa. Lần trước cô làm dinh dưỡng tề cho cậu ấy, cậu ấy đã đập nát rồi, nói là rất ghét.”
“Ghét?” Đường Nhu không tin.
Thỏ biển là do một tay cô nuôi lớn, không ai hiểu cậu hơn cô.
Ba năm trước, khi thể ấu sinh của thỏ biển được đưa đến tay cô, kỹ sư dường như chẳng mấy kỳ vọng, nói rằng cậu quá gầy yếu, phát triển bẩm sinh không đầy đủ, là phôi thai bị đánh giá thấp nhất trong lô.
Kỹ sư còn bảo với cô, nếu không nuôi nổi thì cũng chẳng ai trách, cứ đem đi thiêu hủy là được.
Trong lồng ấp nhỏ bé, ấu thể còn chưa lớn bằng bàn tay, mắt vẫn chưa mở, co rút lại một khối.
Trông thật tội nghiệp.
Khi đó Đường Nhu vừa mới tốt nghiệp đại học, mềm lòng, lại tràn đầy nhiệt huyết với công việc này.
Cô ngày đêm túc trực bên lồng ấp, giám sát mọi chỉ số sinh mệnh của sinh linh nhỏ bé.
Nhiệt độ tức thời, độ ẩm, tốc độ tuần hoàn máu cùng mọi biến động, cho đến khi các chỉ số ổn định trong bể nước nông.
Cô muốn chạm vào cậu, lại sợ làm tổn thương cơ thể mỏng manh ấy.
Một khoảnh khắc nào đó, cậu trong bể nước tỉnh dậy, mở mắt ra, bóng dáng đầu tiên mơ hồ in vào thị giác là Đường Nhu.
Sợ dọa đến cậu, cô hạ giọng chào hỏi tiếng nói đầu tiên đến từ thế giới này.
“Chào em, tiểu thỏ.”
Cô gõ nhẹ vào lớp kính, mỉm cười:
“Rất vui được gặp em.”
Cậu ngây ngô cảm nhận được thiện ý, cảm nhận được niềm vui của cô.
Sinh mệnh cận kề cái chết rốt cuộc cũng tỉnh lại, thuở ban đầu, Đường Nhu ngày nào cũng thấp thỏm lo âu.
Tình trạng của thỏ biển không mấy khả quan, đôi mắt ẩm ướt còn bị phủ bởi một lớp màng dính, nhân viên y tế bảo là do phôi thai chưa phát triển hoàn toàn. Đường Nhu lo cậu sẽ tổn hại thị lực, suốt đêm túc trực trong phòng thí nghiệm.
Cậu thể chất yếu, cách một đến hai tiếng lại phải cho uống dinh dưỡng tề.
Cô không dám ngủ, cứ cách một tiếng rưỡi lại đặt báo thức, tỉnh dậy kiểm tra chỉ số, rồi đút cậu ăn.
May mắn thay, cậu đã trưởng thành bình an.
Khi thấy thỏ biển bắt đầu có phản ứng với thế giới bên ngoài, dần dần thân thiết ỷ lại vào cô, dù màng mắt ấy mãi không bong ra, thậm chí bắt đầu viêm nhiễm.
Chỉ tiêu điều trị cho phôi thai mới sinh rất hạn chế, thỏ biển lại xếp hạng thấp, chẳng ai đoái hoài, Đường Nhu đành cắn răng, tự mình làm vệ sinh cho cậu.
Dụng cụ khử trùng, thuốc mỡ kháng sinh, nhíp, bông tăm, từng món được bày ra, tay cô run rẩy, phải ép mình giữ bình tĩnh.
Hẳn là rất đau, cậu thiếu niên nhỏ xíu chỉ biết khóc, nhưng vẫn nghe lời cô, không phản kháng, cũng không bật ra một âm thanh nào.
Đôi mắt vì phản xạ đau mà run rẩy không ngừng, mỗi lúc một đỏ.
Mũi Đường Nhu cũng dần ửng đỏ theo.
Cậu bé vì đau mà toàn thân co quắp, vậy mà không biết cô đang làm gì, vẫn hoàn toàn tin tưởng để cô ra tay trên bộ phận yếu ớt nhất.
May mà lớp màng ấy được bóc ra suôn sẻ, càng may hơn, số 11 đúng lúc ấy thức tỉnh được năng lực trị liệu.
Cậu thiếu niên cũng ngày một xinh đẹp hoàn mỹ, làn da trắng muốt không một tì vết, như búp bê pha lê tinh xảo trong tủ kính.
Qua vài lần kiểm tra hồi phục và tái sinh, cậu được xếp hạng A.
Từ một phôi thai hấp hối bị căn cứ ruồng bỏ, biến thành thể thí nghiệm trị liệu cấp cao được mọi người khen ngợi.
Từ đó không rõ là do hội chứng in dấu hay vì nguyên nhân gì khác, Đường Nhu luôn là người mà Thỏ biển tín nhiệm đầu tiên. Cậu chỉ thân cận với mỗi mình cô, cũng chỉ ngoan ngoãn trước mặt cô.
Vậy mà cậu lại nổi giận đến mức đập nát dinh dưỡng tề cô làm? Đường Nhu không tin nổi.
“Không thể nào.” Cô khẽ lắc đầu. “Tôi phải gặp em ấy.”
“Xin cô tôn trọng tôi!” Trương Ninh giơ tay chặn đường cô, có vẻ tức giận, “Bây giờ tôi mới là người nuôi dưỡng của cậu ấy! Cô có hiểu thế nào là giữ đúng chừng mực không?”
Đường Nhu cười lạnh:
“Tôi ngược lại muốn hỏi anh, tại sao cứ nhất quyết ngăn cản tôi?”
“Ý cô là gì?” Trương Ninh phản bác, “Tôi có thể làm gì với cậu ấy chứ? Đây là căn cứ! Biết bao ánh mắt đang dõi theo!”
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào hóng chuyện càng lúc càng rõ rệt.
“Đúng đấy.”
“Vô lý thật.”
“Chẳng biết điều tí nào.”
Đường Nhu siết chặt ngón tay, mà oái oăm thay, căn phòng kia đúng là không còn là của cô nữa.
Đúng lúc ấy, có người gọi cô từ phía sau.
“Người nuôi dưỡng Đường.”
Đường Nhu quay đầu, nhận ra là nhân viên cao cấp từ Tháp Babel.
“Giáo sư Hứa muốn gặp cô, mời cô đến phòng họp ngay bây giờ.”
Trong Tháp Babel, người có thể được gọi là “Giáo sư Hứa” chỉ có duy nhất một người.
Người đó dịu giọng giải thích:
“Hôm qua cô đã đến quầy dịch vụ nộp đơn xin truy tìm thể thí nghiệm, đúng không?”
Đường Nhu quay lại: “Đã tìm thấy chưa?”
“Đã tìm thấy, nhưng giáo sư Hứa muốn gặp cô trước. Mời cô theo tôi.”
Cô không thể từ chối một giáo sư cấp cao, theo phản xạ liếc nhìn Trương Ninh.
Trương Ninh nở nụ cười có vẻ thấu tình đạt lý:
“Cô cứ yên tâm, dù sao cũng là thể thí nghiệm của tôi rồi, tôi sẽ chăm sóc cậu ấy cẩn thận.”
Cánh cổng khu A không xa, nhưng muốn bước vào đó, lại gian nan đến lạ thường.
Trước cổng có không ít ánh mắt dõi theo cô, mà hiếm có cái nhìn nào là thiện ý.
Đường Nhu hít sâu một hơi.
Cô lùi lại một bước, cúi người trước Trương Ninh.
Trương Ninh kinh ngạc nhìn cô gái trẻ cúi mình trước mặt anh ta.
“Phó chủ nhiệm Trương, vừa rồi là tôi bốc đồng.”
Cô vừa tốt nghiệp đại học, dáng người gầy mảnh, lộ ra dưới lớp đồng phục trắng của căn cứ, như một cành ngọc trúc bị đè cong.
“Hy vọng anh đừng giận tôi… và… làm ơn hãy chăm sóc tốt cho cậu ấy.”
Đừng vì ghét bỏ cô, mà giận lây đến thỏ biển vô tội.
Trương Ninh nhìn người phụ nữ cúi mình, thần sắc khó dò.
Rất nhiều người chứng kiến cảnh tượng ấy.
Bọn họ vốn nghĩ người phụ nữ được thăng chức lên khu S sẽ kiêu ngạo lắm.
“Khách sáo quá rồi, Tiểu Đường, chẳng phải cô rất bận sao, đi nhanh đi.”
Trương Ninh giơ tay đỡ lấy cô, giọng nói hòa nhã.
Anh ta rất hài lòng, khi thấy cô gái trẻ từng được đề bạt lên khu S phải cúi đầu trước mặt mình.
---
Đường Nhu được nhân viên cao cấp đưa đi, xuyên qua khu S, đến tòa cao ốc hình tháp của Tháp Babel.
Tòa nhà trắng toát vươn thẳng lên trời, quả như lời đồn, ngọn tháp nhân loại dẫn lối đến thiên đường.
Thang máy đi lên không ngừng, xuyên qua các tầng được phân cấp nghiêm ngặt, bên ngoài lớp kính trong suốt là từng dãy khung thép chạy dọc, xa xa là đại dương lấp lánh ánh nước.
Đinh một tiếng, thang máy đến nơi.
Nhân viên làm việc trong tòa cao ốc lạnh lùng như những cỗ máy, không ai ngẩng đầu, cũng chẳng ai thấy lạ khi Đường Nhu xuất hiện. Cô bước qua khu văn phòng, đến một căn phòng bạc trắng nằm sâu bên trong.
Chỉ là ngay sau khi cô rời đi, ánh mắt vốn dửng dưng trong phòng lại bất chợt ánh lên vài tia dò xét, lặng lẽ dõi theo bóng lưng cô.
Bên trong văn phòng, mấy vị giáo sư cao cấp ăn mặc giản dị đang bàn luận điều gì đó.
Nhân viên gõ nhẹ lên tấm kính:
“Giáo sư Hứa, người nuôi dưỡng Đường đã đến.”