Đường Nhu gõ nhẹ lên mặt kính, mỉm cười nói:
“Đi chơi đi, bé ngoan.”
Con sứa như thực sự hiểu lời cô, dùng dải tua uốn nhẹ lấy lòng bàn tay đang áp vào mặt kính, rồi chầm chậm co rút tán ô, lặng lẽ bơi về phía sâu thẳm.
Arthuran khoanh tay tựa vào khung cửa, tặc lưỡi:
“Nó thật sự hiểu lời cậu đấy à? Nghe thấy? Nhìn thấy? Không đúng, hình như nó chẳng có giác quan nào phù hợp cả?”
Những dị biến này phức tạp ngoài sức tưởng tượng, đến cả trình độ khoa học hiện tại cũng chưa thể đưa ra lời giải thích hợp lý.
Đường Nhu chỉ cười nhẹ, không đáp, rồi nói:
“Đúng lúc, tớ có một vấn đề muốn hỏi cậu.”
“Vấn đề gì vậy?”
Vì lý do an toàn, phần lớn khu S vẫn bị niêm phong, cảnh báo chưa được gỡ bỏ.
Khu vực sinh vật cấp đặc biệt mà Đường Nhu từng đặt chân vào đã bị bao kín bằng tường chắn đặc dày nặng như thể sợ bên trong có mãnh thú trốn ra ngoài.
Kỳ lạ là, tất cả những ai bước vào khu phong tỏa ấy đều phải đeo một loại kính bảo hộ dày đặc biệt.
Câu hỏi của Đường Nhu chính là về điều đó.
“Cái kính đặc biệt đó, rốt cuộc dùng để làm gì?”
Arthuran đã ký cam kết bảo mật nghiêm ngặt, không thể nói quá nhiều, đành trả lời ngắn gọn:
“Cậu từng nghe đến ‘can thiệp ý thức’ chưa?”
“Can thiệp ý thức?”
“Ừ, là một hiện tượng vượt xa khả năng lý giải của khoa học cơ bản. Tớ cũng không hiểu rõ lắm, chỉ biết rằng nếu nhìn thẳng vào sinh vật cấp đặc biệt ấy, ý thức sẽ bị xâm nhập. Đã có không ít nhân viên chăm sóc tự sát rồi.”
“Tự sát?”
“Đúng vậy. Hết người này đến người khác. Có người nhảy vào bể nuôi sinh vật ăn thịt, có người tự hủy hoại bản thân, có người thì tinh thần sụp đổ… đủ loại cách chết. Mà điểm chung là họ đều từng đối diện ánh mắt của sinh vật ấy.”
Thấy gương mặt đầy kinh ngạc của Đường Nhu, Arthuran khẽ thở dài:
“Tớ đã bảo rồi, đừng quá tò mò với nơi đó, thứ nuôi trong ấy… là thứ có thể lấy mạng người.”
Đường Nhu ngồi xuống, ngước nhìn Arthuran:
“Vậy tại sao số 4 lại được thăng cấp?”
Hệ thống phân cấp ở căn cứ này cực kỳ khắt khe, nhìn thì đơn giản, nhưng đằng sau là khoảng cách như vực sâu muôn trượng.
Arthuran là nghiên cứu viên ngành kỹ thuật sinh học, tất nhiên biết rõ nguyên nhân thật sự đằng sau việc nâng cấp.
“Độc tố, ở một khía cạnh nào đó, chính là vũ khí hóa học. Đặc biệt là độc tan trong nước, nó là bước quan trọng để tiến công vào khu vực biển. Dị thể số 4 của cậu sở hữu độc tính cực mạnh, thậm chí có thể tự tiến hóa và nâng cấp. Đó là vũ khí mà căn cứ này hằng ao ước.”
Sinh vật vũ khí sở hữu trí tuệ là công cụ lý tưởng nhất cho mọi thế lực muốn bành trướng.
Tài nguyên đất liền dần cạn kiệt, ánh mắt con người đã sớm hướng về đại dương, một miền đất vẫn còn đầy rẫy những điều chưa biết.
Arthuran hiểu rõ, biển cả là bóng ma thời thơ ấu của Đường Nhu, dù hiện tại cô vẫn đang làm việc tại đây.
Với Đường Nhu, biển cả là nơi khởi đầu cho mọi tai họa, là vực sâu đã cướp đi cha mẹ cô. Nhưng đồng thời, cũng là nơi ban cho cô sinh mệnh mới, nơi khiến cô sống sót.
Cô không nỡ nhẫn tâm thực hiện các thí nghiệm tàn khốc, chỉ nhận công việc nuôi dưỡng, công việc hiền hòa nhất trong số đó. Còn Arthuran thì lại học chuyên ngành kỹ thuật sinh học, công việc vốn được gọi là "chỉ có kẻ máu lạnh mới làm được".
Ngày hôm sau quay lại phòng thí nghiệm, Arthuran mang đến một thông báo mới từ căn cứ.
Dị thể số 17 sẽ được đưa đi thực hiện thí nghiệm phân tách cấp bốn.
“Nhu, nếu 17 vượt qua được thí nghiệm phân tách lần này, cậu ra cũng sẽ được chuyển vào khu S.”
Đường Nhu lập tức ngẩng đầu:
“Thí nghiệm cấp bốn? …Không được, quá nguy hiểm!”
Đó là loại thí nghiệm phân tách sinh vật có tỷ lệ tử vong lên tới 99.5%, trước nay chỉ thành công vỏn vẹn hai lần.
Arthuran lại ngắt lời cô:
“Đường Nhu, cậu không có quyền quyết định. Ngay cả chúng tớ là các kỹ sư cũng không thể can thiệp vào quyết định của căn cứ.”
Mọi quyền sở hữu sinh vật đều nằm trong tay căn cứ. Những kẻ ngồi ở tầng trên mới là người nắm quyền sinh sát, còn Đường Nhu chỉ là một người chăn nuôi được thuê mà thôi.
Nhưng thí nghiệm cấp bốn… sao lại áp lên một sinh vật của khu A?
Arthuran giải thích:
“Thí nghiệm phân tách lần trước đã vượt qua giới hạn có thể chịu đựng ở khu A. Biểu hiện của 17 thật sự quá xuất sắc, tốc độ phục hồi kinh người. Họ cho rằng, có lẽ 17 từ lâu đã dị biến, và trong một điều kiện nào đó, tiềm năng sinh học đã được kích hoạt.”
Tự tiến hóa là đề tài khiến mọi kỹ sư đều khao khát.
“Nhưng nếu thất bại… em ấy sẽ chết.”
“Không còn cách nào khác, Đường Nhu. Chúng ta chỉ có thể phục tùng. Và đây là thông báo không phải thương lượng.”
Quyết định của căn cứ, xưa nay chưa từng là điều có thể đem ra bàn bạc.
Cơ thể Đường Nhu cứng đờ, đôi mày nhíu chặt như đang đắn đo điều gì.
Một lúc sau, cô nói:
“Tớ muốn đến gặp em ấy.”
.
Tại căn cứ, cấp bậc chính là tất cả.
Cấp bậc càng cao, đãi ngộ càng vượt xa sức tưởng tượng. Người chăn nuôi cấp cao có thể dễ dàng tiến vào khu vực cao hơn.
Cấp bậc là quyền lực.
Ngay khoảnh khắc bước vào khu làm việc xưa cũ, Đường Nhu đã cảm nhận được ánh mắt ai đó đang chăm chú nhìn mình.
Phía sau tấm kính, một thanh niên nửa người nửa bạch tuộc đẹp như tượng tạc lặng lẽ dõi theo cô. Những ngón tay thon dài, trắng bệch áp sát mặt kính, trong đôi mắt quyến rũ là sự nhẫn nhịn đầy khao khát, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.
Anh rất nhớ cô. Nhớ đến mức hiện rõ tính công kích, khiến bao nhiêu người chăm sóc sợ hãi bỏ chạy.
Nhưng người mà anh ngày đêm mong nhớ, lại hoàn toàn phớt lờ tình cảm ấy.
Đường Nhu dường như chẳng nhận thấy sự tồn tại của anh, đi thẳng về phía bể nuôi của thiếu niên thỏ biển.
Cậu thiếu niên có làn da trắng nõn, khóe mắt hoe đỏ ngoan ngoãn bò ra khỏi bể, ôm lấy eo cô, dán sát vào người cô, khát khao hấp thụ hơi ấm từ thân thể cô. Gương mặt ngoan hiền, đầy ỷ lại, dụi nhẹ vào lòng bàn tay cô làm nũng, khiến người khác không khỏi xót xa.
Động tác của hai người vô cùng thân mật.
Đường Nhu dịu dàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu, ngắm nhìn cậu thiếu niên xinh đẹp run rẩy dưới tay mình, cả người như nhũn ra, cánh tay mảnh khảnh yếu ớt vòng lấy áo cô, mềm nhũn đến mức không đứng nổi.
Phía sau, là ánh mắt im lặng theo dõi.
Đường Nhu vẫn không quay đầu, phớt lờ thực thể bạch tuộc ấy.
“Muốn…muốn…Nhu…”
Thiếu niên ngẩng đầu lên, từ dưới nhìn lên gần sát mặt cô, đôi mắt đỏ hoe phủ mờ hơi nước, tha thiết nhìn cô bằng giọng điệu dính nhớt, sâu đậm tình cảm.
“Đừng…đi…”
Đường Nhu dịu dàng vuốt qua má và sống lưng thon gọn của cậu, khiến cậu thiếu niên mẫn cảm run rẩy, ôm cô chặt hơn.
Dưới cái chạm nhẹ đầy trìu mến của cô, toàn thân thiếu niên đỏ bừng, lồng ngực phập phồng dữ dội, giọng nói càng thêm mềm mại, ướt át.
“Nhu… Nhu…”
Nhớ cô.
Nhớ cô da diết.
Thiếu niên siết chặt vòng tay quanh eo cô, liên tục gọi tên cô, âm điệu dính đặc đầy mê luyến, say đắm.
Cậu đang ôm lấy chủ nhân của mình! Thắt lưng mềm mại mảnh mai ấy, lúc này đã nằm gọn trong vòng tay cậu, thật là hạnh phúc khôn cùng!
Niềm vui ấy khiến đầu óc cậu choáng váng.
Đôi môi đỏ tươi vụng về chạm khẽ vào mu bàn tay cô, vừa lúng túng vừa mãnh liệt truyền tải tình yêu.
Tất cả đều là bản năng, cậu dốc toàn bộ sự ngoan ngoãn, dịu dàng để lấy lòng cô, trông đến là tội nghiệp.
Đường Nhu mặc kệ sự thân mật ấy, mỉm cười dịu dàng với cậu.
Đây là điều mà thỏ biển yêu thích nhất.
Cũng là điều mà 17 căm ghét nhất.