người chăm sóc sinh vật phi nhân loại

Chương 8: Thăng cấp


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Chính Đường Nhu đã hại nó. 

Cô cuối cùng cũng được đưa trở lại phòng thí nghiệm của mình. 

Các thực thể thí nghiệm khi nhìn thấy Đường Nhu đều vô cùng kích động. Chàng trai bạch tuộc cứ chăm chú nhìn về phía cô, đôi mắt đen láy tựa như ẩn chứa một xoáy nước không lời nào diễn tả nổi. Còn thiếu niên thỏ biển thì đã bật khóc từ lâu, cậu leo ra khỏi bể kính, suýt nữa thì ngã nhào xuống đất, run rẩy gọi tên cô từng tiếng một bằng giọng yếu ớt và run rẩy.

Nhưng Đường Nhu không thể đáp lại họ, cô đi thẳng về phía vùng nước sâu của thực thể số 4.

Trong sắc xanh lộng lẫy như mộng, con sứa ấy từ nơi sâu thẳm chầm chậm bơi lên, thân thể bán trong suốt mềm mại tựa linh hồn, những xúc tu như dải lụa nhẹ nhàng lướt qua nơi cô đứng, uyển chuyển vẽ nên đường nét thân hình cô.

“Sao lại thế này...?”

Đường Nhu khẽ cất tiếng, trong đầu như thể chưa kịp tiếp nhận mọi thứ.

Con sứa này luôn ngoan ngoãn và xa cách, chưa từng thân cận với cô, cũng chưa từng có lấy chút biểu hiện nào mang tính công kích.

Sao lại có thể như vậy?

Cô nghi hoặc, nhưng không thể nào nhìn thấu được sinh vật biển sau lớp kính ấy.

Tên mã của nó trên bảng thông tin số 4 là: Hộp Biến Dị Lam Bình – Sứa.

Không ai biết, sinh vật to lớn mà tuyệt mỹ kia lại mang trong mình một bí mật sâu kín đến vậy.

Con sứa ấy yêu người chăm sóc mình, yêu cô một cách tha thiết, nhưng lại không thể chạm vào cô.

Trên hàng trăm xúc tu mềm mại của nó chứa hàng tỷ tế bào chích độc. Một khi bị kích thích, chúng sẽ không kiểm soát được mà phóng ra khỏi dải lụa, đâm sâu vào da thịt người tiếp xúc. Độc tố đó đủ sức khiến tim người ngừng đập ngay tức khắc, cướp đi mạng sống chỉ trong khoảnh khắc.

Con sứa biến dị này sở hữu trí tuệ gần như con người, nó yêu Đường Nhu, nhưng cũng hiểu rằng chỉ cần được cô chạm vào, xúc cảm hạnh phúc sẽ khiến bản năng bị kích thích, và điều đó sẽ làm tổn thương cô. Thế nên nó luôn lặng lẽ quan sát cô sau lớp kính dày cộm.

Nó không có giác quan như con người, nhưng lại biết rõ sự hiện diện của cô, không có đôi mắt, nhưng từng tế bào trong cơ thể đều có thể cảm nhận được mỗi lần cô đến gần. Thế nhưng, tình yêu ấy đã định sẵn không thể thổ lộ thành lời.

Nó không có bất kỳ cơ quan nào để biểu đạt tình cảm. Đồng thời, độc tố mạnh mẽ cũng khiến nó vĩnh viễn không thể chạm vào người mình yêu, đành để tình cảm ấy trở thành một bí mật cô đơn theo nó đến tận lúc chết.

Nó yêu người chăm sóc mình hơn cả sinh mạng, ép bản thân phải tuyệt đối không được chạm vào cô. Nhưng quy tắc ấy không áp dụng với người khác.

Khi người mà nó yêu thương bị thay thế, nó không cho phép bất cứ ai phá vỡ sợi dây liên kết giữa mình và cô.

Và rồi, cuối cùng, cô đã trở lại.

Dù cái giá phải trả có thể là mạng sống của nó. 

Đường Nhu đứng ngoài lớp kính, nhìn con sứa xinh đẹp ấy, đầu ngón tay nhẹ lướt trên bề mặt kính trong suốt. Những xúc tu mảnh mai theo chuyển động tay cô mà khẽ khàng vờn quanh mặt kính.

Tựa như vậy đã là đang được chạm vào người nó yêu.

Đường Nhu hoàn toàn không biết về tình cảm ấy. Nó ngoan ngoãn, không bao giờ phát ra âm thanh nào, cũng chưa từng giống như chàng trai bạch tuộc hay thiếu niên thỏ biển, lúc nào cũng đòi hỏi cô phải bên cạnh.

Nó chỉ biết lặng lẽ bảo vệ cô, lặng lẽ và cô đơn trôi nổi sau tấm kính kia, mỗi khi cô xuất hiện sẽ nhẹ nhàng lắc nhẹ xúc tu, biểu hiện chút vui mừng kín đáo, ngượng ngùng.

Việc xử tử số 4 đối với cơ sở nghiên cứu là một tổn thất cực lớn.

Nhưng họ vẫn nghiến răng ném thuốc độc vào khu vực nước rộng lớn đó. Trước thời khắc đó, Đường Nhu lần đầu tiên mở nắp buồng chứa.

Con sứa nổi lên, cẩn thận thu gọn dải lụa của mình, bảo đảm không một sợi nào chạm vào người chăm sóc, rồi khẽ nghiêng đầu mềm mại về phía cô.

Đường Nhu khẽ chạm tay lên chiếc mũ lục giác mong manh của nó, phát hiện cơ thể nó đang run rẩy.

Những dải lụa trong nước khẽ lay động, tạo nên từng gợn sóng nhỏ.

“Em đang sợ sao?”

Dĩ nhiên là không phải sợ.

Là niềm hạnh phúc nồng nàn, không gì sánh được.

Là lưu luyến không nỡ chia xa.

Lần đầu tiên được chạm vào người mình yêu, nó run rẩy, cố gắng kiểm soát xúc tu của mình.

Không được chạm vào. Không thể chạm vào cô ấy.

Đây là lần đầu tiên... cũng là lần cuối cùng.

“Chuẩn bị thực thi.”

“Bắt đầu thực thi.”

“Đếm ngược xử lý bắt đầu.”

“Nhân viên chăm sóc Đường, xin mời rời khỏi buồng dưỡng, không được cản trở quá trình thực hiện.”

Trong tai nghe vang lên giọng thúc giục của bộ phận thi hành.

Đường Nhu khép mắt lại. 

.

Nhưng con sứa lam bình biến dị ấy lại mang độc tính mạnh hơn họ tưởng tượng.

Sau lần đầu đổ độc, con sứa vẫn trôi lơ lửng trong khu nước ấy, dường như không bị ảnh hưởng gì. Vì thế họ tiếp tục đổ thêm liều thứ hai.

Rồi lại thêm lần thứ ba, mỗi lần độc tố lại mạnh hơn lần trước.

Sau ba lần, mặc dù một phần mô cơ thể con sứa bị hòa tan, nhưng điều khiến họ kinh ngạc là: nó đã thích ứng được với lượng độc đó.

Thích ứng có nghĩa là gì?

Đây là một phát hiện mang tính đột phá. Dù chưa trải qua bài kiểm tra chính thức, nhưng nó đã vượt xa mọi tưởng tượng của con người trong trung tâm.

Nó đẹp đẽ, hư ảo nhưng cũng đáng sợ đến kinh người. Nó thực sự đã hấp thụ toàn bộ lượng độc có thể giết chết sinh vật biển trong hàng nghìn mét khối nước!

Sau khi hấp thu độc tố, cơ thể con sứa bắt đầu biến đổi. Trên chiếc ô xuất hiện những hoa văn gợn sóng xanh trắng xen kẽ, giống như những chú văn của một loại chú ngữ cổ xưa thần bí.

Sự biến dị này khiến trung tâm lập tức từ bỏ ý định tiêu diệt nó, mở ra hàng loạt thử nghiệm tại khu vực của Đường Nhu.

Thế nhưng, khi Đường Nhu bị yêu cầu rời khỏi nơi này, con sứa rơi vào trạng thái u sầu chưa từng thấy.

Nó không chống cự nữa, độc tố nhanh chóng phá hủy các xúc tu, khiến chúng tan chảy.

Họ hoảng hốt, lại một lần nữa mời Đường Nhu quay trở lại. Khi cô đứng bên ngoài lớp kính, nó lại tràn đầy sinh lực, bắt đầu chống lại độc tố.

Thật kỳ diệu, trước giờ họ chưa bao giờ tin loài sứa có thể mang cảm xúc như con người.

Đây là phát hiện đáng giá nhất của khu A trong thời gian gần đây. Đến mức họ đã khai giả cái chết của con sứa, báo cáo giả cho tập đoàn Sinh Học Tống thị, rồi lập tức đăng ký cho nó một mã số hoàn toàn mới:

S-103.

.

Một màn hình khổng lồ chiếm trọn ba tầng lầu đang hiển thị danh sách điều phối nhân sự mới.

Tên của Đường Nhu đã biến mất khỏi bảng tên.

Mọi người đoán rằng có thể do thực thể thí nghiệm của cô làm tổn thương Tống Y Na nên cô mới bị liên lụy, bị trung tâm nghiên cứu khai trừ.

Tin đồn ngày càng lan rộng, dần dần nghe còn giống thật hơn cả thật. Có người bám lấy Arthurine, người quen thân với Đường Nhu để hỏi tình hình. Arthurine chỉ nháy mắt, bảo họ lo chuyện của mình đi.

Cuối cùng, vài ngày sau, có người lại nhìn thấy cô lần nữa.

Đường Nhu đã đổi sang một bộ đồng phục khác, quyền hạn cá nhân từ quẹt thẻ nâng lên thành nhận diện mống mắt, chính thức bước vào khu vực S, nơi được bảo vệ nghiêm ngặt và cách ly tuyệt đối.

Khi Arthurine gõ cửa bước vào, Đường Nhu đang sắp xếp lại văn phòng mới của mình.

Cô ấy bước đến bên Đường Nhu, vừa chúc mừng vừa buôn chuyện:

“Chúc mừng nha, bên ngoài đang loạn hết cả lên. Cậu không biết mấy người đồng nghiệp cũ ở khu A bây giờ mặt mũi ra sao đâu, cứ như nuốt phải phân vậy. Lại còn có đứa đồn là cậu đút lót cấp trên, thiệt chứ, mấy người đó có tỉnh lại không vậy? Khu S mà cũng có thể đút lót mà vào được sao?”

“Cậu không hòa thuận với bọn họ à? Sao ai cũng không chịu nổi khi thấy cậu thành công vậy?”

Đường Nhu chẳng buồn để tâm đến họ.

Căn phòng làm việc mới toanh này ở đâu cũng lấp lánh ánh kim loại với hệ số an ninh cực cao. Nguyên một mặt tường là kính trong suốt.

Sau lớp kính có lớp hoa văn thép giấu kín, là một vùng nước xanh thẳm. Con sứa của cô, thực thể từng mang mã số 4, giờ là S-103 đang bồng bềnh trong làn nước ấy, những xúc tu dài mềm mại khẽ lướt qua mặt kính, như muốn thu hút sự chú ý của cô.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×