Thiên Đế Kiếm

Chương 23: Chương 23


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Một con cáo nhỏ đang ngửi, nó đãnhận ra mùi.

Con cáo ấy hoá thành người, đó là HàLiên, cô vẫy tay ra hiệu, từng bóng người tuồn lên phía trên.

-Đây rồi ! - Mạnh Uy nói.Trước mặtanh, đội lính Tích Vũ đang tấn công vào ngôi nhà nhỏ.Ngay đằng sau bức tường,hàng chục tên lính đang bắn tới tấp.

Từ đây, anh có thể nhìn thấy cáibóng của Hạc Tú đang chém giết quân lính.

Đội Vô đang nấp sau bức tường, họ đãtới chỗ đội Bạch.

-Duy Kì !

Duy Kì chạy lại chỗ của Mạnh Uy.

-Cậu lên xử lý giùm bọn trên kiađược chứ ?

-Vâng.

-Nhan Tâm, cậu ném mảnh giấy đi, độiBạch sẽ nhận ra chúng ta.

-Rõ.

Duy Kì cúi người xuống, anh ta bướcchầm chậm về phía đám lính đang nấp sau tường.

Nhan Tâm rút từ trong người ra mộttờ giấy cỡ lòng bàn tay, anh thổi nó.

Hạc Tú thấy đã mệt, chiến đấu khôngngừng nghỉ suốt từ chiều tới giờ đã làm anh tổn hao chân khí nhiều, mặc dù đãđược nghỉ ban nãy, nhưng chừng đó vẫn chưa thấm vào đâu.

Đội Bạch càng lúc càng bị dồn vàobên trong, các thành viên đã gần như rã rời. Đến cả Diệp Thu cũng đã uể oải.

Hạc Tú thấy một mảnh giấy màu trắng,nó lơ lửng trong không khí.

-Đội Vô đến rồi ! - Hạc Tú hét lên.

Hàn Thuyên như bỏ được gánh nặngđang làm oằn ruột mình.Tự nhiên anh cảm thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh,anh cầm cây Kiếm Hoa chém bay đầu tên đứng trước mặt.

Những tên lính Tích Vũ đang nấp saubờ tường, chúng thấy đám lính đang tấn công vào ngôi nhà bị dạt hết cả ra bênngoài.Những tên lính này lại giương cung lên chuẩn bị bắn tiếp.

-Vui quá nhỉ ? - Một giọng nói đằngsau những tên lính.

Những tên lính đồng loạt quay mặtlại thì đầu của chúng cũng đồng loạt rớt xuống, máu bắn đầy lên áo giáp của DuyKì.

Một tên đội trưởng lính Tích Vũ trênmái nhà đã nhìn thấy, hắn gào lên:

-Bắn nó đi ! Bắn nó đi !

Cả đội lính Tích Vũ quay sang DuyKì, nhưng chưa kịp bắn, những con dao găm từ đâu bay tới, cắm vào cổ từng tênmột.

Tên đội trưởng còn chưa hiểu cái gìvừa diễn ra, những lưỡi dao móc với dây đằng sau cuốn vào người hắn. Mạnh Uyđứng đằng sau lưng hắn, mỗi tay kẹp ba cán dao, những con dao của anh có thểtách ra làm đôi, lưỡi nối với cán bằng một sợi dây trắng và mảnh.Những sợi dâythít vào người tên đội trưởng.

Mạnh Uy nghiến răng kéo hai tay,những sợi dây đan nhau cắm ngập vào người tên đội trưởng, cứ thế mà chia nhỏ cơthể, những sợi dây màu trắng giờ đã trờ thành màu đỏ kịt.

-Có cần phải như vậy không ? – BăngTiên đứng đằng sau.

Mạnh Uy thở một cách nặng nhọc:

-Đây là chiến trường.



Nguyên Trí đang đứng bên ngoài trờiđầy tuyết, trước mặt ông một đội quân mặc toàn đồ đen, khăn che kín mặt, đôngđến hơn hai trăm người.

-Các cậu đã nhớ rõ chưa ? – Nguyên Tríhỏi.

-Rõ ! – Những người mặc đồ đen đồngthanh.

-Đi đi !

Những người lính mặc áo đen đó chạyxuống con đường tên đồi.

Một người tới bên cạnh NguyênTrí.Nguyên Trí nói

-Quang Thanh à ?

-Ông có chắc là dùng toàn bộ độiBiệt Sát thế này là hay không ? Biệt Sát không thực sự để dùng cho chiến trườngmà. – Quang Thanh nói.

-Thiên Tử đã lệnh là phải đánh bằngđược Tổ Long Thành ngay trong đêm nay.

-Ừm…

-Đội Sầu Lệ Điện và Ai Oán Đường đichưa ?

-Rồi.Tôi đã bảo họ đi rồi.

Nguyên Trí gật gù.

-Không biết Thiên Tử có ổn không ? –Quang Thanh trầm ngâm.



Chiến trường Đặng Lung Sơn đầy tiếnggầm rú của quân Vạn Hoá Thành.

Thiên Tử cầm thanh Uất Ma Kiếm, tảxung hữu đột vào giữa đại quân Vạn Hoá, không kẻ nào cản được bước tiến củaông.Mặc dù đã hơn 90 tuổi, nhưng thể chất của Thiên Tử vẫn hết sức tráng kiện,những bắp tay lớn và rắn chắc, đôi chân chuyển động linh hoạt theo từng đườngkiếm.

Một tên Hổ Nhân lao tới, hắn định vồlên người Thiên Tử, nhưng cánh tay của Thiên Tử tóm vào cổ hắn, đập dập xuốngđất.

Ba người trong Ngũ Thánh Điện cũngkhông kém phần uy dũng, họ không quá khó khăn trong việc một mình đẩy lui cảcánh quân của Vạn Hoá về phía sau.

Quân Uất Hận Thành đang dần chiếm ưuthế so với quân Vạn Hoá.

Bỗng có một tiếng rống át hết cả taiThiên Tử.

Những tên lính Thần Thú trước mặtThiên Tử chạy dạt ra.

Thiên Tử nhìn thấy một con vật, nóiđúng hơn là quái vật.Thân hình nó to khủng khiếp, gấp ba gấp tư cái cổng thànhBắc Tổ Long Thành, da sần sùi như đá, cái mõm bè bè, có hai răng nanh thòi cảra ngoài.Con quái có những bốn cái mắt, màu đỏ ké. Đôi chân trước có những móngvuốt, bám đầy bùn đất.Cái đuôi lúc dựng lên thì cao gần bằng thanh kiếm khổnglồ ở Kiếm Tiên Thành.

-Đại Cực Quái à ? – Thiên Tử nheomắt.

Ba người trong Ngũ Thánh Điện đãnhìn thấy con quái vật.Họ đứng đằng sau Thiên Tử và trợ chiến bất cứ lúc nào.

-Có vẻ bọn Vạn Hoá muốn chơi tớicùng đây, chúng mang theo cả Đại Cực Quái sao ? - Một người nói.

-Con quái vật của các quái vật.

Quanh cổ Đại Cực Quái là những dâyxích sắt to.Gần như cả một đại quân Thần Thú mới kéo nổi nó.Con quái vật dườngnhư hết chịu nổi cái cảnh xiềng xích, nó lắc đầu dữ dội, hàng trăm tay Thần Thúbị bay lên không trung.

Con quái vật tiến dần trước mặtThiên Tử, nó ghé sát cái mõm xuống Thiên Tử, thở phì phì.Vạt áo choàng củaThiên Tử bị hơi của nó thổi tung lên.Thiên Tử chỉ lớn bằng một nửa so với răngnanh con quái vật.

Thiên Tử không sợ hãi, hay giơ kiếmthủ thế, ông nói:

-Ngươi cũng phải đến đây sao ? –Thiên Tử nói trước mặt con quái vật.

Con quái lắc lư cái đầu, cái miệnghơi mở ra một tý.

-Chúng ta cũng như nhau, đúng không? Vậy sao ngươi không giúp ta ?

Con Đại Cực Quái lại lắc lư cái đầu.

-Thật đáng tiếc.Chúng ta lại phảithanh toán nhau rồi.

Đại Cực Quái ngửa đầu, nó gầm lênmột tiếng vang vọng khắp chiến trường, rồi đập cả đôi chân trước xuống ngườiThiên Tử.Mặt đất rung chuyển.Thiên Tử tránh được, ông nhảy lên mõm con quáivật.



-Thiên Tử sẽ ổn thôi, chúng khôngcần lo lắng. – Nguyên Trí nói.

-Sao ông chắc chắn như vậy ?

-Vi đơn giản ông ấy là Thiên Tử UấtHận Thành.



Đội Bạch và đội Vô đã phải di chuyểnqua một ngôi nhà khác, nhằm tránh sự truy sát của quân Tích Vũ.

Hàn Thuyên gọi Hạc Tú lại một chỗ.

-Phải lấy ra thôi. – Hàn Thuyên nói

-Bằng tay không à ?

-Chỉ còn mỗi cách ấy.

-Còn thuốc sát trùng không ?

-Hết rồi.Lý Nhuệ và Dương Du dùnghết rồi.

-Ta thử hỏi đội Vô xem.

-Ừ. Để tôi.

Hàn Thuyên chạy qua phòng bên, anhnói:

-Cho tôi hỏi, ở đây có ai còn thuốcsát trùng không ?

Duy Kì ngồi ở góc phòng anh ta lôitừ trong túi mình ra một cái bọc bằng vải:

-May quá ! Tôi vẫn còn lại một chaimang đi dự phòng đây !

Hàn Thuyên lấy cái bọc, tháo nhữngtấm vải đã cũ, một chai nước lóng lánh ở bên trong.

-Cám ơn. – Hàn Thuyên nói.

-Không có gì.

Bách Yến và Hà Liên đang cẩn thậncởi tấm áo giáp của Bích Nhi, rút tên phải cởi hết áo, kể cả áo trong, vì vậychỉ có ba cô gái ở trong này mà thôi.

Mũi tên Xà Hạt Thỷ vẫn cắm trên vaiBích Nhi, do lính Tích Vũ quấy nhiễu nên từ nãy tới giờ, Bích Nhi vẫn chưa thểrút tên.

-Mình sợ lắm ! – Bích Nhi rên rỉ.

-Mình biết ! – Bách Yến nói – Rút XàHạ Thỷ rất đau, nhưng không rút ra bây giờ thì những vết loét do độc tố sẽ ăndần vào cơ thể, chịu khó đi !

Hà Liên đã cởi hết áo Bích Nhi, bờvai trắng của Bích Nhi bị tên cắm sâu, máu chảy dài xuống lưng, một vết loétnho nhỏ đã bắt đầu xuất hiện và nhỏ bằng hạt đậu.

Bách Yến lấy dao găm, đưa lên miệngBích Nhi:

-Ngậm đi.

Bích Nhi ngậm cán dao, không được lalớn, nếu không sẽ bị lính Tích Vũ phát hiện.

-Cậu sẵn sàng chưa ? – Hà Liên hỏi.

Bích Nhi gật đầu.

Hà Liên nắm mũi tên rồi rút.

Mũi tên bị vướng vào cơ, máu lạichảy xuống, Bích Nhi đau đớn, cô gục đầu vào lòng Bách Yến, nước mắt chảy rànrụa, răng cắn chặt vào cán dao, nước miếng rớt xuống miệng cô, Bách Yến phảilấy khăn lau.

-Cố gắng một chút.

Hà Liên, tay trái lấy vải thấm máuđang chảy xuống, tay phải cố lựa cho mũi tên không kéo đứt mạch máu khi rút ra,mũi tên cứ ngọ ngoạy trong vết thương khiến Bích Nhi tưởng muốn chết ngay bâygiờ.

Hà Liên rút nhanh mũi tên.

Mũi tên được rút ra, đầu mũi tên vẫncòn sáng một màu xanh, Bích Nhi thấy vai mình như bại đi.Cô nghiến chặt răngvào cán dao, nước mắt tuôn xuống không ngớt.

-Được rồi ! – Hà Liên nói.

Bách Yến đặt tay lên vết loét vàniệm Thanh Tâm Chú, vết thương bắt đầu liền lại thành một màng mỏng.

Bách Yến lau mặt đầy nước mắt củaBích Nhi, rồi cùng Hà Liên băng lại bả vai nhầy nhụa máu.Tấm vải trắng giờ đãchuyển sang một màu đỏ.

Hàn Thuyên nói với An Dương:

-Tôi lấy hết nước nhé.

An Dương thấy tiếc cái túi nước,nhưng rồi anh ta cũng nói:

-Ừ, đành vậy.

Hàn Thuyên lấy cái túi, rồi đem ra,đổ vào một cái chậu nhỏ tìm thấy trong ngôi nhà đổ nát, anh không đổ hết cáitúi mà chỉ đổ một nửa.

Rồi anh đổ chai thuốc vào chậu, chấtlỏng trong suốt nhưng mang mùi hăng và nặng của Hoàn Hồn Thảo.

-Bắt đầu chưa ? - Tuyết Hạ hỏi.

-Đây, Bích Nhi thế nào rồi ?

-Ổn.

-Cậu mang vào đi.

Tuyết Hạ mang chậu nước vào phòngbên trong.

Hàn Thuyên chạy ra, anh gọi Mạnh Uy:

-Nhờ cậu một chút.

Mạnh Uy đi tới, anh hỏi:

-Có chuyện gì ?

-Tôi nhờ cậu, cậu có thể cắt đầu mũiHàn Băng Thỷ không ?

-Rút tên à ?

-Ừ.

-Nguy hiểm lắm !

-Bây giờ chỉ còn cách này, nếu khôngđội trưởng Từ Tuyên của tôi sẽ chết.

Mạnh Uy nhìn vào mắt Hàn Thuyên, đôimắt sâu và ánh mắt rất kiên định.

-Tôi sẽ giúp. - Mạnh Uy nói.

-Cám ơn.

*

* *

Hàn Thuyên và Lý Nhuệ vào phòngtrong, căn phòng được thắp hai ngọn nến.Trong ánh nến tù mù, leo lắt vì gió bênngoài lùa vào, Mạnh Uy thấy đội trưởng Từ Tuyên nằm đó, ông nằm nghiêng ngườivì mũi tên cắm từ đằng sau.Cả đội Bạch và đội Vô đang ở đây, còn hai người kháclà Duy Kì và Tôn Minh thì canh ở bên ngoài.

-Sẵn sàng chưa ? – Lăng Khê hỏi.

-Rồi.Cậu đã cho đội trưởng uốngthuốc chưa ?

-Một viên giảm đau, một viên cầmmáu.

An Dương và Thiên Tiễn cầm hai câynến, họ đưa nến lại gần vết thương của đội trưởng cho rõ.

Cái áo khoác và áo giáp ở bên trongcủa đội trưởng đã được cởi hết ra.

Đội trưởng Từ Tuyên đã tỉnh dậy, ôngnhìn thấy mọi người đang ở xung quanh mình:

-Mọi…người…

Hàn Thuyên nói:

-Đội Vô đang ở đây, chúng ta sắp rakhỏi đây rồi, đội trưởng.

-Tôi đã nói…là đi..cơ mà…

-Ông đừng nói nữa.Chúng tôi sẽ cứuông, bằng mọi giá !

Đội trưởng Từ Tuyên không nói nữa,ông thấy trước mặt là một Hàn Thuyên, một người thủ lĩnh.

-Ngậm cán dao đi, đội trưởng. -Tuyết Hạ đưa cán dao đặt lên miệng đội trưởng Từ Tuyên, ông ngậm cán dao.

Hàn Thuyên, hai tay cầm vải, anh nắmvào Hàn Băng Thỷ, mặc dù đã lót vải nhưng anh vẫn thấy buốt hết tay.

Với con dao đã được rửa nhờ thuốcsát trùng, Mạnh Uy cúi xuống, nheo mắt lại.

-Chịu khó, đội trưởng.

Mạnh Uy đặt lưỡi dao lên gần đầu mũitên và bắt đầu cưa từ từ, cần phải cưa đầu mũi tên có ngạnh để khi rút ra khônglàm tổn thương nội tạng bên trong.Mặc dù không phải là người trị thương, nhưngMạnh Uy sử dụng dao giỏi và độ chính xác của anh trong những vết cắt là rất caonên Hàn Thuyên đã nhờ anh cắt đầu mũi tên.

Lưỡi dao ấn xuống, khiến mũi tênnâng đuôi lên, Hàn Thuyên đã cố gắng giữ cho mũi tên không động đậy quá nhiều,nhưng thân mũi tên cứ động đến những cơ bên trong, đội trưởng Từ Tuyên nhắmchặt mắt, lông mày ông ríu lại hết cỡ, miệng không ngừng phì hơi, ông thở mạnhvà liên tục, khuôn mặt đỏ ửng lên.

Bách Yến lau mặt đội trưởng, mùađông mà mặt đội trưởng túa mồ hôi ra như tắm.

Tiếng kèn kẹt của lưỡi dao vang lênđều đều trong không khí im lặng.

Cuối cùng thì đầu mũi tên cũng rơixuống.

Hàn Thuyên nắm đuôi mũi tên, anh bắtđầu kéo chầm chậm ra khỏi bụng đội trưởng. Từ Tuyên cảm thấy từng bộ phận trongbụng ông như bị một cái gì đó lôi ra, ông đau đớn đến mức cái cán dao bằng sắtbọc vải mà ông ngậm trong miệng tưởng như sắp vỡ nát.

Mũi tên được rút ra, viên cầm máu đãphát huy tác dụng, ở chỗ vết thương, máu không ộc ra mà chỉ chảy thành một dòngnhỏ.

-Hạc Tú ! - Tuyết Hạ nói - Lấy mìnhthêm vải.

Hạc Tú cắt ra một miếng vải dài rồiđưa cho Tuyết Hạ, Tuyết Hạ xé tấm vải làm đôi, bịt lên vết thương đằng sau, cònHạc Tú thì bịt vết thương đằng trước bụng.

-Không dùng Thanh Tâm Chú sao ?

-Vết thương thực ra vẫn bị nhiễmkhuẩn, phải để hở vết thương để khi về doanh trại có thể chữa tiếp, làm vậy máusẽ chảy nhưng viên cầm máu sẽ có tác dụng tới tận sáng mai.Nếu quân tiếp việntới sáng mai vẫn không kịp đến đây, thì mới bắt buộc phải dùng Thanh Tâm Chú. –Lăng Khê giảng giải.

Hàn Thuyên ném toẹt cái mũi tên băngdính đầy máu xuống đất.

-Rồi ! Cái tiếp theo đi, Mạnh Uy !

Mạnh Uy lại cưa đầu mũi tên tiếptheo. Âm thanh khó chịu và đau đớn vang lên.

-Rồi !

Hàn Thuyên lại nắm đuôi mũi tên vàchuẩn bị kéo ra.

-Chịu khó, đội trưởng, mũi tên cuốicùng rồi. - Tuyết Hạ nói.

Hàn Thuyên rút tên.

Nhưng anh cảm thấy không ổn.

Anh không thể rút nổi mũi tên, nókẹt cứng lại ở bên trong.

-Sao thế ? - Mạnh Uy hỏi – Tôi chưacắt hết đầu mũi tên hay sao ?

-Thôi chết rồi ! – Lăng Khê nói - Từtừ, Thuyên !

Lăng Khê tới xem xét, anh thử kéomũi tên, nó vẫn không suy suyển.

-Bắn xuyên qua xương sườn rồi ! –Lăng Khê nói.

Hàn Thuyên hỏi:

-Thế là sao ?

-Không thể rút được.

-Phải rút thôi ! Bây giờ không còncách nào đâu ! – Hàn Thuyên nói.

Bất chợt mũi tên Hàn Băng Thỷ bốckhói, thân mũi tên dần ướt.

-Chết rồi ! Hàn Băng Thỷ đang tan !

-Rạch bớt vết thương ra ! - Hạc Túnói.

-Đúng rồi, tôi sẽ rạch bớt, như vậycó thể kéo dễ hơn.

Mạnh Uy rạch bớt chỗ mũi tên cắmvào, mặc dù đã uống thuốc giảm đau nhưng đội trưởng Từ Tuyên hết sức đau đớn,người ông giãy lên khiến mọi người phải cố sức đè ông xuống.

Hàn Thuyên cố gắng kéo mũi tên nhưngvẫn không có gì thay đổi cả. Đội trưởng Từ Tuyên thấy xương mình như đang nátvụn.

Mũi tên đã dần xuống.

Tiếng cạch vang lên.

Hàn Thuyên đã quá sức, anh đã bẻ gãycãi mũi tên.

-Thôi chết rồi !

-Phải lấy ra nhanh ! Lấy trực tiếp !– Hàn Thuyên nói.

Tuyết Hạ và Lăng Khê nhìn nhau, lấymũi tên bằng cách cho tay vào bên trong cơ thể để lấy ư ?

-Hai người còn chờ gì nữa.

Tuyết Hạ lấy cái chậu thuốc sáttrùng dội lên tay Hàn Thuyên, đôi tay anh bốc một làn khói nhẹ.

-Cố chịu , đội trưởng !

Hạc Tú và Mạnh Uy bị khăn lên vếtthương.

Hàn Thuyên đưa hai ngón tay trỏ vàngón tay cái vào bên trong trong vết thương, anh thấy tay mình như đã bắt đượcmũi tên ở trong ổ bụng, tay anh cứ nhập nhằng giữa cái nóng của máu và cái lạnhcủa mũi tên Hàn Băng Thỷ, nhưng khiến anh rợn nhất là tay của mình đang tiếpxúc vào từng nội tạng cơ thể đội trưởng.

Mùi tanh xộc ngay lên mũi Hạc Tú,trong phút chốc anh đã nhìn thấy cái xương và nội tạng bên trong cơ thể của độitrưởng qua ánh sáng của nến, mặc dù đã quen với chuyện này, nhưng Hạc Tú vẫnkhông tránh khỏi quay mặt ra ngoài và muốn nôn ngay lập tức.Những người kháctrong đội Vô cũng không thể chịu đựng được tiếng kêu của đội trưởng Từ Tuyên,Hoả Nghi chạy ra ngoài, cô không thể chịu đựng hơn được.

Đội trưởng Từ Tuyên không thể chịuđựng hơn được nữa, ông giãy giụa một hồi rồi ngất lịm đi, miệng đầy bọt.

-Thấy chưa ?

-Mẹ kiếp ! Nó cứ tuột đi thế này !

-Nhanh lên !

-Khổ lắm, chẳng thấy đâu cả !

Trong phút chốc, Hàn Thuyên như đãnắm được cái mũi tên gãy, nhưng anh lại để tuột mất.

Không thể được nữa.

Hàn Băng Thỷ đã tan vào người độitrưởng.

Hàn Thuyên rút ngón tay ra khỏi ổbụng đội trưởng, tay anh nhảy đầy nhầy nhụa máu, và bốc lên cái mùi không baogiờ có thể ngửi được.

-Không kịp rồi. – Hàn Thuyên nói.

Đội Bạch như không thể tin nổi điềunày.

Đội trưởng Từ Tuyên sẽ chết, và đólà điều chắc chắn.

Vừa lúc đó, Duy Kì chạy vào:

-Bọn Tích Vũ tới rồi ! Hình như làcả Hi Vỹ nữa !




trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!