Thiên Đế Kiếm

Chương 73: Chương 73


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Gia Nhạ quay phắt đi . Gia Tập đứngđằng sau, đôi mắt diều hâu của hắn toé lửa , hắn nói :

-Nhạ ! Đứng lại !

Gia Nhạ dừng lại . Anh quay về phíasau :

-Có gì không ?

-Mày nói về cha như thế à , thằngchó ?

-Vậy huynh định giở trò gì ra thế,cho tôi xem cái nào !

Gia Tập bước tới .

-Mày có nghĩ là…

Gia Tập tiến lại gần . Bàn tay tonhư tay gấu của hắn cào lên tường, bức tường vỡ dần dần, từng viên gạch rơixuống khi Gia Tập đi . Cuối cùng, bức tường vỡ nát, đổ sụp xuống .

-…mày đang khiêu khích thằng anh màykhông đấy ?

Gia Tập to hơn Gia Nhạ nhiều . Hắncao hơn Gia Nhạ một cái đầu, Gia Nhạ trông thật nhỏ bé so với Gia Tập . Tuynhiên, ánh mắt của Gia Nhạ đã thay đổi, không phải là đôi mắt hiền hoà thườngngày nữa, đôi mắt khép lại, con ngươi Gia Nhạ co vào như mắt rắn :

-Huynh đừng nghĩ là bậc đàn anh màlên mặt với tôi . Nếu cần thiết…

Gia Nhạ rút một lưỡi dao , dí vào cổGia Tập .

-…thì tôi muốn huynh chết lúc nàothì huynh phải chết .

-Thế thì tao mời mày đấy !

Hai anh em hướng ánh mắt đầy sát khívề phía nhau .

Gia Nhạ đã không điều khiển được lờinói và hành vi của mình . Anh thấy mình đã quá láo . Gia Nhạ thở dài, anh cúiđầu :

-Đệ đã lỡ lời rồi . Mong huynhtrưởng thứ tội !

Gia Tập cũng chẳng biết nói gì hơn .Hắn hiểu rõ thằng em hắn, lúc bực quá thì nó nói vậy , chứ chẳng phải là kẻ cạntàu ráu máng gì . Hai anh em dựa nhau mà sống từ bé, không có được bàn tay yêuthương của người mẹ, tình cảm anh em sâu đậm lắm . Gia Tập đã từng phải đánhmột trận tơi bời hoa lá để cứu thằng em Gia Nhạ thoát khỏi trận đòn của bọn ăncướp khu chợ thành Tây hồi Gia Nhạ còn bé . Anh em nói một lời giết là giết sao?

-Thôi được rồi . Tao sẽ nói lại vớicha về chuyện này . Tạm thời, tao sẽ không đi theo mày nữa, nhưng nếu con bé ấythực sự đang làm điều gì khuất tất, thì mày đừng trách tao tàn nhẫn với nó .Hiểu chứ ?

Gia Nhạ thở dài :

-Hứa danh dự với huynh là Trúc Maichẳng có ý đồ gì cả !

-Cái đó, tao còn phải xem xét .

Gia Tập bước ra khỏi con hẻm .

Gia Nhạ hơi buồn, anh chẳng biết vìsao nữa .



-Vậy là như thế chứ gì ? – Lã Vânhỏi .

-Là như vậy . – Phương Thác nói .

Lã Vân ngẫm nghĩ, trong đầu y đanghiện lên hàng trăm câu hỏi, hàng trăm cách suy đoán .

Ai là kẻ nội gián trong Hàn Gia ?

Có tiếng gõ cửa phòng . Phương Thácnói :

-Thôi, để tối nói chuyện sau .

Phương Thác ra ngoài , người gõ cửaban nãy là Dư Nhận . Hắn nói :

-Nhóc hả ? Vào đi !

-Anh Vân có trong đó chứ ạ ? – DưNhận hỏi .

-Ừ . Vào gặp nó đi .

Dư Nhận đóng cửa phòng , hắn ngồixuống, đối diện với Lã Vân .

-Mấy ngày hôm nay có chuyện gì xảyra không ? – Lã Vân hỏi .

-Bình thường . Thái Nhật cũng chẳng cóđộng tĩnh gì mấy tháng nay nữa mà . – Dư Nhận đáp .

-Bọn vét đĩa thế nào rồi ?

-Có vài người đã rất khá . Em sẽ gửidanh sách cho anh sau .

-Ừ …

Lã Vân nói nhạt thếch . Hắn rót mộtchén trà ra, uống cho lợm giọng .

-Mày có biết , hôm trước, có ngườiđột nhập vào Hàn Gia không ?

“ Muốn điều tra cái gì đây ? “ – DưNhận nghĩ .

-Dạ có .

-Mày có nghĩ, thằng đó đã báo cáotin tức về Hàn Phi không ?

-Chắc là có .

Lã Vân nhếch mép cười .

“ Thôi chết, nói hố mất rồi ! “ – DưNhận chột dạ . Nhưng hắn sửa chữa ngay được :

-Nếu như hôm ấy, anh cả và anhPhương Thác bàn nhau về chuyện ấy , thì chẳng có lý do gì mà thằng nội gián lạikhông báo cáo tin tức này cho kẻ khác cả …

“ Sửa nhanh đấy nhóc “ – Lã Vân nghĩ.

-Tao hỏi mày một câu nhé, cứ trả lờicho thành thật . Mày có nghĩ rằng, thằng nội gián ấy báo tin Hàn Phi lên PhạtMộc Trường cho kẻ khác, còn bọn Bất Kiếp Viện dựa vào một thằng nội gián khácđể đánh vào Ngư Thôn không ?

“ Nếu trả lời là có, thì tự dưng lạihở rằng mình hiểu chuyện . Nếu trả lời là không, thì thành ra mình dấu chuyện “. – Dư Nhận nheo mắt .

“ Mày trả lời thế nào đây ? Nhận ? “– Lã Vân nghĩ .

-Không . Em nghĩ là không . – DưNhận đáp .

“ Có phải mày đang giấu không ? “ –Lã Vân nghĩ .

-Sao vậy ?

-Hàn Thuỷ của chúng ta có quy địnhrất chặt chẽ về tuyển người mới . Nên không có chuyện bang phái khác có thể càinội gián từ bên ngoài vào, họ chỉ có thể mua chuộc . Nhưng mọi công việc thìchỉ có bác Hàn, huynh, Lăng Khê, An Dương, Hàn Vệ và Hàn Thanh biết . Không cómột ai khác biết, mọi sự chỉ đạo sẽ từ huynh hoặc một người khác . Và trong quátrình thực hiện, sẽ có một người giám sát những hành động đó mà kẻ hành độngkhông hề biết mình bị giám sát . Đó là cách làm việc của Hàn Thuỷ . Em nóikhông sai chứ ?

“ Xem ra mày hiểu nhiều đấy “ .

-Không sai .

-Vậy nên, nếu kẻ hành động mà phảnbội thì sẽ bị xử lý ngay . Ngay như Tứ Cát bây giờ, khi chuyển hàng, cũng sẽ cóngười giám sát . Thế nên, nội gián trong Hàn Gia , có khả năng nghiêng về BấtKiếp Viện nhiều hơn .

Lã Vân chau mày .Y nói :

-Đằng thẳng ra, mày, Tứ Cát là haiđứa đáng nghi ngờ nhất . Nhưng tao cũng nói rằng…

Lã Vân ghé sát mặt vào Dư Nhận :

-…tao, Phương Thác, Hàn Vệ, Hàn Thanh,Lăng Khê, An Dương, Thiết Thủ, Cửu Diệu đều là những kẻ đáng nghi ngờ . Và aicũng có thể là nội gián cả .

-Anh còn thiếu…

-Tao hiểu . Và cả Ngài Hàn nữa . Chỉcó ngài mới biết rõ tường tận công việc của Hàn Gia đến vậy . Thế nên, Ngài Hàncũng không thể loại trừ được .

-Vậy anh nghĩ ai là nội gián ?

Lã Vân cười, cái cười lặng lẽ quenthuộc .

“ Mày khéo đẩy tình huống đấy “ .

-Cái đó, mày có thể hiểu tao . – LãVân nói .

Dư Nhận thở phào, nói đến đây làkhông còn gì để nói nữa . Hắn đứng dậy .

-Đến thăm sức khỏe của anh thôi . Emcòn việc nữa .

-Ừ . Nhưng mà Nhận này…

-Vâng ?

-Ai cũng là kẻ đáng nghi ngờ, nhưngnếu mày suy nghĩ kỹ, thì mày sẽ loại dần được một số trường hợp thôi .

-Anh đã nghĩ ra rồi sao ?

-À . Mày hiểu tao , mặc dù chưa cóđủ bằng chứng thuyết phục rằng là tao đã đoán ra . Nhưng tao sẽ để thêm mộtthời gian nữa rồi vạch mặt hắn cũng chưa muộn .

“Ông anh định chơi trò gì đây ? “ –Dư Nhận nghĩ .

-Tao cũng nói luôn… – Lã Vân tiếptục – …nếu kẻ đó không sớm tỉnh ngộ . Thì đừng trách tao nhẫn tâm .

-Kể là anh em chứ ?

Lã Vân nhếch mép cười .

-Kể cả là anh em .

Dư Nhận bước ra khỏi cửa . Hắn cười, ánh mắt của hắn tỏ vẻ vui thích .

“ Vậy để xem bản lĩnh của ông anhđến đâu “ .

Lã Vân cũng cười , ánh mắt của yđang toát ra một thứ không dễ chịu chút nào .

“ Tao muốn thử xem , mày định chơibài gì đây ? “ .

...

Ngài Hàn trầm ngâm đọc bức thư ởtrên tay, khói Phù Linh từ cái tẩu thuốc của ông nghi ngút . Đôi mắt ông hết dòxét rồi lại ra vẻ tiu nghỉu như chẳng có gì khiến ông hứng thú vậy .

Mục tiêu của Bất Kiếp Viện là Hắc ĐếẤn .

Trong thư không thể nói hết được HắcĐế Ấn là gì . Nhưng có một người biết rất rõ về nó, đó là Hàn Thuyên .

Trong vòng hai tháng tới, hãy vềKính Hồ Cư để ngăn chặn Bất Kiếp Viện .

-Vậy như thế này là sao ? – Lăng Khêhỏi .

Ngài Hàn ngáp :

-Thì tức là chúng ta sẽ có nhiệm vụlà về Kính Hồ Cư, ngăn chặn bọn quỷ con ấy lấy Hắc Đế Ấn chứ sao nữa ?

-Nói như ông thì tôi cũng nói được !– Lăng Khê thở dài – Vấn đề tôi hỏi ở đây, tức là ông có định ngăn chặn chúngnó không, hay mặc xác ?

-Thế hai ông nghĩ như thế nào ? –Ngài Hàn nháy mắt .

-Đến nước này mà ông vẫn còn đùađược à ? – Tiếng lão béo An Dương .

Ngài Hàn , Lăng Khê, An Dương đangngồi trong phòng . Ba người có vị trí cao nhất trong Hàn Thuỷ . Ba vị phải họpkín cái đã, còn mấy đứa ranh con thì đem bàn chuyện với chúng nó sau .

-Tôi có đùa đâu ! – Ngài Hàn phânbua – Tôi đang hết sức nghiêm túc đấy chứ ! Thôi, hai ông tập trung vào vấn đềđây . Thứ nhất, chuyện ai gửi thư bức thư này cho chúng ta không quan trọng ,thứ hai, cái tôi đang phân vân bây giờ là có nên nhúng tay vào chuyện này không, tôi cần hai ý kiến của hai lão già các ông . Được chưa ?

-Nói thế còn nghe được ! – An Dươngcười .

Lăng Khê nói trước tiên :

-Chuyện này rất hệ trọng, Ngài Hàn ạ. Tôi phải nói thật, nếu chúng ta dính vào, thì chưa chắc Hàn Thuỷ đã sống sótnổi . Ông thử nghĩ xem, dây vào Bất Kiếp Viện, có phải chăng là tự mang họa vàothân không ? Ông có chắc là ba lão già chúng ta, cùng toàn bộ người trong HànThuỷ đủ sức chiến với chúng nó không ?

Ngài Hàn gật gù coi trọng lời nóicủa Lăng Khê, ông đăm chiêu suy nghĩ .

An Dương cười :

-Mà đời cũng thật là hay lắm cơ ! Aimà ngờ được cái thằng Thiên Ma quặt quẹo hồi ấy là thủ lĩnh bây giờ của BấtKiếp Viện chứ ?

Ngài Hàn quay sang :

-Ai ? Thằng Thiên Ma á ? Mà…sao ôngbiết ?

An Dương loay hoay với cái bụng phệthịt của mình, lão phải nhí nhoáy một lúc mới rút được thư từ trong túi áo củamình , lão đưa cho Ngài Hàn :

-Ông bạn Mạnh Uy của chúng ta gửivào sáng nay, lúc hai ông chưa về . Con chim ưng của lão vồ xuống đầu tôi lúcđang ngủ . Và bức thư này khiến tôi hết sức bất ngờ ở nhiều chỗ đấy .

Ngài Hàn rít một hơi, tẩu thuốc bốckhói thơm ngào ngạt . Vừa hút thuốc, ông vừa đọc thư .

Gửi bốn ông bạn già .

Đã lâu không gặp . Cho tôi hỏi thămsức khoẻ mọi người .

Tôi không muốn dông dài . Nói luônvào vấn đề . Hiện giờ, tổ chức có cái tên Bất Kiếp Viện chính là bọn đã gây ravụ Ngư Thôn , Thiên Lệ Thành và Vạn Kiếp Thành . Mục tiêu của chúng là Hắc ĐếẤn . Thủ lĩnh hiện nay của Bất Kiếp Viện là Thiên Ma, các ông không lạ gì nónữa, và hiện giờ Thiên Ma đang có Cấm Môn Quan . Vọng Quái , Quỷ Nhân, haithằng ấy, và một số đứa khác đã rời bỏ Uất Hận Thành và gia nhập Bất Kiếp Viện. Qua một số thông tin , chúng tôi được biết bọn Bất Kiếp Viện sẽ có mục tiêutiếp theo là Kính Hồ Cư . Hiện giờ, Uất Hận Thành và Ngũ Hành Tộc đã tạm thờicùng nhau truy tìm Hắc Đế Ấn . Thiên Tử đương nhiệm của chúng ta không có quyềnnói ra Hắc Đế Ấn ở đâu, các ông biết rõ điều đó . Vì vậy, tôi, với tư cách làmột người bạn, mong muốn sự giúp đỡ từ các ông .

Và tôi cũng muốn các ông có câu trảlời ngay, nên tôi sẽ cho các ông biết một chuyện : thủ lĩnh Bất Kiếp Viện trướcđây là Xích Vân, con Quỷ Uất Hận Thành, ông bạn Hàn Thuyên biết hắn .

Người bạn cũ .

Mạnh Uy.

-Bốn ông bạn già là cả Tử Khách phảikhông ? – Ngài Hàn hỏi .

-Vậy lão ốm lâu quá , nên ông quênrồi à ?

-Không…

Ngài Hàn nghĩ ngợi .

-Sao ? – Lăng Khê hỏi .

Ngài Hàn đưa thư cho Lăng Khê . LăngKhê đọc một hồi, nghiền ngẫm chán, đến nỗi bức thư cong queo vì cái bụng củalão An Dương đè vào giờ đã phẳng lỳ và trơn nhẵn .

-Thằng Thiên Ma... – Ngài Hàn nghĩngợi .

-Ừ… – An Dương nói – …tôi nhớ hồi ấynó mới có bốn tuổi . Thằng ôn con ốm triền miên từ ngày nay qua ngày khác, vậymà Hạc Tú lại đào tạo được nó . Đến tài !

-Hình như là nó bị bệnh phải không ?– Lăng Khê hỏi .

-Ừ. – Ngài Hàn đáp – Thằng nhóc ấybị chảy máu là người nó mệt lử, không làm gì được nữa . Nhưng ai mà ngờ là nóhọc được Cấm Môn Quan chứ ?

-Thằng ấy tuy bệnh nhưng tư chất củanó thì phải nói là ngàn năm mới có được một đứa như thế . – An Dương thở dài –Tiếc là chúng ta không được xem nó trưởng thành . Đã hơn hai chục năm chúng tarời khỏi Uất Hận Thành rồi còn gì nữa .

-Mà…thằng Xích Vân là ai hả Ngài Hàn? – Lăng Khê hỏi .

Ngài Hàn không hút thuốc nữa . Sựviệc đã quá xa khỏi trí tưởng tượng không được phong phú lắm của ông .

-Tôi đã từng gặp nó . Lúc ấy nó mớicòn ẵm ngửa trong cái chăn . Đó là lần thứ nhất . Lần thứ hai là lúc tôi gặp nóvào năm nó bốn tuổi , lúc ấy tôi thấy nó đang đi trên con phố ở Địa Ngục . Thờigian lâu quá rồi, giờ có gặp, chắc tôi chẳng nhận ra nó được nữa .

-Ẵm ngửa trong chăn là sao ? – LăngKhê hỏi .

-Xích Vân là thằng nhóc đặc biệt ,vì tôi được nghe lại như thế . Thiên Tử đương nhiệm bây giờ chính là người đãbế Xích Vân trên tay, hồi ấy, tôi cũng phải đi . Tôi có hỏi vì sao phải mongđợi sự ra đời của nó, Thiên Tử nói rằng vì nó rất đặc biệt .

-Nó chẳng xa lạ lắm đâu . – An Dươnglên tiếng – Xích Vân đã vào trong cái ngôi nhà này rồi đấy ! Hôm mừng thọ ông .

Ngài Hàn nheo mắt, ông hết sức ngạcnhiên :

-Sao lại thế ?

An Dương giơ hai tay lên :

-Đừng nghĩ tôi bịa chuyện . Hôm ấy,có ba đứa đến đây xin gia nhập vào bang . Một thằng ăn mặc rách rưới và hôi hámnhất ở lại đây đến tận khuya, nó tên là Xích Vân .

Lăng Khê nói :

-Xem ra mọi chuyện bắt đầu xoay vòngrồi đấy, hai ông bạn già của tôi ạ . Mà Xích Vân là người thế nào ?

-Chính tôi là người đã đặt tên chonó . – Ngài Hàn đáp .

-Ông ? – An Dương ngạc nhiên .

-Thiên Tử lúc bế thằng bé ra, nóichưa biết đặt tên nó là gì , tôi nghĩ một lúc rồi bảo đặt tên nó là Xích Vân .Thiên Tử bảo được, và nó có tên là Xích Vân, thế thôi . Mà trông nó như thế nào?

An Dương nhún vai :

-Nghèo rớt . Tóc đen, người tầm tầm, nhưng đặc biệt là đôi mắt của nó . Cô hồn và lạnh lẽo .

Ngài Hàn nhớ lại là đã từng gặpngười nào như vậy chưa , nhưng ông không tài nào nhớ nổi . Đầu óc già mất rồi !

-Mà tại sao Xích Vân lại là con Quỷ?

Ngài Hàn đáp :

-Tôi không hiểu . Từ khi chúng tarời Uất Hận Thành, có còn biết gì về nơi ấy nữa đâu ? Nhưng nghe đâu, có thể làchính nó là kẻ đã gây ra vụ thảm sát quân đội mấy năm trước, tôi chỉ nghetrưởng lão Tổ Long thì thào lại, chuyện ấy bang phái không được can dự . Nghenói là có người Uất Hận Thành đến, ba vị Ẩn Giả cũng đi nữa, khá là căng đấy !

-Nhân đây , tôi chẳng muốn làm ônglo lắng , nhưng chuyện đã như thế này thì tôi phải nói . Hôm ông vừa ra khỏiKiếm Tiên, thì Hàn Thanh bị thương vì đánh nhau với thằng Quỷ Nhân .

Ngài Hàn hơi nhíu lông mày lại mộtchút, nhưng ông giữ được bình tĩnh ngay tức thì :

-Sao thế ?

-Không biết . Chỉ nghe thằng con ôngnói lại là hôm ấy, thằng Xích Vân bị Quỷ Nhân đánh . Lúc đầu nó thấy Xích Vânnên nhảy vào can dự , vì Xích Vân đã gặp Hàn Thanh rồi mà .

-Cái thằng Quỷ Nhân đeo mặt nạtrắng, tóc hung, thành viên chính thức đội Biệt Sát lúc mới có mười ba tuổi đấyhả ? – Lăng Khê hỏi .

-Là nó . Toàn người quen cũ . Thằngôn học Mặc Vạn Huyễn từ lúc nhỏ ấy . Nó mạnh hơn tất cả những đứa cùng tuổi . –An Dương đáp

Ba người im lặng một chút . Họ khôngthể ngờ những người mà họ đối đầu lúc này đều từng là những đứa trẻ của Uất HậnThành ngày trước .

-Vậy chốt lại một câu , ông có địnhtham gia vào việc này không ? – An Dương hỏi .

Ngài Hàn đứng dậy, đi ra chỗ cửa sổ,ánh nắng đang đắp lên mặt ông một cái mặt nạ màu vàng vọt .

-Hai ông có nghĩ đây là dịp tốtkhông ?

An Dương và Lăng Khê nhìn nhau . AnDương nói :

-Không ngờ là ông vẫn còn nghĩ tớichuyện ấy … nhưng mà nói thẳng ra , tôi thấy cũng hơi tiếc…

Lăng Khê thở dài :

-Tôi chẳng ưa gì chuyện đó cả .Nhưng bây giờ nghĩ lại, thì…giá như ông cố gắng thêm chút nữa thì tất cả đã anbài rồi không ?

-Ông tiếc à ? – Ngài Hàn cười .

-Ừ . Đằng thẳng ra là thế . Thamvọng bá chủ thiên hạ, bá chủ Tam Giới của ông đã làm cho chúng tôi ngưỡng mộ màgọi ông là Ngài Hàn đấy, ông bạn già của tôi ạ .

Ngài Hàn nghĩ về một nơi xa xăm .

Lúc ấy, nếu ông dứt khoát xuống tay…

…thì lúc này, cả thiên hạ phải đứngdưới chân ông .

-Tôi phải nói thật là... – Ngài Hànnói – …tôi chưa hề cảm thấy chán thời cuộc một chút nào . Hai ông bạn của tôi ạ, cái cuộc đời này bình yên quá, lặng lẽ quá , tôi muốn một cơn gió lớn, mộttrận bão làm cuộc đời này lung lay …

-Giọng điệu chẳng khác khi xưa tínào ! – Lăng Khê và An Dương cười rần .

Ngài Hàn mỉm cười .

-Vậy ông định thế nào ? – Lăng Khêhỏi .

Ngài Hàn rít một hơi thuốc :

-Nhưng tôi không phải là người thíchthan thở . Cái gì đã qua là đã qua . Mặc dù tiếc, nhưng tôi cũng không hối hậnvì quyết định ấy của mình . Tôi nhận ra rằng, tôi còn nhiều thứ mà chưa đạtđược, bạn bè, gia đình, con cái …

-Vậy…

-Tôi sẽ giúp Mạnh Uy, với tư cách làmột người bạn . Nhưng…thời cuộc xoay vần thế nào, và liệu tôi có nổi tham vọngnữa không, cái đó thì…cứ để thời gian trả lời . Hai ông đồng ý chứ ?

An Dương gãi đầu .

-Cũng được thôi . Sống an nhàn mãithế này, chán quá .

-Nhưng ông suy nghĩ kỹ những lờikhuyên khi nãy của tôi chưa ? – Lăng Khê hỏi .

-Tôi đã nghĩ kỹ rồi . Bất Kiếp Việnmạnh, nhưng chúng nó phải biết một điều, tôi là Đường chủ Ai Oán Đường .

Ánh mắt của Ngài Hàn hết sức quyếtđoán và nghiêm nghị . Lăng Khê mỉm cười, như vậy là đã xong .

-Thế bây giờ, chúng ta thẳng tiếnđến Kính Hồ Cư sao ? – An Dương hỏi – Bọn Độc Tâm đang ở đó ! Chúng ta đến cósao không ?

-Bây giờ, có lẽ là ta nên tạm gạtchuyện thù hằn với Độc Tâm vào sọt rác đã, khi nào cần thì bới lại sau . – NgàiHàn nói – Phải làm thế nào để Hà Gia Đoàn tiếp sức với chúng ta nữa . Nếu ĐộcTâm giúp đỡ, thì những tổn thất không đáng có sẽ không xảy ra .

-Nhưng…làm thế nào bây giờ ? – LăngKhê hỏi .

-Phải nhờ đến lão già này rồi, tôivà Lã Vân sẽ qua nhà lão .

-Ai ?

-Thất Hiền Sứ Giả .

An Dương cười hềnh hệch . Lão vỗ vỗlên cái bụng béo phệ nhảy nhề xuống của mình :

-Thế thì tôi sắp được coi hài kịchrồi đó, ông bạn của tôi ạ !



Tần Mạnh Uy rảo bước . Con đường ởUất Hận Thành vắng lặng, không một bóng người , mặc dù đang là ban ngày . Ngườita chỉ biết là ngày hay đêm qua tiếng chuông báo giờ . Còn không, nơi đây chìmngập trong một màu u tối, mây đen vần vụ suốt ngày , mặt trời ở Uất Hận Thànhlà một thứ gì xa xỉ lắm .

Mạnh Uy nhìn thấy một người . Hắnbước đi thất thểu , ánh mắt vô hồn từ từ hướng về ông . Hắn biết ông là Đườngchủ Ai Oán Đường, nhưng hắn không cúi chào, cũng chẳng tỏ vẻ gì cung kính . Đốivới hắn, Tần Mạnh Uy cũng chỉ như vậy mà thôi, cũng chỉ là người Uất Hận Thành.

Mạnh Uy bước qua, ông chẳng cầnthiết gì tới sự cung kính cần có ở tên đó cả .

Những con phố với những ngôi nhàbằng gỗ đang mục dần . Sự huỷ hoại và lụi tàn đang len lỏi vào những thứ tầmthường nhất của Uất Hận Thành . Những viên gạch chỏng chơ trên mặt phố, nhữngvật dụng linh tinh và rác rưởi thỉnh thoảng lại bốc lên cái mùi ẩm mốc khó chịudo gió đưa lại . Và tất nhiên, là cả mùi máu .

Con phố trải dài, hun hút về phíatrước . Hàng trăm kẻ đang ngồi vật vờ khắp đường phố, Nhân tộc cũng có, Thú tộccũng có và Vũ tộc cũng không chừa, bọn chúng hướng ánh mắt hiếu kỳ vào Tần MạnhUy khi ông đi qua . Những tên tộc Nhân nhìn Tần Mạnh Uy với cái vẻ không coiông không ra gì . Nơi này là để dành cho những kẻ mạnh và không sợ chết, bất cứmột kẻ lạ mặt nào vào đây mà không chứng tỏ được sức mạnh của mình thì sẽ bịthịt ngay tức thì .

Tần Mạnh Uy nhìn quanh, những đứacon gái tộc Vũ, những cô ả Tiên Thú đang đưa ánh mắt khêu tình, nhưng trong ánhmắt ấy là chứa một vẻ khinh bỉ và khát máu . Có một điều thành quy luật ở UấtHận Thành, đa phần con gái Uất Hận Thành càng xinh, càng đẹp bao nhiêu thì cô ảđó càng tàn ác bấy nhiêu, đôi khi còn thâm độc và tàn nhẫn hơn cả những tên đànông đích thực . Tất nhiên, không phải tất cả đều là như thế, nhưng ở chỗ này,quy luật ấy là đúng hoàn toàn .

Mạnh Uy không muốn dây dưa thời gianở đây, ông bước nhanh hơn, cố gắng vượt qua những ánh mắt nhạo báng .


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!