tình yêu giữa những mảnh vỡ

Chương 4: Những Khoảng Lặng


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Mùa thu đã trôi qua, mùa đông đến mang theo những cơn gió lạnh, nhưng không khí trong công ty vẫn ấm áp bởi những nỗ lực không ngừng nghỉ của từng nhân viên. Minh và Thu, sau những ngày làm việc cùng nhau, đã bắt đầu cảm thấy sự gắn kết đặc biệt. Tuy vậy, giữa những giờ làm việc căng thẳng, họ lại ít có thời gian để trò chuyện nhiều, và những khoảng lặng bắt đầu xuất hiện giữa họ.

Công ty đang chuẩn bị cho một chiến dịch marketing lớn vào cuối năm, và Thu cùng Minh được giao một dự án quan trọng. Mặc dù công việc rất bận rộn, Thu nhận thấy rằng những cuộc trò chuyện nhỏ giữa cô và Minh trong những giờ nghỉ trưa hay những buổi làm thêm muộn vẫn là điểm sáng trong ngày của cô. Tuy nhiên, cô cũng nhận ra rằng Minh ngày càng ít nói, ít chia sẻ như trước, và điều đó khiến cô không khỏi lo lắng.

Một buổi tối khi cả hai đang ngồi làm việc muộn, Thu không thể không nhận thấy vẻ mệt mỏi và căng thẳng trong mắt Minh. Anh vẫn làm việc như thường lệ, chăm chỉ và tỉ mỉ, nhưng rõ ràng có điều gì đó không ổn.

“Minh, bạn có ổn không?” Thu hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự quan tâm.

Minh ngẩng lên nhìn Thu, rồi khẽ cười mệt mỏi. "Ừ, mình ổn mà. Chỉ là công việc hơi nhiều thôi."

Thu không tin vào câu trả lời của Minh, cô có thể nhận thấy sự căng thẳng trong từng cử chỉ của anh. Cô không thể ngồi yên khi thấy người mình quan tâm như vậy. “Minh, nếu bạn thấy mệt, chúng ta có thể nghỉ một chút. Đừng làm việc quá sức.”

Minh lắc đầu nhẹ, nhưng ánh mắt anh đã không còn sự lạnh lùng như trước. “Thực ra, mình đã lâu không có thời gian nghỉ ngơi thật sự. Công việc cứ cuốn đi, mình không thể kiểm soát được. Nhưng không sao, mọi thứ sẽ ổn thôi.”

Thu nhìn Minh, sự lo lắng dâng lên trong lòng cô. Cô biết Minh là người có thể kiên cường, nhưng cũng hiểu rằng nếu cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ không thể chịu đựng lâu. “Minh, bạn không phải một mình. Nếu có gì khó khăn, tôi sẽ ở đây để cùng bạn vượt qua.”

Minh im lặng, rồi nhìn vào mắt Thu. “Cảm ơn bạn, Thu. Thực ra, tôi cũng đã từng nghĩ về điều đó. Nhưng đôi khi, tôi không biết phải chia sẻ với ai.”

Những lời này khiến Thu cảm thấy như một vết nứt trong mối quan hệ giữa họ đã được lấp đầy bằng sự thấu hiểu. Cô biết Minh không dễ dàng chia sẻ những suy nghĩ trong lòng, nhưng chính những khoảnh khắc như thế này đã khiến cô cảm thấy gần gũi với anh hơn bao giờ hết.

“Minh, đôi khi chúng ta cần dừng lại một chút để nhìn lại mọi thứ, đừng để công việc chiếm hết thời gian của mình. Cũng giống như chúng ta, nếu không chăm sóc bản thân, tình yêu và mối quan hệ này cũng sẽ mệt mỏi,” Thu nói, giọng cô nhẹ nhàng, đầy sự chân thành.

Minh không trả lời ngay, chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Một khoảng lặng dài trôi qua trước khi anh lên tiếng. “Bạn nói đúng. Tôi cảm thấy mình đã bỏ lỡ rất nhiều thứ xung quanh. Nhưng đôi khi, tôi sợ nếu mình dừng lại, tôi sẽ không thể tiếp tục được nữa.”

Thu nhìn Minh, cảm nhận được sự cô đơn trong lời nói của anh. “Minh, ai cũng cần có một người để chia sẻ, đừng lo lắng rằng mọi thứ sẽ sụp đổ. Chúng ta có thể giúp đỡ nhau.”

Minh không thể không mỉm cười khi nghe Thu nói vậy. Anh cảm thấy sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng mình. “Cảm ơn bạn, Thu. Đôi khi tôi không biết phải nói gì, nhưng những lời của bạn thực sự làm tôi cảm thấy tốt hơn.”

Cả hai ngồi lại, im lặng nhưng sự hiểu biết giữa họ không cần phải nói ra. Thu đã giúp Minh nhận ra rằng trong công việc và cuộc sống, không phải lúc nào chúng ta cũng phải gánh vác mọi thứ một mình. Những người xung quanh, những người bạn đồng hành, chính là những người sẽ làm cho con đường dài thêm bớt đi phần nào.


Ngày hôm sau, khi công ty tổ chức buổi họp đầu tuần, Minh và Thu cùng nhau trao đổi ý tưởng cho dự án marketing mới. Dù công việc bận rộn, nhưng cả hai đều cảm thấy năng lượng mới khi làm việc cùng nhau. Những căng thẳng từ trước dường như đã được giải tỏa, và thay vào đó là một sự phối hợp ăn ý, một sự gắn kết mà trước đây họ chưa bao giờ có.

Trong suốt cả tuần sau đó, Minh không còn làm việc quá sức nữa. Anh bắt đầu chú ý đến những điều xung quanh hơn, không còn để công việc chiếm hết tâm trí. Mỗi khi nghỉ ngơi, anh sẽ tìm thời gian trò chuyện cùng Thu, và những cuộc trò chuyện không chỉ giúp anh thư giãn mà còn khiến tình cảm giữa họ ngày càng thêm gắn bó.

Và như vậy, những khoảng lặng giữa Minh và Thu không còn là điều gì đó đáng sợ. Thay vào đó, đó là cơ hội để họ hiểu nhau hơn, để chia sẻ và bước đi cùng nhau trên con đường dài phía trước.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×