Những tuần tiếp theo trôi qua với một nhịp độ đều đặn và bận rộn. Dù công việc vẫn không có dấu hiệu giảm tải, nhưng Minh và Thu dần dần tìm thấy những khoảnh khắc riêng để nghỉ ngơi và trò chuyện, những lúc để làm mới lại tinh thần giữa dòng chảy công việc không ngừng nghỉ. Những cuộc trò chuyện về công việc, về cuộc sống ngoài công sở và những đam mê riêng tư đã tạo ra một mối liên kết không thể phủ nhận giữa họ.
Một buổi tối muộn, khi mọi người đã rời văn phòng, chỉ còn lại Minh và Thu ngồi lại để hoàn thiện nốt phần kế hoạch cho dự án marketing quan trọng mà họ đang thực hiện. Bầu không khí yên tĩnh của văn phòng khiến cho mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn. Màn đêm đã bao phủ lấy thành phố, ánh đèn từ cửa sổ sáng lên phản chiếu trên những ngọn cây ngoài kia. Cả hai đều mệt mỏi, nhưng công việc vẫn chưa thể kết thúc.
“Chắc chúng ta đã làm việc quá muộn rồi, Thu,” Minh nói, nhìn đồng hồ. “Tôi nghĩ chúng ta nên nghỉ thôi.”
Thu nhấp một ngụm cà phê, giọng cô vẫn tỉnh táo. “Ừ, cũng sắp xong rồi. Cảm ơn bạn vì đã hỗ trợ tôi trong suốt thời gian qua. Nếu không có bạn, chắc tôi sẽ không thể hoàn thành kịp dự án này.”
Minh nhẹ nhàng gật đầu. “Không có gì đâu, Thu. Đây là công việc của chúng ta mà. Nhưng tôi phải thừa nhận, tôi cũng thấy thật sự thích làm việc với bạn. Bạn rất thông minh và nhiệt tình, và tôi học được rất nhiều từ bạn.”
Thu mỉm cười, ánh mắt cô dịu dàng hơn, nhưng có chút gì đó bối rối. “Cảm ơn bạn, Minh. Nhưng bạn biết không, tôi cũng có những suy nghĩ khác khi làm việc với bạn. Bạn khiến tôi cảm thấy thoải mái và tự tin hơn rất nhiều. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu không có bạn ở đây, liệu tôi có thể hoàn thành công việc tốt như vậy không.”
Minh nhìn vào mắt Thu, sự im lặng giữa họ bỗng trở nên sâu lắng hơn. Có một sự kết nối kỳ lạ mà cả hai đều không thể phủ nhận. Cảm giác ấy không chỉ là về công việc, mà về một điều gì đó lớn hơn, một sự thấu hiểu và tin tưởng mà họ đang dần dần xây dựng cùng nhau.
“Thu,” Minh bắt đầu, giọng anh nhẹ nhàng, “chúng ta đã làm việc cùng nhau một thời gian, và tôi cảm thấy rất vui khi có cơ hội chia sẻ những suy nghĩ này với bạn. Thực sự, tôi không phải là người dễ dàng kết bạn hay chia sẻ cảm xúc, nhưng với bạn, tôi cảm thấy thoải mái.”
Thu nhìn anh một lúc, ánh mắt cô lấp lánh sự cảm kích. Cô chưa từng nghĩ rằng mình lại có thể kết nối với một người như Minh, một người luôn tỏ ra lạnh lùng và nghiêm túc với công việc. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài ấy là một con người sâu sắc và đầy tình cảm.
“Minh, tôi cũng cảm thấy giống như bạn. Công việc là một phần quan trọng trong cuộc sống, nhưng tôi cũng nghĩ rằng, nếu không có sự đồng cảm và sự chia sẻ giữa những người làm việc với nhau, thì công việc sẽ không thể hoàn thiện được,” Thu nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy sự chân thành.
Một khoảng lặng trôi qua trước khi Minh lên tiếng, ánh mắt anh kiên định. “Cảm ơn bạn, Thu. Bạn làm tôi thấy mọi thứ trở nên ý nghĩa hơn.”
Thu không đáp lại ngay, chỉ cười nhẹ, như thể cô đang tìm kiếm một từ ngữ phù hợp để nói ra cảm xúc trong lòng mình. Nhưng có lẽ, những lời nói ấy đã không còn quan trọng nữa. Tình cảm, dù là tình bạn hay tình yêu, không cần phải được bày tỏ bằng những lời lẽ, mà đôi khi, chỉ cần là sự im lặng và những ánh mắt hiểu lòng nhau.
“Cũng khuya rồi, Minh. Mình nghĩ mình nên về thôi. Ngày mai còn công việc,” Thu đứng dậy, nhưng trước khi rời đi, cô nhìn Minh một lần nữa, đôi mắt cô bối rối.
Minh đứng dậy theo, ánh mắt anh đầy sự quan tâm. “Đúng vậy. Còn nhiều việc phải làm. Nhưng nếu bạn cần nghỉ ngơi, tôi sẽ đưa bạn về.”
Thu ngạc nhiên, rồi mỉm cười. “Không cần đâu, Minh. Tôi có thể tự đi được. Cảm ơn bạn vì đã quan tâm.”
Cả hai cùng bước ra khỏi văn phòng, bước vào những đêm khuya tĩnh lặng. Không khí mùa đông lạnh buốt, nhưng lòng họ lại ấm áp bởi những cảm xúc mới mẻ đang dần hình thành. Họ chưa nói ra tình cảm của mình, nhưng cả hai đều hiểu rằng, những bước đi này sẽ dẫn đến một mối quan hệ mới, dù chưa biết rõ sẽ đi đâu.
Trong đêm khuya, dưới ánh đèn phố, Minh và Thu bước đi bên cạnh nhau, im lặng nhưng đầy sự đồng cảm, như thể những cảm xúc chưa thể nói thành lời đang nhẹ nhàng thấm vào từng bước chân của họ.
Và mặc dù họ chưa biết chính xác điều gì sẽ đến trong tương lai, nhưng một điều là chắc chắn: tình cảm của họ, dù là bạn bè hay là điều gì khác, đang bắt đầu nở hoa từ những bước đi đầu tiên này.