tình yêu giữa những mảnh vỡ

Chương 8: Những Dự Định Mơ Hồ


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Một tháng đã trôi qua kể từ khi Thu và Minh có buổi trò chuyện thẳng thắn với nhau. Những khoảng lặng giữa họ đã không còn, thay vào đó là sự gần gũi và thấu hiểu, dẫu không phải lúc nào cũng dễ dàng. Minh nhận ra rằng Thu không phải là người dễ dàng mở lòng, nhưng một khi cô đã quyết định tin tưởng, cô sẽ hết lòng. Còn Thu, cô cảm nhận rằng Minh không chỉ là người đồng nghiệp mà còn là một người bạn thực sự, người luôn ở bên khi cô cần, mà không hề phán xét.

Tuy nhiên, dù họ đã bắt đầu chia sẻ nhiều hơn, mối quan hệ giữa Minh và Thu vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng. Cảm xúc của cả hai chưa thể định hình, nhất là khi công việc chiếm gần hết thời gian của họ. Những câu hỏi về tình cảm và những dự định tương lai vẫn là những điều mà cả hai chưa dám đối diện, một phần vì lo lắng, một phần vì sợ những cảm xúc ấy sẽ làm thay đổi mọi thứ giữa họ.

Vào một buổi chiều cuối tuần, khi Minh quyết định rủ Thu đi uống cà phê để thả lỏng sau một tuần làm việc căng thẳng, anh không ngờ rằng cuộc trò chuyện hôm nay sẽ mở ra một bước ngoặt trong mối quan hệ của họ.

Khi Thu đến quán cà phê, cô hơi bất ngờ khi thấy Minh đã ngồi sẵn ở góc quen thuộc, một góc nhỏ nhìn ra ngoài đường, nơi ánh đèn phố xá hắt lên mặt kính cửa sổ tạo thành một bức tranh đẹp như mơ. Minh mỉm cười khi thấy Thu bước vào, anh đứng dậy chào cô.

“Chào Thu, hôm nay bạn trông rất rạng rỡ,” Minh nói, giọng anh nhẹ nhàng, đầy sự ấm áp.

Thu hơi ngạc nhiên trước lời khen của Minh, nhưng rồi cô cũng mỉm cười. “Cảm ơn bạn, Minh. Cũng là một ngày khá tốt lành.”

Cả hai ngồi xuống, và không khí trở nên ấm áp hơn bao giờ hết. Dù là buổi gặp mặt thân mật, nhưng Minh cảm thấy có điều gì đó đặc biệt hơn, một sự im lặng dễ chịu, như thể cả hai đều đang tìm cách để đưa mối quan hệ này đi xa hơn mà không cần vội vàng.

“Thu, tôi có một câu hỏi, và tôi không biết phải bắt đầu từ đâu,” Minh lên tiếng, giọng anh nghiêm túc hơn bình thường.

Thu nhìn anh, đôi mắt cô ánh lên sự tò mò. “Câu hỏi gì vậy, Minh?”

Minh im lặng một chút, rồi nói tiếp. “Chúng ta đã làm việc và chia sẻ với nhau khá lâu, nhưng tôi vẫn chưa chắc chắn về một điều... liệu bạn có đang suy nghĩ về điều gì ngoài công việc và những vấn đề cá nhân của mình không?”

Thu nhìn Minh, ánh mắt cô nhẹ nhàng nhưng cũng có phần lạ lẫm. Câu hỏi của Minh thực sự khiến cô phải suy nghĩ. Liệu cô có sẵn sàng mở lòng thêm một lần nữa? Liệu cô có đủ sức để yêu thương và tin tưởng vào ai đó sau tất cả những vết thương trong quá khứ?

Cô cúi đầu, lặng lẽ nhấp một ngụm cà phê, rồi trả lời, giọng cô nhẹ nhàng nhưng có chút gì đó xa vắng. “Minh, tôi nghĩ mình vẫn chưa sẵn sàng để nghĩ về điều gì khác ngoài công việc. Công việc là tất cả những gì tôi có lúc này. Tôi không chắc mình có thể cho ai đó một phần trong cuộc sống của mình lúc này.”

Minh nghe những lời Thu nói mà cảm thấy một chút thất vọng, nhưng anh không thể trách cô. Anh hiểu quá khứ của Thu, hiểu rằng cô không dễ dàng mở lòng, và cô cần thời gian để giải quyết những gì đang dằn vặt trong lòng.

“Thu, tôi hiểu mà. Bạn không cần phải trả lời ngay. Nhưng tôi muốn bạn biết rằng tôi luôn ở đây, nếu bạn cần bất cứ điều gì. Và nếu một ngày nào đó bạn cảm thấy sẵn sàng, tôi sẽ không bao giờ từ chối một cơ hội để chúng ta có thể hiểu nhau hơn,” Minh nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng rất kiên định.

Thu ngước lên nhìn Minh, đôi mắt cô sáng lên một cách lạ kỳ. “Cảm ơn bạn, Minh. Tôi nghĩ, đôi khi, chúng ta cần phải đối diện với những nỗi sợ hãi trong lòng mình, và tôi... vẫn chưa sẵn sàng để đối diện với những cảm xúc ấy.”

Minh mỉm cười, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. “Không sao cả, Thu. Mọi thứ đều cần thời gian. Chúng ta có thể tiến từng bước một.”

Cả hai tiếp tục ngồi trong không gian yên tĩnh của quán cà phê, không còn những câu hỏi chưa có lời đáp hay những sự lo lắng về tương lai. Những cuộc trò chuyện đơn giản như vậy đã giúp họ nhận ra rằng mối quan hệ này, dù có thể chưa thể gọi tên, nhưng đã bắt đầu có những dấu hiệu của sự kết nối mạnh mẽ.

Khi họ rời quán cà phê, Minh cảm thấy nhẹ nhõm hơn, không phải vì đã có một câu trả lời rõ ràng, mà vì anh biết rằng, với Thu, dù có phải chờ đợi hay đối mặt với những thử thách nào đi nữa, anh vẫn sẽ kiên nhẫn. Và Thu, dù chưa sẵn sàng, nhưng cô cũng đã bước thêm một bước nhỏ để mở lòng. Cảm giác của họ, dù còn mơ hồ, nhưng đã đủ để tạo nên những bước đi vững chắc hơn trong hành trình phía trước.

Và thế là, những dự định vẫn còn mơ hồ, nhưng những khoảnh khắc chia sẻ ấy lại là bước khởi đầu cho một hành trình dài, đầy sự đồng cảm và sự thấu hiểu giữa Minh và Thu.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×