Với những ngày tháng làm việc ngày càng căng thẳng, Minh và Thu đã bắt đầu hiểu nhau hơn qua những cuộc trao đổi công việc. Tuy nhiên, giữa những khoảng lặng trong mối quan hệ của họ, Minh không thể tránh khỏi cảm giác có điều gì đó chưa được nói ra. Có những lúc Thu nhìn anh bằng ánh mắt lạ lùng, như thể cô đang giấu giếm một điều gì đó. Minh không phải là người tò mò, nhưng anh lại cảm thấy rằng những câu chuyện về quá khứ của Thu chưa được hé lộ, và điều đó khiến anh không thể yên tâm.
Một buổi chiều muộn, khi họ đang làm việc cùng nhau để hoàn thiện phần cuối của dự án marketing, Minh nhận thấy Thu có vẻ mệt mỏi hơn thường lệ. Cô không còn sự hăng hái, sự sáng tạo như trước, thay vào đó là những dấu hiệu của sự chán nản, lo lắng.
“Thu, bạn ổn không?” Minh hỏi, nhìn cô một cách đầy quan tâm. “Mấy ngày nay bạn có vẻ không được khỏe. Có chuyện gì xảy ra sao?”
Thu ngước lên nhìn Minh, ánh mắt cô như thể muốn che giấu điều gì đó. Cô mỉm cười nhẹ, cố gắng làm lơ đi cảm giác bất an trong lòng. “Không sao đâu, Minh. Tôi chỉ hơi mệt thôi, công việc nhiều quá mà. Cảm ơn bạn đã quan tâm.”
Minh cảm nhận được rằng Thu đang cố giấu giếm điều gì đó, nhưng anh không muốn ép buộc. Tuy nhiên, sự quan tâm của anh vẫn không thể giấu được. “Nếu bạn cần nghỉ ngơi, đừng ngại. Tôi có thể hoàn thành công việc này một mình,” Minh nói nhẹ nhàng, cố gắng thuyết phục cô.
Thu lắc đầu. “Không cần đâu, tôi ổn mà. Chỉ là... công việc thôi.”
Nhưng Minh đã nhận ra rằng có điều gì đó không đúng. Cô gái này, dù mạnh mẽ và kiên định, vẫn đang che giấu một điều gì đó trong quá khứ, điều mà cô không muốn nhắc đến. Điều đó khiến anh không thể làm ngơ.
Buổi tối hôm đó, khi họ đã hoàn thành công việc và chuẩn bị ra về, Minh quyết định sẽ nói chuyện trực tiếp với Thu. Anh không muốn để mối quan hệ này rơi vào khoảng cách vô hình nữa, vì dù có thế nào, họ cũng cần phải hiểu nhau hơn.
“Thu, tôi có thể mời bạn đi uống cà phê không?” Minh hỏi, ánh mắt anh chân thành. “Tôi nghĩ chúng ta cần một chút thời gian để trò chuyện.”
Thu nhìn Minh một lúc lâu, rồi cuối cùng cô cũng gật đầu. “Được, tôi cũng cần một chút thời gian để thư giãn.”
Cả hai bước ra khỏi văn phòng, không gian ngoài trời đã tối, và bầu không khí mùa đông bắt đầu se lạnh. Họ tìm một quán cà phê yên tĩnh, nơi có thể ngồi nói chuyện mà không bị làm phiền.
Khi ngồi xuống, Minh không nói gì ngay lập tức, chỉ lặng lẽ nhìn Thu, chờ đợi cô mở lời. Thu nhìn anh, ánh mắt có chút mơ hồ, nhưng rồi cô cũng quyết định chia sẻ một phần của mình.
“Minh, thật ra... tôi không phải lúc nào cũng mạnh mẽ như mọi người thấy. Tôi có một quá khứ không hề dễ dàng,” Thu bắt đầu, giọng cô nhẹ nhàng nhưng có phần khựng lại.
Minh im lặng lắng nghe, nhưng trong lòng anh cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của Thu.
“Gia đình tôi không hạnh phúc, và tôi đã phải chịu đựng rất nhiều áp lực từ khi còn nhỏ. Tôi đã học cách tự đứng lên, tự chịu đựng tất cả mọi thứ mà không chia sẻ với ai. Đôi khi, tôi cảm thấy như mình là người duy nhất có thể làm tất cả, và điều đó khiến tôi phải gánh vác mọi thứ một mình.” Thu nhìn xuống tay mình, ngón tay mân mê chiếc ly cà phê. “Và chính vì vậy, tôi luôn tự tạo ra những khoảng cách với mọi người, kể cả bạn. Tôi sợ nếu tôi mở lòng, nếu tôi để ai đó vào thế giới của mình, tôi sẽ mất đi sự kiểm soát.”
Minh cảm thấy như có một sự vỡ òa trong lòng khi nghe Thu nói. Anh không ngờ rằng Thu lại phải trải qua những điều đau đớn đến vậy. Cô luôn tỏ ra mạnh mẽ, kiên cường, nhưng hóa ra, đằng sau sự tự lập đó là một nỗi cô đơn khắc khoải mà cô chưa bao giờ bộc lộ.
“Thu, bạn không phải một mình. Tôi hiểu bạn. Mọi người đều có những vết thương, những nỗi đau riêng. Nhưng bạn không cần phải giấu nó đi mãi. Bạn có thể chia sẻ với tôi,” Minh nói, giọng anh ấm áp, như muốn vỗ về những cảm xúc đã lâu nay bị chôn giấu trong lòng Thu.
Thu ngẩng lên nhìn Minh, ánh mắt cô không còn sự lạnh lùng như trước, mà là sự biết ơn và cảm động. “Cảm ơn bạn, Minh. Đôi khi, tôi chỉ cần có ai đó hiểu và không phán xét tôi. Mà bạn là người đầu tiên làm tôi cảm thấy như vậy.”
Minh cười nhẹ, ánh mắt anh nhìn sâu vào Thu, không còn sự căng thẳng hay ngại ngùng, mà chỉ là sự chân thành. “Vậy từ bây giờ, đừng ngần ngại. Dù có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ luôn ở đây, bên bạn.”
Thu cảm thấy một sự nhẹ nhõm dần dần lấp đầy trong lòng mình. Những bí mật, những nỗi đau đã được giấu kín bấy lâu, giờ đây đã có thể chia sẻ. Và với Minh, cô nhận ra rằng không phải lúc nào tình yêu cũng là sự khởi đầu từ những khoảnh khắc ngọt ngào, mà đôi khi, chính những vết nứt, những bí mật chưa được nói ra mới là thứ làm cho mối quan hệ trở nên chân thật và mạnh mẽ hơn.
Cả hai ngồi lại cùng nhau trong yên lặng, nhưng không còn những khoảng cách vô hình nữa. Mối quan hệ của họ đã được thay đổi, không phải qua những lời nói, mà qua sự thấu hiểu, sự chia sẻ và những cảm xúc thầm lặng. Và như vậy, họ bắt đầu đi một bước dài hơn trên con đường mà cả hai chưa thể biết trước tương lai sẽ ra sao.