Dung Từ nhìn chằm chằm,không hề ngạc nhiên chút nào.<div>Bởi vì cô đã quen rồi.</div><div>Trong lòng Phùng Đình Thâm ,bất kể là công việc hay tụ họp bạn bè,... tất cả đều quan trọng hơn cô.</div><div>Dù đã có hẹn với cô,anh ta cũng luôn tùy hứng nói hủy là hủy.</div><div>Chưa bao giờ nghĩ đến cảm xúc của cô.</div><div>Thất vọng sao?</div><div>Có lẽ trước kia còn có.</div><div>Bây giờ thì cô đã tê dại rồi,không còn cảm nhận được nữa.</div><div>Dung Từ càng thấy hoang mang.</div><div>Suốt bao năm qua,bất kể là chồng hay con gái,thứ cô nhận được chỉ là sự lạnh nhạt.</div><div>Không biết từ khi nào,cô đột nhiên lái xe thẳng đến nhà hàng mà trước đây cô và Phùng Đình Thâm đã đến rất nhiều lần. </div><div>Vừa định đi vào,cô đã nhìn thấy Phùng Đình Thâm,Lâm Nhược và Phùng Cảnh Tâm trong nhà hàng.</div><div>Lâm Nhược thân thiết ngồi cùng phía với con gái cô.</div><div>Cô ta vừa nói chuyện với Phùng Đình Thâm vừa trêu chọc Tâm Tâm.</div><div>Tâm Tâm vui vẻ đung đưa chân,chơi với Lâm Nhược,rồi lại gần ăn những chiếc bánh ngọt mà Lâm Nhược đã cắn.</div><div>Phùng Đình Thâm mỉm cười gắp đồ ăn cho hai người,nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía Lâm Nhược ở phía đối diện,giống như trong mắt anh chỉ có cô ta vậy.</div><div>Đây chính là "có việc" mà Phùng Đình Thâm đã nói.</div><div>Và đây cũng là đứa con gái cô mang thai mười tháng,đánh đổi nữa cái mạng để sinh ra.</div><div>Dung Từ bật cười.</div><div>Cô đứng tại chỗ,lặng lẽ nhìn.</div><div>Nửa phút sau,cô thu lại ánh mắt,xoay người rời đi.</div><div>về đến biệt thự,Dung Từ chuẩn bị một bản thỏa thuận ly hôn.</div><div>Anh ta là giấc mơ tuổi thanh xuân của cô,nhưng từ đầu đến cuối chưa từng nhìn lấy cô.</div><div>Nếu không phải vì áp lực di chúc và sự thúc ép của ông nội,anh ta căn bản sẽ không cưới cô.</div><div>Suốt bao năm qua,cô từng ôm hi vọng,chỉ cần ở lại đủ lâu,sẽ có ngày lọt vào ánh mắt anh.</div><div>Nhưng sự thật đã tát vào mặt cô một cái thật mạnh.</div><div>Đã gần 7 năm rồi.</div><div>Đã đến lúc cô phải tỉnh mộng.</div><div>Sau khi bỏ đơn ly hôn vào phong bì và dặn dì Lưu đưa cho Phùng Đình Thâm,Dung Từ kéo vali vào xe và nói với tài xế:</div><div>"Đến sân bay."</div>