tưởng tổng đài hóa ra là tổng tài

Chương 11: Tưởng Tổng đài hóa ra là Tổng tài


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Đó là một buổi chiều đầu tuần đầy nắng, khi tôi và Thẩm Cảnh đang cùng nhau xử lý các công việc còn dang dở trong văn phòng. Tôi nghĩ hôm nay sẽ trôi qua như mọi ngày, nhưng không, điều bất ngờ lại đến rất nhanh, khiến cả tôi và anh đều ngỡ ngàng.

Sau khi hoàn tất một loạt báo cáo, Thẩm Cảnh nhìn đồng hồ, vẻ mặt có chút căng thẳng:

“Em, chiều nay anh có cuộc họp quan trọng, không thể trễ được.”

Tôi gật đầu, đáp:

“Anh yên tâm, em đã sắp xếp lịch cho chúng ta rồi. Buổi tối chúng ta sẽ đi ăn tối, thư giãn một chút nhé.”

Anh mỉm cười, vẻ hài lòng:

“Được, anh rất mong chờ.”

Thế nhưng, khi trời tối dần và chuẩn bị rời văn phòng, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ quản lý của Thẩm Cảnh. Hóa ra cuộc họp quan trọng kia bị hoãn lại, và anh bỗng nhiên có thời gian rảnh.

Tôi liền nhắn tin báo cho anh:

“Cuộc họp bị hoãn rồi, tối nay chúng ta có thể thoải mái.”

Anh trả lời rất nhanh:

“Tốt quá! Anh đang trên đường về đón em đi ăn.”

Tuy nhiên, khi anh đến đón tôi, tôi thấy anh có vẻ bồn chồn và hơi luống cuống. Tôi hỏi:

“Anh sao vậy? Có chuyện gì không?”

Anh thở dài:

“Anh quên mất một cuộc hẹn với đối tác bên nước ngoài. Giờ phải chạy đến gặp họ ngay.”

Tôi ngạc nhiên:

“Nhưng sao anh không nói trước với em? Chúng ta có thể hoãn buổi tối này lại mà.”

Anh lắc đầu, vẻ nghiêm túc:

“Anh phải làm vậy, không thể để đối tác thất vọng.”

Dù trong lòng hơi hụt hẫng, tôi hiểu được sự nghiêm túc trong công việc của anh. Tôi chỉ mỉm cười, vỗ vai anh:

“Được rồi, em sẽ đợi anh.”

Nhưng điều kỳ quặc xảy ra sau đó khiến tôi không thể không bật cười.

Khoảng một tiếng sau, anh gọi điện thoại lại, giọng đầy hối lỗi:

“Em ơi, anh vừa nhận ra hôm nay không có cuộc hẹn nào cả, anh bị nhầm lịch rồi.”

Tôi ngạc nhiên đến mức không nói nên lời, sau đó cười phá lên:

“Anh tổng tài quên lịch, quá bất ngờ đấy!”

Anh cười khổ:

“Anh cũng không hiểu sao lại có thể quên, có lẽ do mấy ngày trước làm việc căng thẳng quá.”

Tôi hóm hỉnh:

“Vậy tối nay anh sẽ phải chịu hình phạt, phải bồi thường cho em một bữa tối thật hoành tráng.”

Anh đáp ngay:

“Anh đồng ý, và anh sẽ không để em phải đợi lâu.”

Cuối cùng, chúng tôi cùng nhau đi ăn tối tại một nhà hàng nhỏ ấm cúng, không quá cầu kỳ nhưng đủ để tạo nên một không gian lãng mạn và vui vẻ.

Thẩm Cảnh lần này không quên thời gian nữa, và anh chăm sóc tôi rất chu đáo.

Trong bữa ăn, anh không ngừng kể cho tôi nghe về những tình huống “dở khóc dở cười” trong công việc, trong khi tôi thì thoải mái chia sẻ những câu chuyện vui về bạn bè và cuộc sống.

Hai người cười nói, quên hết mệt mỏi và áp lực thường ngày.

Kết thúc bữa tối, Thẩm Cảnh nắm tay tôi, ánh mắt dịu dàng:

“Cảm ơn em đã luôn kiên nhẫn và hiểu anh như vậy. Anh biết anh không hoàn hảo, nhưng em là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời anh.”

Tôi mỉm cười, không giấu được sự hạnh phúc:

“Anh cũng là người khiến em tin vào tình yêu và sự chân thành.”

Buổi tối hôm đó, tôi cảm nhận được một bước tiến trong mối quan hệ của chúng tôi – không chỉ là tình yêu, mà còn là sự thấu hiểu và tin tưởng dành cho nhau.

Dù anh có đôi lúc vụng về hay quên lịch, tôi biết Thẩm Cảnh luôn nỗ lực để trở thành người đàn ông tôi có thể tự hào bên cạnh.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×