Sáng hôm ấy, khi tôi vừa bước vào phòng làm việc của Thẩm Cảnh, bất ngờ thấy anh ngồi trên ghế sofa, tay cầm một chiếc hộp Lego mà mắt vẫn ánh lên vẻ nghiêm túc khó hiểu.
“Anh đang làm gì vậy?” tôi hỏi, nheo mày.
Anh không quay đầu mà chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Đang ráp mô hình này. Công ty chuẩn bị một sự kiện sáng tạo cho nhân viên, anh phải tham gia thử thách để hiểu cảm giác làm việc nhóm.”
Tôi cười: “Tổng tài cũng phải chơi Lego à? Trẻ con mà!”
Thẩm Cảnh nhìn tôi, ánh mắt rất nghiêm túc:
“Không phải trẻ con. Đây là cách để kích thích tư duy sáng tạo và rèn luyện kiên nhẫn.”
Tuy nhiên, một lúc sau, tôi phát hiện ra anh không phải chỉ “kiên nhẫn” mà còn khá vụng về.
Chiếc Lego nhỏ bị lắp sai chi tiết, anh bỗng chốc nhăn mặt, vẻ mặt “người lớn” bỗng chốc hóa thành “trẻ con” khi vặn vẹo từng mảnh ghép.
Tôi đứng bên cạnh cười khúc khích, không ngờ tổng tài nổi tiếng lại có thể lúng túng đến vậy.
Để giúp anh, tôi chủ động nhận lấy phần ráp những chi tiết khó, đồng thời khích lệ:
“Không sao đâu, từ từ sẽ xong mà.”
Thẩm Cảnh nhìn tôi, vẻ mặt hơi bối rối, nhưng dần dần cũng cười theo.
Lần đầu tiên tôi thấy anh cười thật sự thoải mái như một đứa trẻ, không chút nghiêm nghị hay lạnh lùng nào.
Khi mô hình hoàn thành, Thẩm Cảnh nhìn thành quả, ánh mắt đầy tự hào:
“Xem ra anh cũng có khiếu nghệ thuật nhỉ?”
Tôi đáp:
“Phải rồi, tổng tài còn biết chơi Lego, sắp tới tôi sẽ đi tuyển làm trợ lý cho đội chơi Lego.”
Anh nhìn tôi, giọng điệu pha chút khiêu khích:
“Anh không cần trợ lý, anh chỉ cần một người bạn đồng hành.”
Buổi chiều, tôi thấy Thẩm Cảnh thay đổi khá nhiều trong công việc. Anh chủ động tham gia các hoạt động ngoài trời cùng nhân viên, không còn vẻ nghiêm nghị lạnh lùng thường ngày.
Nhân viên công ty bắt đầu nhìn anh với ánh mắt khác, vừa ngưỡng mộ vừa thích thú.
Và một điều đáng yêu nhất, anh gọi tôi bằng một biệt danh mà trước đây anh chưa từng dùng:
“Cún con.”
Tôi bật cười phá lên, hỏi:
“Tôi là cún con à? Sao kỳ vậy?”
Anh mỉm cười:
“Vì em lúc nào cũng làm anh cảm thấy bình yên và vui vẻ, như một chú cún nhỏ vậy.”
Tôi hờn dỗi:
“Chỉ tại anh đổi thói quen thôi chứ.”
Anh nắm tay tôi, dịu dàng:
“Anh không ngại đổi, miễn là có em bên cạnh.”
Ngày hôm đó, tôi nhận ra dù là tổng tài quyền lực cỡ nào, thì trong sâu thẳm, Thẩm Cảnh vẫn là một con người bình thường, có những lúc cần được vui đùa, yêu thương như một đứa trẻ.
Tôi cũng thấy mình may mắn khi được làm người mang lại nụ cười cho anh, và có anh bên cạnh – dù anh có vụng về đến đâu đi chăng nữa.