Sau khi Từ Phi sụp đổ, tâm điểm sự chú ý dần hướng về Giám đốc Vương — kẻ từng coi tôi như người vô hình, từng cười nhạo ước mơ và công sức của tôi chỉ như bọt nước.
Vương Phụng Kiều – người đàn ông một thời khiến tôi phải bỏ lại tuổi thanh xuân trong những ngày u tối – giờ đây vẫn ngoan cố đeo trên mình vỏ bọc của một kẻ quyền lực trong tập đoàn Lâm Dương.
Tôi đứng trước văn phòng của hắn một chiều mưa nhạt nhòa, mặc chiếc áo khoác da đen, ánh mắt sắc lạnh không khác gì con dao sắc bén nhất.
Cái phòng làm việc ấy, ngày xưa là nơi tôi từng lặng lẽ ngồi ghi chép những ý tưởng trong dự án lớn.
Giờ đây, tôi không còn là cô bé mười tám tuổi rụt rè đó.
Tôi bước vào với tư thế chủ động.
Vương Phụng Kiều ngẩng đầu lên nhìn tôi, đôi mắt dường như vẫn còn chút e dè – hoặc có thể là bất ngờ.
“Lục Kỳ?” – hắn hỏi, giọng không giấu nổi sự khinh miệt. “Cô lại đến làm gì?”
“Đến để nói cho anh biết,” – tôi cắt ngang, không hề e dè – “không ai có thể đứng trên đầu người khác mãi mãi. Đến lúc trả giá rồi đấy.”
Hắn cười nhạt, cố tỏ ra bình thản: “Cô có bằng chứng gì mà dám quay lại đây hăm dọa tôi?”
Tôi thản nhiên rút từ túi xách ra một tập hồ sơ.
“Đây là những bằng chứng tôi thu thập được trong ba tháng qua. Kèm theo đó là các hợp đồng ký với Cố thị và những đơn vị liên quan, chứng minh tôi không những là tác giả dự án mà còn là người đã đem về lợi nhuận khổng lồ.”
Hắn nhìn chăm chăm vào hồ sơ, nét mặt thay đổi.
“Tôi đã cho người rà soát hết rồi. Anh và cô, ai mới thực sự là người có công?”
“Anh nên nhớ,” – tôi bước lại gần bàn làm việc – “đó là công sức tôi đã đổ máu, nước mắt. Anh lấy đi, giấu nhẹm, còn giở mặt làm ngơ. Anh quên rằng có một ngày, tôi sẽ quay lại — không phải để xin xỏ, mà để lấy lại tất cả.”
Hắn lạnh lùng cười: “Thế cô định làm gì? Bị đình chỉ? Mất chức? Hay… cô định khiến tôi mất mặt trước công ty?”
Tôi khẽ nở nụ cười đầy thách thức.
“Anh đúng là không biết sợ.”
Tôi đưa tay về phía hắn, cái tát nhẹ nhưng đủ để làm Vương Phụng Kiều giật mình.
Tiếng tát vang lên rõ ràng trong căn phòng lạnh lẽo.
“Đó là cái tát của công lý,” – tôi nói bằng giọng nghiêm khắc. “Cái tát của người bị anh phản bội và lừa dối.”
Hắn vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, ánh mắt ngơ ngác nhìn tôi như thể tôi là một kẻ điên.
Tôi bỏ lại hồ sơ lên bàn, quay người định bước ra.
Ra khỏi văn phòng, tôi nghe điện thoại rung lên.
Là Cố Dịch Thần.
“Tôi biết cô vừa làm gì.” – Giọng anh trầm thấp. “Mạnh mẽ hơn tôi tưởng.”
Tôi bật cười.
“Không phải lúc nào cũng có cơ hội vả mặt kẻ từng làm mình tổn thương.”
“Cô đã làm tôi tự hào.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, mưa đã tạnh, bầu trời thoáng đãng hơn.
“Cảm ơn anh, vì đã cho tôi cơ hội.”
Một tuần sau, thông tin về vụ án nội bộ Lâm Dương được truyền thông đăng tải.
Thẩm Hạc bị điều tra vì thiếu trung thực.
Từ Phi tạm thời nghỉ việc.
Giám đốc Vương phải đối mặt với những cáo buộc nghiêm trọng.
Tôi, Lục Kỳ, người phụ nữ từng bị phản bội, giờ đây đã đứng trên đỉnh cao mới – người giữ vị trí Phó Giám đốc bộ phận phát triển chiến lược của Cố thị.
Mỗi bước tôi đi đều chắc chắn, không chùn bước trước bất kỳ ai.
Bỗng một ngày, khi đang họp tại phòng tổng giám đốc, Cố Dịch Thần nhìn tôi, ánh mắt có chút khác lạ:
“Cô đã sẵn sàng để đi xa hơn chưa?”
Tôi ngẩng lên, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
“Vâng. Hãy cho tôi thêm những thử thách nữa.”
Anh gật đầu, rồi đứng lên.
“Tôi muốn cô trở thành người đứng đầu bộ phận phát triển toàn quốc.”
Câu chuyện của tôi chưa kết thúc.
Nhưng tôi biết, chỉ cần tôi còn kiên trì, còn mạnh mẽ, không ai có thể ngăn tôi bước tới.
Cố Dịch Thần bên cạnh như một chỗ dựa, còn những kẻ phản bội thì chỉ là quá khứ để tôi trả thù.
Tôi là Lục Kỳ – người phụ nữ không chỉ biết chịu đựng mà còn biết cách làm lại cuộc đời theo cách của riêng mình.