chiếc nhẫn dưới màn sương

Chương 9: Lá Thư Thứ Hai


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Mưa rơi nặng hạt, đập vào mái nhà kho cũ như một nhịp trống dồn dập, hòa lẫn với tiếng gió rít qua khe hở. Huyền đứng giữa nhà kho, tay nắm chặt chiếc nhẫn thứ hai – bản sao không khắc chữ của chiếc nhẫn H & P cô tìm thấy trong ngôi nhà cổ. Chiếc vòng cổ bạc với mặt dây hình trái tim và mẩu giấy từ nghĩa trang vẫn nằm trong túi áo, nặng trĩu như những câu hỏi chất chồng. Lời nhắn cuối cùng của Phong – “Huyền, anh xin lỗi. Nếu em đọc được, hãy quay về. Đừng tìm nữa.” – khiến trái tim cô đau nhói. Nhưng cô không thể quay đầu, không sau khi đã đi xa đến thế này.

Huyền rời nhà kho, ánh trăng mờ nhạt xuyên qua sương mù, chiếu lên con đường đất lầy lội dẫn về ngôi nhà cổ. Cô siết chặt chiếc ô xám, bước chân nặng nề. Bóng dáng bí ẩn ở nghĩa trang, người chỉ tay về phía nhà kho, vẫn ám ảnh cô. Là Phong? Hay ai đó đang dẫn dắt cô vào một mê cung không lối thoát? Lời cảnh báo từ quán cà phê – “Đừng tin Liên. Cô ta biết quá nhiều.” – càng làm cô nghi ngờ. Liên, người phụ nữ bí ẩn ở quán cà phê, dường như nắm giữ một phần sự thật, nhưng Huyền không biết cô ta là bạn hay thù.

Trở về ngôi nhà cổ, Huyền khóa cửa cẩn thận, nhưng cảm giác bất an không rời đi. Cô đặt chiếc nhẫn thứ hai, chiếc vòng cổ, và mẩu giấy lên bàn gỗ, cạnh chiếc nhẫn H & P và cuốn nhật ký của Phong. Ánh đèn dầu chập chờn, hắt bóng lên tường, tạo những hình thù như đang chuyển động. Cô mở cuốn nhật ký, hy vọng tìm thêm manh mối, nhưng các trang vẫn chỉ có những dòng rời rạc, những từ bị xóa, và những câu như “Họ biết”, “Đừng để Huyền đến gần”. Cô lật đến trang cuối, và tim cô khựng lại. Một phong bì nhỏ, dán chặt vào bìa sau, mà cô chưa từng để ý.

Huyền xé phong bì, lấy ra một lá thư gấp tư. Không giống lá thư đầu tiên dẫn cô đến đây, lá thư này không có nét chữ nghiêng nghiêng của Phong. Chữ viết cứng hơn, sắc nét hơn, như của một người khác: “Huyền, cô đang đi sai đường. Phong không muốn cô biết sự thật. Dừng lại, trước khi quá muộn. Nếu cô vẫn cố chấp, hãy đến ngôi nhà kính bỏ hoang sau cánh đồng Dã Quỳ. Nhưng hãy nhớ: cô không đơn độc.” Không có chữ ký, không có dấu hiệu nào cho thấy người gửi là ai. Huyền đọc lại, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Đây không phải Phong. Vậy ai đã để lá thư này trong cuốn nhật ký?

Cô nhìn quanh, ngôi nhà im lìm, chỉ có tiếng mưa đều đều ngoài hiên. Lá thư này khác với những manh mối trước – nó không mang giọng điệu tuyệt vọng của Phong, mà như một lời cảnh báo, hoặc có thể là một lời đe dọa. Ngôi nhà kính bỏ hoang? Cô nhớ đã thấy nó từ xa khi đi qua cánh đồng Dã Quỳ, một khung kính vỡ nát ẩn trong sương mù. Nhưng tại sao ai đó muốn cô đến đó? Và tại sao họ biết cô đang tìm Phong?

Huyền nắm chặt chiếc nhẫn H & P, cố nhớ lại giọng nói của anh, nụ cười của anh. Hai năm trước, khi Phong rời đi, anh chỉ nói: “Anh cần thời gian, Huyền. Nhưng anh sẽ quay lại.” Cô đã chờ, đã hy vọng, nhưng anh không trở lại. Giờ đây, những manh mối này – nhẫn, lắc tay, vòng cổ, nhật ký, và lá thư – như một sợi dây kéo cô vào quá khứ, nhưng cũng đẩy cô đến một sự thật mà cô không chắc mình muốn đối mặt.

Tiếng mưa bỗng ngưng, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng kỳ lạ. Huyền giật mình khi nghe một tiếng “cạch” khẽ từ phía cửa sổ. Cô quay lại, ánh đèn dầu chiếu lên kính, nhưng chẳng thấy gì ngoài sương mù. Cô đứng dậy, tiến đến cửa sổ, và nhận ra một điều khiến tim cô ngừng đập: một dấu tay mờ, in trên kính từ bên ngoài, như thể ai đó vừa chạm vào. Cô lùi lại, hơi thở gấp gáp. Dấu tay không lớn, nhưng rõ ràng, và nước mưa vẫn đọng trên đó, như vừa mới xuất hiện.

Huyền mở cửa chính, bất chấp nỗi sợ, để kiểm tra. Ngoài hiên, không có ai, chỉ có sương mù và con đường đá dẫn xuống thị trấn. Nhưng trên bậc thềm, cô thấy một bông hoa dã quỳ khác, ướt sũng, nằm lẻ loi như những lần trước. Cô nhặt lên, cảm giác như có ai đang chơi đùa với cô, để lại những dấu hiệu để dẫn dắt – hoặc bẫy cô. Cô quay vào nhà, khóa cửa, và ngồi xuống, ôm lá thư thứ hai vào lòng.

Cô không biết phải tin ai nữa. Phong, với những lời nhắn đầy tuyệt vọng? Liên, với ánh mắt sắc lạnh và lời nói mập mờ? Hay lá thư này, từ một người vô danh, thúc đẩy cô đến ngôi nhà kính? Huyền nhìn chiếc nhẫn, chiếc lắc, và chiếc vòng cổ trên bàn. Mỗi món đều là một phần của Phong, nhưng chúng cũng là một phần của bí mật mà anh đã cố giấu. Cô nghĩ đến ngôi nhà kính, và một quyết định lóe lên: cô sẽ đến đó, dù điều gì đang chờ đợi.

Mưa lại bắt đầu rơi, nhẹ nhàng, như thì thầm cùng sương mù. Huyền biết mỗi bước đi là một lần cô đặt cược, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×