chiếc nhẫn dưới màn sương

Chương 6: Bức Ảnh Mờ Nhạt


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Mưa lại trút xuống, nặng hạt hơn, như muốn nhấn chìm cả thị trấn Dã Quỳ trong một màn nước trắng xóa. Huyền bước vào ngôi nhà cổ, áo mưa ướt sũng nhỏ giọt xuống sàn gỗ. Chiếc lắc tay bạc khắc chữ H và mẩu giấy từ cánh đồng Dã Quỳ vẫn nằm trong túi áo cô, nặng trĩu như những câu hỏi không lời đáp. Cô đặt chiếc ô cạnh cửa, ánh mắt lướt qua căn phòng khách quen thuộc. Ngọn đèn dầu vẫn cháy, nhưng ánh sáng yếu ớt dường như không đủ xua tan cảm giác lạnh lẽo đang bám lấy cô.

Huyền ngồi xuống ghế bành, lấy chiếc lắc tay và mẩu giấy ra. Lời nhắn của Phong – “Huyền, nếu em tìm thấy, hãy nhớ: đừng tin những gì họ nói về anh. Đi đến cây cầu cũ, nhưng cẩn thận.” – vẫn vang vọng trong đầu cô. Bóng dáng mờ mờ dưới tán cây cổ thụ ở cánh đồng khiến cô không thể ngừng nghĩ: liệu đó có phải là Phong? Hay chỉ là một ảo ảnh do trái tim cô tự vẽ nên? Cô siết chặt chiếc lắc, nhớ lại cảm giác khi tặng nó cho anh, vào một buổi tối mùa thu, khi cả hai ngồi bên con suối dưới cây cầu cũ. Phong đã cười, nói rằng nó sẽ là “bùa hộ mệnh” của anh. Nhưng giờ, nó chỉ là một mảnh ghép nữa trong câu đố mà cô chưa thể giải.

Cô đứng dậy, quyết định tiếp tục tìm kiếm trong ngôi nhà. Nếu Phong để lại chiếc nhẫn, cuốn sổ, và chiếc lắc, thì chắc chắn còn những manh mối khác. Cô tiến đến giá sách cũ, nơi cô đã tìm thấy cuốn nhật ký. Những cuốn sách bìa da phủ bụi đứng im lìm, như đang giữ bí mật của riêng chúng. Huyền lướt tay qua từng cuốn, hy vọng tìm thấy thêm điều gì đó. Một cuốn sách mỏng, bìa đỏ đã phai màu, rơi xuống sàn, để lộ một tấm ảnh nhỏ kẹp giữa các trang.

Huyền nhặt tấm ảnh lên, tim đập mạnh. Bức ảnh đã cũ, góc bị gấp nếp, nhưng cô vẫn nhận ra khung cảnh: cánh đồng Dã Quỳ vào một ngày nắng, hoa vàng rực rỡ dưới bầu trời xanh. Hai người đứng giữa cánh đồng, tay trong tay. Cô nhận ra ngay mái tóc ngắn của mình, nụ cười rạng rỡ, và bên cạnh là Phong, với chiếc lắc tay lấp lánh trên cổ tay. Nhưng điều khiến cô lạnh người là khuôn mặt của Phong trong ảnh – nó bị xóa mờ, như thể ai đó đã dùng mực đen cào mạnh lên, che đi hoàn toàn. Chỉ còn lại dáng người, và chiếc lắc tay là dấu hiệu duy nhất để cô nhận ra anh.

Huyền nắm chặt bức ảnh, cảm giác bất an dâng lên. Ai đã làm điều này? Và tại sao? Cô lật mặt sau bức ảnh, thấy một dòng chữ viết tay, nhưng không phải chữ của Phong. Nét chữ này cứng hơn, góc cạnh hơn: “Đừng tìm quá sâu, Huyền. Một số bí mật nên để lại trong sương.” Lời nhắn này không phải của Phong, cô chắc chắn. Vậy ai đã để bức ảnh này ở đây? Và tại sao họ biết tên cô?

Cô quay lại bàn, đặt bức ảnh cạnh chiếc nhẫn và cuốn sổ. Ánh đèn dầu chiếu lên, làm khuôn mặt bị xóa mờ của Phong trông càng kỳ dị. Huyền cố nhớ lại ngày chụp bức ảnh này – một buổi chiều hè, khi cô và Phong trốn khỏi thành phố để tận hưởng những ngày vô tư ở Dã Quỳ. Anh đã cười, nói rằng thị trấn này là nơi anh cảm thấy tự do nhất. Nhưng giờ, cô không còn chắc những ký ức ấy có thật hay chỉ là một lớp sương mù khác mà cô tự tạo ra.

Tiếng mưa ngoài trời bỗng mạnh hơn, gió rít qua khe cửa, làm ngọn đèn dầu chập chờn. Huyền giật mình khi nghe một âm thanh khác – một tiếng “cạch” khẽ từ phía cửa chính. Cô quay lại, tim đập thình thịch. Cánh cửa vẫn đóng, nhưng cô nghe rõ tiếng bước chân trên hiên nhà, chậm rãi, như thể ai đó đang đi qua lại. Cô nắm chặt chiếc nhẫn, đứng dậy, và tiến đến cửa sổ. Qua lớp kính mờ đục, cô thấy một bóng dáng mờ mờ đứng dưới con đường đá, áo mưa trùm kín, bất động trong màn sương. Người đó không nhìn cô, nhưng cô cảm giác ánh mắt họ xuyên qua lớp kính, chạm vào cô.

“Phong?” cô thì thầm, dù biết rằng sẽ không có câu trả lời. Bóng dáng quay đi, bước chậm xuống con đường, rồi tan vào sương mù. Huyền mở cửa, bất chấp mưa lạnh, nhưng khi ra đến hiên, không còn ai. Chỉ có một bông hoa dã quỳ khác, nằm lẻ loi trên bậc thềm, ướt sũng. Cô nhặt lên, lòng nặng trĩu. Lại là dã quỳ, như một dấu hiệu lặp lại, nhưng cô không biết nó mang ý nghĩa gì.

Huyền trở vào nhà, khóa cửa, và ngồi xuống với bức ảnh trong tay. Cô lật lại cuốn nhật ký, tìm kiếm thêm manh mối. Một dòng chữ ở cuối trang cuối cùng khiến cô khựng lại: “Ngày 30/6, mình đã thấy bà ở cây cầu cũ. Bà nói về chiếc nhẫn, và về Huyền. Mình không thể để cô ấy biết.” Bà cô của Phong – người mà anh hiếm khi nhắc đến – dường như biết nhiều hơn cô tưởng. Nhưng bà đã mất từ lâu, vậy tại sao Phong lại viết như thể bà vẫn còn ở đây?

Cô nhìn bức ảnh, chiếc nhẫn, và bông hoa dã quỳ. Mỗi thứ đều là một mảnh ghép, nhưng chúng chỉ làm dày thêm màn sương bí ẩn. Huyền biết cô phải đến cây cầu cũ, dù lời cảnh báo của Phong vẫn vang lên trong đầu. Cô không thể dừng lại, không thể quay về, dù mỗi bước đi dường như đưa cô đến gần một sự thật mà cô sợ phải đối mặt.

Mưa vẫn rơi, và sương mù vẫn chưa tan.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×