chiếc nhẫn dưới màn sương

Chương 7: Lời Thì Thầm Từ Quán Cà Phê


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Mưa lất phất rơi, phủ lên thị trấn Dã Quỳ một lớp sương mù dày đặc, như muốn che giấu mọi dấu vết. Huyền bước trên con đường đá dẫn xuống thị trấn, chiếc ô xám không đủ che chắn những giọt nước lạnh buốt thấm qua áo. Trong túi áo cô là chiếc nhẫn bạc khắc H & P, chiếc lắc tay khắc chữ H, và bức ảnh với khuôn mặt Phong bị xóa mờ. Lời cảnh báo trong nhật ký của anh – “Đừng đi quán cà phê. Họ đang đợi.” – vang vọng trong đầu, nhưng cô không thể dừng lại. Quán cà phê cũ, nơi Phong nhắc đến nhiều lần, là manh mối tiếp theo cô cần khám phá.

Con đường dẫn vào trung tâm thị trấn vắng lặng, chỉ có vài ánh đèn mờ nhạt từ những ngôi nhà gỗ hai bên. Huyền hỏi thăm một người dân lớn tuổi, bà lão bán bánh bên góc đường, về quán cà phê cũ. Bà nhìn cô với ánh mắt dè dặt, chỉ tay về phía cuối con hẻm hẹp. “Nó ở đó, nhưng chẳng ai đến nữa đâu. Đóng cửa từ lâu rồi,” bà nói, giọng trầm và đầy ẩn ý. Huyền cảm ơn, nhưng ánh mắt bà lão khiến cô bất an, như thể bà biết điều gì đó mà cô chưa được phép biết.

Quán cà phê hiện ra trong màn sương, một tòa nhà gỗ nhỏ với bảng hiệu phai màu, chữ “Dã Quỳ” gần như không đọc được. Cửa kính vỡ một mảng, để lộ không gian tối om bên trong. Huyền đẩy cửa, tiếng bản lề rỉ sét kêu kẽo kẹt. Bên trong, mùi cà phê cũ và gỗ ẩm bao trùm. Những chiếc bàn tròn phủ bụi, vài chiếc ghế lật ngược, và một quầy bar nhỏ ở góc phòng. Ánh sáng từ đèn đường bên ngoài lọt qua cửa kính, tạo những vệt sáng yếu ớt trên sàn.

Huyền bước vào, tim đập mạnh. Cô không biết mình đang tìm gì, nhưng trực giác mách bảo rằng Phong đã từng ở đây. Cô tiến đến quầy bar, nơi một cuốn sổ cũ nằm lẻ loi. Cô mở ra, nhận ra ngay nét chữ của Phong: “Ngày 28/6, mình gặp họ ở đây. Họ muốn chiếc nhẫn. Mình không thể đưa.” Cô lật tiếp, nhưng các trang sau trắng trơn, như thể ai đó đã xóa sạch mọi dấu vết. Chiếc nhẫn? Có phải là chiếc nhẫn cô đang giữ? Và “họ” là ai, mà Phong sợ hãi đến vậy?

Đột nhiên, một tiếng động khẽ vang lên từ phía sau quầy. Huyền giật mình, quay lại, nhưng chỉ thấy bóng tối. “Ai đó?” cô gọi, giọng run run. Một bóng người bước ra từ góc khuất, một người phụ nữ trung niên với mái tóc bạc buộc cao và đôi mắt sắc lạnh. Cô ta mặc áo khoác dài, tay cầm một tách cà phê bốc khói, như thể quán này vẫn hoạt động. “Cô là Huyền, phải không?” người phụ nữ hỏi, giọng trầm và bình tĩnh đến kỳ lạ.

Huyền lùi lại, tay siết chặt chiếc nhẫn trong túi. “Bà là ai? Sao biết tên tôi?” cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh. Người phụ nữ mỉm cười, nhưng nụ cười không mang chút ấm áp. “Tôi tên Liên. Phong từng nhắc đến cô. Cô đến đây vì anh ta, đúng không?” Huyền cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Phong nhắc đến cô? Với một người lạ?

Liên đặt tách cà phê xuống, bước đến gần hơn. “Phong từng là khách quen ở đây. Anh ta hay ngồi ở góc kia, viết gì đó trong sổ. Nhưng anh ta đã gây rắc rối, cô biết chứ?” Huyền cau mày. “Rắc rối gì? Và bà biết gì về anh ấy?” Liên không trả lời ngay, chỉ chỉ vào chiếc nhẫn trong tay Huyền, dù cô chưa lấy nó ra. “Cô nên cẩn thận với thứ đó. Nó không chỉ là một món quà.”

Huyền cảm thấy tim mình thắt lại. “Bà biết gì về chiếc nhẫn này? Và Phong đâu rồi?” cô hỏi, giọng gần như van xin. Liên nhìn cô, ánh mắt như xuyên thấu. “Phong không còn ở đây nữa. Nhưng nếu cô muốn tìm anh ta, hãy đến nghĩa trang cũ, cuối thị trấn. Có thứ anh ta để lại cho cô.” Trước khi Huyền kịp hỏi thêm, Liên quay đi, biến mất vào bóng tối sau quầy, như thể chưa từng xuất hiện.

Huyền đứng lặng, hơi thở gấp gáp. Nghĩa trang cũ? Lời của Liên khiến cô rùng mình, nhưng cô không thể quay lại. Cô nhặt một mẩu giấy nhỏ rơi dưới sàn, gần chỗ Liên đứng. Chữ viết không phải của Phong, mà là của ai đó khác: “Đừng tin Liên. Cô ta biết quá nhiều.” Huyền nắm chặt mẩu giấy, đầu óc quay cuồng. Liên là ai? Và tại sao cô ta biết về chiếc nhẫn, về Phong, và cả về cô?

Mưa bên ngoài mạnh hơn, đập vào cửa kính như muốn phá vỡ sự tĩnh lặng. Huyền nhìn quanh quán, cảm giác bị quan sát ngày càng rõ rệt. Cô nhét mẩu giấy vào túi, cùng với chiếc nhẫn và lắc tay. Nghĩa trang cũ – một nơi cô chưa từng nghĩ sẽ đến. Nhưng nếu Phong để lại thứ gì đó cho cô, cô phải tìm ra. Dù trái tim cô đang gào thét rằng sự thật có thể đau đớn hơn những gì cô tưởng tượng.

Cô bước ra khỏi quán, sương mù quấn lấy cô như một cái ôm lạnh giá. Con đường dẫn đến nghĩa trang cũ mờ mịt trong màn mưa, nhưng Huyền không do dự. Cô biết mỗi bước đi là một bước gần hơn đến Phong – hoặc đến một bí mật mà anh đã cố giấu cô.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×