chiếc nhẫn dưới màn sương

Chương 8: Nghĩa Trang Dưới Ánh Trăng


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Mưa đã ngớt, nhưng sương mù vẫn quấn lấy thị trấn Dã Quỳ, như một tấm màn che giấu mọi sự thật. Huyền bước trên con đường đất lầy lội dẫn đến nghĩa trang cũ, chiếc ô xám nhỏ nước xuống áo khoác. Trong túi cô là chiếc nhẫn bạc khắc H & P, chiếc lắc tay khắc chữ H, và mẩu giấy từ quán cà phê với dòng chữ: “Đừng tin Liên. Cô ta biết quá nhiều.” Lời nói của Liên – “Phong không còn ở đây nữa” – vẫn vang vọng trong đầu cô, khiến tim cô thắt lại. Nhưng nếu Phong thực sự không còn, thì ai đang dẫn cô qua những manh mối này?

Nghĩa trang cũ nằm ở rìa thị trấn, ẩn sau một hàng cây cổ thụ. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua sương mù, chiếu lên những tấm bia đá phủ rêu, tạo nên một khung cảnh lạnh lẽo. Huyền dừng lại trước cổng sắt rỉ sét, tay run run khi đẩy. Tiếng bản lề kêu kẽo kẹt, như một lời cảnh báo. Cô hít sâu, ánh đèn pin từ điện thoại chiếu sáng con đường mòn giữa các ngôi mộ. Nghĩa trang im lìm, chỉ có tiếng gió rít qua cành cây và tiếng nước nhỏ giọt từ chiếc ô.

Huyền không biết mình đang tìm gì, nhưng lời của Liên – “Có thứ anh ta để lại cho cô” – khiến cô không thể quay đầu. Cô bước chậm, ánh mắt lướt qua từng tấm bia. Tên, ngày tháng, và những dòng khắc ngắn ngủi kể về những cuộc đời đã qua. Cô chợt nhớ đến bà cô của Phong, người từng sở hữu ngôi nhà cổ. Liệu bà có nằm đây? Và liệu bà có liên quan đến bí mật mà Phong đang giấu?

Gần một góc nghĩa trang, dưới bóng cây bạch đàn cao lớn, Huyền nhận ra một tấm bia khác biệt. Nó nhỏ hơn, không khắc tên, chỉ có một dòng chữ đơn giản: “Mãi mãi trong sương.” Bên dưới tấm bia, một chiếc hộp kim loại nhỏ được chôn nửa vời trong đất, phủ đầy rêu. Tim cô đập mạnh. Cô quỳ xuống, dùng tay gạt lớp đất ẩm, lấy chiếc hộp ra. Nó lạnh buốt, khóa bằng một ổ khóa nhỏ, nhưng không cần chìa – khóa đã bị phá, như thể ai đó muốn cô mở nó.

Bên trong hộp là một chiếc vòng cổ bạc, mặt dây hình trái tim, khắc hai chữ H & P giống hệt chiếc nhẫn. Kèm theo là một mẩu giấy gấp đôi, chữ viết của Phong: “Huyền, nếu em tìm thấy, hãy tha thứ cho anh. Đừng đến nhà kho. Họ sẽ không dừng lại.” Cô đọc lại, cảm giác như có ai bóp nghẹt trái tim. Nhà kho? Lại một manh mối mới, nhưng lần này, giọng điệu của Phong đầy tuyệt vọng. Cô nắm chặt chiếc vòng cổ, ký ức ùa về. Phong từng nói sẽ làm một chiếc vòng cho cô, để cả hai luôn mang một phần của nhau. Nhưng anh chưa bao giờ hoàn thành, hay ít nhất là cô nghĩ vậy.

Huyền nhìn quanh, ánh trăng chiếu lên những tấm bia, làm chúng lấp lánh như những bóng ma. Cô cảm giác mình không đơn độc. Một tiếng động khẽ – như tiếng cành cây gãy – vang lên từ phía hàng cây. Cô giật mình, đèn pin quét qua, nhưng chỉ thấy sương mù và bóng tối. “Phong?” cô gọi, giọng run run. Không có tiếng trả lời, nhưng cô nghe rõ tiếng bước chân, chậm rãi, trên nền đất ướt. Cô đứng bật dậy, tim đập thình thịch. Một bóng dáng mờ mờ xuất hiện ở rìa ánh sáng, áo mưa trùm kín, đứng im lặng dưới tán cây.

“Anh là ai? Tại sao cứ trốn tránh tôi?” Huyền hét lên, giọng lạc đi trong gió. Bóng dáng không trả lời, chỉ giơ tay, chỉ về phía xa, nơi con đường dẫn đến một nhà kho cũ ở rìa nghĩa trang. Rồi, như lần trước, họ tan vào sương mù, để lại cô với nỗi sợ và tò mò lẫn lộn. Huyền siết chặt chiếc vòng cổ, mẩu giấy, và chiếc nhẫn trong túi. Nhà kho – nơi mà Phong cảnh báo cô đừng đến. Nhưng cô biết mình không thể dừng lại.

Cô bước về phía nhà kho, ánh trăng mờ nhạt dẫn đường. Nhà kho hiện ra như một bóng đen giữa màn sương, cửa gỗ mục nát, khóa bằng một sợi xích rỉ sét. Huyền chạm vào xích, cảm giác lạnh buốt lan qua ngón tay. Cô không có chìa, nhưng xích đã lỏng, như thể ai đó vừa mở ra. Cô đẩy cửa, tiếng gỗ kêu kẽo kẹt vang lên trong đêm. Bên trong tối om, mùi rỉ sắt và gỗ ẩm xộc vào mũi. Đèn pin của cô chiếu lên những thùng gỗ cũ, mạng nhện giăng đầy, và một chiếc bàn nhỏ ở góc phòng.

Trên bàn là một mẩu giấy khác, chữ viết của Phong: “Huyền, anh xin lỗi. Nếu em đọc được, hãy quay về. Đừng tìm nữa.” Huyền nắm chặt mẩu giấy, nước mắt chực trào. Tại sao Phong cứ đẩy cô đi, rồi lại kéo cô vào? Cô quét đèn pin quanh nhà kho, và ánh sáng dừng lại trên một vật lấp lánh dưới sàn. Cô cúi xuống, nhặt lên – một chiếc nhẫn bạc khác, giống hệt chiếc cô đang giữ, nhưng không khắc chữ. Cô lật nó, tim ngừng đập khi thấy một vết xước nhỏ, như thể nó từng bị ai đó cố cào bỏ.

Huyền lùi lại, cảm giác như nhà kho đang thu hẹp quanh cô. Ai đã để chiếc nhẫn này đây? Và tại sao nó giống hệt chiếc nhẫn của cô? Cô nghĩ đến Liên, đến bóng dáng bí ẩn, và đến những lời cảnh báo của Phong. Có phải “họ” đang chơi đùa với cô? Hay chính Phong đang cố bảo vệ cô khỏi điều gì đó?

Mưa bắt đầu rơi trở lại, đập vào mái nhà kho. Huyền cất chiếc nhẫn thứ hai vào túi, cùng với chiếc vòng cổ. Cô biết mình đang đi quá sâu, nhưng trái tim cô không cho phép quay đầu. Ánh trăng vẫn chiếu qua sương mù, và nghĩa trang vẫn im lìm, như đang chờ đợi bước đi tiếp theo của cô.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×