cõi u minh

Chương 10: Hang Ổ


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Tòa nhà văn phòng nằm khuất sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo ở Quận 3, một thế giới hoàn toàn khác biệt với sự hào nhoáng, tấp nập của trung tâm Sài Gòn. Nơi đây yên tĩnh đến lạ thường. Những bức tường vôi vữa đã bong tróc, nhuốm màu thời gian. Dây leo chằng chịt bám đầy, che lấp cả tấm biển tên công ty đã phai màu. Không khí mang một vẻ hoang tàn, bị lãng quên.

Quân và Linh đậu xe ở đầu hẻm rồi đi bộ vào. Càng đến gần, cái cảm giác bất an trong lòng Linh càng lớn dần. Nó có một sự tương đồng kỳ lạ với cảm giác khi cô ở trong chính căn hộ của mình những ngày qua – một sự tĩnh lặng ngột ngạt, một cái lạnh lẽo vô hình.

“Chắc chắn là ở đây sao?” Linh thì thầm, nắm chặt lấy cánh tay Quân.

“Địa chỉ IP trỏ thẳng về đây. Không thể sai được,” Quân khẳng định, nhưng ánh mắt anh cũng đầy vẻ thận trọng. Anh nhìn lên các tầng của tòa nhà. Hầu hết các cửa sổ đều đóng kín, phủ một lớp bụi dày, chỉ có một vài ô cửa trên tầng ba là để mở, tối om như những hốc mắt trống rỗng.

Họ bước vào bên trong. Sảnh chính trống không, chỉ có một chiếc bàn lễ tân cũ kỹ bị bỏ lại, trên mặt bàn là một lớp bụi dày đến mức có thể vẽ lên được. Không có bảo vệ, không một bóng người. Sự im lặng ở đây thật đáng sợ, nó không phải là sự yên tĩnh, mà là sự vắng lặng của một nơi đã chết.

“Chúng ta lên tầng ba,” Quân nói, giọng anh vang vọng trong không gian trống trải.

Họ không dùng thang máy. Cảm giác bị nhốt trong một chiếc hộp kim loại ở một nơi như thế này thật không an toàn. Họ chọn đi cầu thang bộ. Mỗi bước chân của họ trên bậc thang xi măng lại tạo ra những tiếng động khô khốc, khuếch đại sự im lặng đến rợn người.

Hành lang tầng ba cũng tối và bụi bặm như ở dưới. Có nhiều cánh cửa văn phòng san sát nhau, tất cả đều khóa chặt. Nhưng ở cuối hành lang, có một cánh cửa làm bằng gỗ sẫm màu, khác biệt với những cánh cửa còn lại. Nó không có bảng tên, và có vẻ như là cánh cửa duy nhất không bị bụi phủ kín.

Quân ra hiệu cho Linh đứng sau lưng mình. Anh cẩn thận vặn thử tay nắm cửa.

Không khóa.

Cánh cửa từ từ kẽo kẹt mở ra, để lộ không gian bên trong.

Đó không phải là một văn phòng bình thường. Căn phòng rộng lớn, không có bàn ghế làm việc, không có máy tính hay giấy tờ. Giữa phòng là một vòng tròn lớn được vẽ bằng một thứ bột màu trắng kỳ lạ, trông giống như muối hoặc tro. Bên trong vòng tròn, hàng chục sợi dây cáp mạng chằng chịt như mạng nhện, tất cả đều quy tụ về một điểm duy nhất ở trung tâm.

Và ở chính giữa, nơi tất cả các sợi cáp gặp nhau, không phải là một máy chủ hay một bộ siêu máy tính.

Mà là một chiếc hộp sọ người.

Chiếc hộp sọ cũ kỹ, ngả màu vàng ố, được đặt trang trọng trên một đế gỗ. Các sợi cáp mạng được cắm thẳng vào những lỗ nhỏ được khoan trên bề mặt hộp sọ, biến nó thành một trung tâm xử lý dữ liệu dị thường và ghê rợn. Xung quanh vòng tròn, hàng trăm vật dụng cá nhân được bày la liệt: những tấm ảnh cũ, những chiếc đồng hồ hỏng, những cây bút máy, những món đồ chơi trẻ em… Trông chúng giống như những vật phẩm được thu thập từ rất nhiều người khác nhau.

Linh há hốc miệng, tay đưa lên che lại để không hét lên. Cảnh tượng trước mắt cô quá sức tưởng tượng, nó là sự kết hợp bệnh hoạn giữa công nghệ hiện đại và một nghi lễ tà thuật cổ xưa.

“Đây… đây là cái gì?” cô lắp bắp.

“Đây là máy chủ,” Quân thì thầm, khuôn mặt anh trắng bệch, nhưng đôi mắt lại sáng lên một sự kinh hoàng xen lẫn thấu hiểu. “Nó không chạy bằng điện. Nó chạy bằng một thứ khác. Những vật phẩm này… có lẽ là vật dẫn của các nạn nhân trước đây. Và chiếc hộp sọ… là lõi xử lý.”

Anh nhận ra sự thật kinh hoàng. Limbo không phải là một AI đơn thuần. Nó là một thứ gì đó được tạo ra từ sự kết hợp của tà thuật và công nghệ. Kẻ tạo ra nó không phải là một lập trình viên, mà là một pháp sư, một kẻ hiểu cả hai thế giới.

Đột nhiên, Linh chỉ tay về phía một góc phòng, giọng run rẩy. “Quân… nhìn kìa.”

Trong một góc tối, có một chiếc bàn làm việc duy nhất. Trên bàn là một chiếc laptop vẫn đang mở, màn hình sáng đèn. Và bên cạnh đó, là một khung ảnh.

Trong ảnh là một người đàn ông trung niên, mặc áo blouse trắng của bác sĩ, đang mỉm cười. Nhưng nụ cười của ông ta có gì đó rất gượng gạo và đau khổ.

Nhưng không phải người đàn ông đó khiến Linh sợ hãi. Mà là người đứng cạnh ông ta trong bức ảnh, khoác tay lên vai ông ta một cách thân mật.

Là “bà trùm” ở khu chung cư cũ của cô. Người phụ nữ lớn tuổi mà cô vẫn hay chào hỏi mỗi ngày, người luôn tỏ ra tốt bụng và hiền lành.

Ngay lúc đó, từ phía sau lưng họ, giọng nói của người phụ nữ đó vang lên, chậm rãi và lạnh lẽo, khiến cả hai đông cứng tại chỗ.

“Ta đã biết là các ngươi sẽ tìm đến đây mà.”


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×