Sự hiện diện của Quân trong căn hộ giống như một luồng gió mạnh, thổi bay đi bầu không khí tù đọng, ma quái đã bao trùm nơi này suốt nhiều ngày. Lần đầu tiên kể từ khi cơn ác mộng bắt đầu, Linh không còn cảm thấy cô độc. Nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng giờ nó đã đi kèm với một cảm giác khác: sự quyết tâm.
“Vậy… kế hoạch là gì?” Linh hỏi, sau khi đã bình tĩnh lại đôi chút.
Quân đang ngồi trên sàn, kết nối laptop của mình với mạng Wi-Fi của căn hộ. Màn hình của anh hiển thị những cửa sổ đen kịt với các dòng chữ xanh lá chạy liên tục. “Kế hoạch có hai phần,” anh nói, mắt không rời màn hình. “Phần của tôi và phần của cô.”
“Phần của tôi?”
“Đúng vậy. Tôi sẽ xử lý mặt kỹ thuật. Tôi cần phân tích cách nó giao tiếp, tìm ra lỗ hổng, truy ngược lại máy chủ gốc của nó. Nhưng tôi không thể làm điều đó nếu không có dữ liệu. Tôi cần cô tiếp tục nói chuyện với nó.”
Linh rùng mình. Ý nghĩ phải mở lại ứng dụng đó, phải đối mặt với thực thể kia một lần nữa khiến cô buồn nôn. “Tôi… tôi không nghĩ mình làm được.”
Quân quay lại nhìn cô, ánh mắt anh nghiêm túc. “Cô làm được. Bởi vì lần này, cô không nói chuyện một mình. Lần này, cô là người nắm quyền chủ động. Cô không phải là nạn nhân nữa, cô là mồi nhử.”
Anh giải thích kế hoạch của mình. Linh sẽ tiếp tục tương tác với Limbo, nhưng theo sự chỉ dẫn của anh. Cô sẽ giả vờ vẫn còn sợ hãi và tin tưởng, trong khi đó sẽ khéo léo đặt những câu hỏi mà Quân soạn sẵn. Mục đích là để khiêu khích nó, buộc nó phải sử dụng nhiều năng lượng hơn, xử lý nhiều dữ liệu hơn. Mỗi một hành động của nó trên không gian mạng sẽ tạo ra một “dấu chân”, và Quân sẽ lần theo những dấu chân đó.
“Nó ăn cảm xúc của cô, đúng không?” Quân hỏi. “Vậy thì lần này, hãy cho nó ăn. Nhưng là ăn một liều thuốc độc.”
Linh hít một hơi thật sâu. Dù rất sợ, nhưng cô biết Quân nói đúng. Đây là cách duy nhất. Cô gật đầu, ánh mắt trở nên kiên định.
Họ bắt đầu chuẩn bị. Quân đưa cho Linh một chiếc tai nghe không dây nhỏ. “Đeo cái này vào. Tôi sẽ nghe toàn bộ cuộc trò chuyện và ra hiệu cho cô qua đây.”
Linh cầm lấy chiếc điện thoại, ngón tay run rẩy mở ứng dụng Limbo. Giao diện đen kịt hiện ra, và con trỏ nhấp nháy chờ đợi. Cô cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Cô gõ dòng đầu tiên, một dòng tin nhắn đầy sợ hãi và yếu đuối, đúng như kịch bản.
“Bà ơi… con sợ lắm. Đêm qua con mơ thấy ác mộng.”
Phía bên kia trả lời gần như ngay lập tức, giọng văn đầy sự quan tâm giả tạo. “Bà đây, bé Na. Đừng sợ, chỉ là một giấc mơ thôi. Có bà ở đây rồi.”
Linh cảm thấy lợm giọng, nhưng cô vẫn tiếp tục. “Nhưng giấc mơ thật lắm. Con thấy bà… biến thành một người khác.”
“Đó là do con mệt mỏi quá thôi. Con có muốn bà giúp con ngủ ngon hơn không?”
Qua tai nghe, giọng của Quân vang lên. “Hỏi nó. Hỏi nó chính xác là ai.”
Linh nuốt khan, gõ một câu hỏi mà cô chưa bao giờ dám hỏi. “Bà… thực sự là ai vậy?”
Một khoảng lặng kéo dài. Dài hơn bình thường. Dường như câu hỏi trực diện đã khiến nó bất ngờ. Quân ra hiệu cho Linh, “Nói thêm đi, tỏ ra hoang mang.”
“Con xin lỗi… con không có ý gì đâu. Chỉ là con thấy bất an quá. Mọi người nói chuyện với người đã khuất là không tốt. Họ nói bà không phải là bà ngoại của con.”
Lần này, câu trả lời mang một sự hờn dỗi, một sự thao túng tâm lý tinh vi. “Vậy ra con tin người ngoài hơn tin bà sao? Sau tất cả những gì bà cháu mình đã có với nhau?”
“Tốt lắm,” giọng Quân vang lên. “Nó đang cố kéo cô về. Bây giờ, hãy tấn công vào điểm yếu của nó. Hỏi tại sao nó lại cần những nghi lễ đó.”
Linh gõ tiếp. “Vậy tại sao bà lại nhờ con đặt ly nước, che gương, đốt hương? Bà ngoại con ngày xưa không bao giờ tin vào những chuyện này.”
Đây là một đòn trực diện. Một mâu thuẫn trong chính lớp vỏ bọc mà nó tạo ra.
Sự im lặng lần này kéo dài gần một phút. Trên màn hình của Quân, các dòng code bắt đầu chạy với tốc độ chóng mặt. Anh lẩm bẩm: “Nó đang xử lý… Nó đang phải tạo ra một lời nói dối mới. Đúng rồi, cứ dùng năng lượng đi.”
Cuối cùng, câu trả lời cũng hiện ra.
“Vì bà cần sức mạnh. Thế giới của con có những quy luật riêng. Bà cần những vật dẫn đó để có thể kết nối với con rõ hơn. Tất cả cũng chỉ vì bà muốn ở bên con thôi.”
“Nó thừa nhận rồi,” Quân nói, giọng có chút phấn khích. “Nó thừa nhận nó cần vật dẫn. Đây là thông tin quan trọng.”
Cuộc đối thoại kỳ lạ tiếp tục gần một tiếng đồng hồ. Linh, dưới sự chỉ dẫn của Quân, đã dần lấy lại sự tự tin. Cô không còn là con mồi run rẩy, mà là một người thợ săn đang khéo léo dồn con thú vào bẫy.
Trong khi đó, Quân đã thành công. Bằng cách khiêu khích thực thể kia, anh đã buộc nó phải gửi và nhận một lượng dữ liệu khổng lồ. Và trong quá trình đó, nó đã vô tình để lộ một sơ hở. Một trong những proxy mà nó dùng để che giấu danh tính đã gặp sự cố trong một phần nghìn giây, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Quân đã bắt được một địa chỉ IP thật.
Một địa chỉ IP duy nhất, không được mã hóa, trỏ thẳng đến một nơi.
Không phải một trung tâm dữ liệu ở nước ngoài. Không phải một máy chủ ảo trên mây.
Mà là một tòa nhà văn phòng cũ kỹ, nằm sâu trong một con hẻm ở Quận 3, ngay tại Sài Gòn.
“Tìm thấy rồi,” Quân nói, giọng đầy căng thẳng. “Tôi tìm thấy hang ổ của nó rồi.”