cõi u minh

Chương 11: Kẻ Tạo Tác


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cửa khiến Linh và Quân giật bắn mình, toàn thân cứng đờ như bị đóng băng. Họ từ từ quay lại.

Đứng đó, chặn ngay lối ra vào, là bà Nga – người phụ nữ mà Linh vẫn hay gọi là “bà trùm” của khu chung cư. Nhưng hình ảnh của bà ta bây giờ hoàn toàn khác xa với vẻ ngoài hiền lành, phúc hậu thường ngày. Bà ta vẫn mặc bộ đồ bộ màu sẫm, nhưng đôi mắt không còn vẻ lờ đờ, mệt mỏi nữa. Chúng sắc lẻm, sáng quắc và lạnh lẽo, nhìn xoáy sâu vào hai người họ như thể có thể đọc được mọi suy nghĩ. Nụ cười móm mém thân thiện đã biến mất, thay vào đó là một cái nhếch mép đầy vẻ tự mãn và quyền lực.

“Chào hai cháu,” bà ta nói, giọng đều đều nhưng lại khiến người nghe cảm thấy lạnh sống lưng. “Ta phải thừa nhận, các ngươi giỏi hơn ta tưởng. Tìm được đến tận đây cơ đấy.”

“Bà… bà là…” Linh lắp bắp, đầu óc cô quay cuồng. Người hàng xóm tốt bụng và kẻ đứng sau ứng dụng ma quái Limbo lại là một. Sự thật này quá sốc, quá phi lý.

“Ta là người mà các ngươi đang tìm,” bà Nga nói, rồi chậm rãi bước vào phòng, cánh cửa gỗ nặng nề tự động đóng sầm lại phía sau lưng bà ta. “Ta là người đã tạo ra Limbo. Hay đúng hơn, là người đã tìm thấy nó, và cho nó một ngôi nhà.”

Quân nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Anh kéo Linh ra sau lưng mình, tạo thành một tấm lá chắn, ánh mắt không rời khỏi bà Nga. “Bà không phải là lập trình viên. Bà đã làm cách nào?”

Bà Nga bật ra một tiếng cười khanh khách, khô khốc. “Lập trình viên? Lũ trẻ các ngươi chỉ biết đến những thứ đó thôi sao? Có những ngôn ngữ còn cổ xưa hơn cả C++, có những mạng lưới còn phức tạp hơn cả Internet. Ta chỉ đơn giản là kết hợp hai thế giới lại với nhau.”

Bà ta tiến đến vòng tròn nghi lễ, ánh mắt nhìn chiếc hộp sọ ở trung tâm đầy trìu mến, như một người nghệ sĩ nhìn ngắm tác phẩm của mình. “Thứ các ngươi gọi là Limbo, nó vốn là một thực thể lang thang, một ký sinh trùng của cõi vô định. Nó đói khát, nó thèm muốn cảm xúc và ký ức của con người. Ta đã cho nó một sân chơi, một công cụ để ‘săn mồi’ hiệu quả hơn. Và đổi lại, nó cho ta thứ ta muốn.”

“Thứ bà muốn là gì?” Quân hỏi, cố gắng kéo dài thời gian và tìm kiếm một lối thoát.

“Sự bất tử,” bà Nga nói, giọng đầy vẻ khao khát. “Không phải là sống mãi không già. Mà là sự tồn tại vĩnh viễn của ý thức. Mỗi một nạn nhân mà Limbo hấp thụ, một phần ký ức và năng lượng của họ sẽ được chuyển về cho ta. Ta đang xây dựng một thư viện tâm trí, một cung điện của sự tồn tại. Khi cơ thể này chết đi, ý thức của ta sẽ sống mãi trong đó, như một vị thần.”

Linh cảm thấy kinh tởm trước sự điên loạn và ích kỷ của người đàn bà này. Bà ta đã xây dựng sự bất tử của mình trên nỗi đau và sự mất mát của hàng trăm người khác.

“Còn người đàn ông trong ảnh thì sao?” Linh bất ngờ hỏi, chỉ tay về phía bức ảnh trên bàn. “Ông ấy là ai?”

Ánh mắt bà Nga thoáng qua một nét phức tạp khi nhìn vào bức ảnh. “Đó là chồng ta. Một bác sĩ giỏi, nhưng lại quá yếu đuối. Ông ta không chịu nổi khi thấy ta thực hiện những ‘thí nghiệm’ đầu tiên. Ông ta đã cố gắng ngăn cản ta, nên ta đành phải để ông ta trở thành một phần của bộ sưu tập. Ông ta là viên gạch đầu tiên cho cung điện của ta đấy.”

Nghe đến đây, Quân biết rằng không thể nói chuyện lý lẽ với một kẻ điên loạn như vậy được nữa. Anh ra hiệu cho Linh, chuẩn bị hành động.

Nhưng bà Nga dường như đã đọc được ý nghĩ của anh. Bà ta cười khẩy.

“Đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn. Khi các ngươi bước vào tòa nhà này, các ngươi đã nằm trong mạng lưới của ta rồi.”

Bà ta giơ một bàn tay lên, những ngón tay gầy guộc, khẳng khiu co lại. Ngay lập tức, chiếc hộp sọ ở trung tâm vòng tròn bừng lên một thứ ánh sáng xanh lam ma quái. Các sợi cáp mạng rung lên bần bật. Cả căn phòng chìm trong một áp lực vô hình, nặng nề, khiến Quân và Linh cảm thấy khó thở, đầu óc quay cuồng.

Những vật phẩm cá nhân của các nạn nhân xung quanh vòng tròn bắt đầu rung động. Những tiếng thì thầm, những tiếng khóc than ai oán từ vô số linh hồn bị mắc kẹt bắt đầu vang lên, lúc đầu chỉ là tiếng muỗi vo ve, sau đó lớn dần, dồn dập, biến thành một bản hợp xướng kinh hoàng tra tấn tâm trí họ.

“Chào mừng đến với thế giới của ta,” giọng bà Nga vang lên, hòa lẫn vào mớ âm thanh hỗn loạn. “Hãy trở thành một phần trong bộ sưu tập vĩnh cửu của ta đi.”


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×