cõi u minh

Chương 12: Điểm Yếu


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bản hợp xướng điên loạn của những linh hồn bị mắc kẹt ập xuống Linh và Quân như một cơn sóng thần. Nó không chỉ là âm thanh. Nó là những mảnh vỡ của ký ức, những cảm xúc bị nén chặt lại hàng thập kỷ giờ đây được giải phóng.

Quân cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung. Trước mắt anh là những hình ảnh không thuộc về mình: một cậu bé đang thổi nến trong tiệc sinh nhật, rồi một cú va chạm xe kinh hoàng; một người phụ nữ mặc áo cưới trắng muốt, rồi một căn phòng bệnh viện với tiếng máy móc tít tít đơn điệu; một bàn tay già nua run rẩy cầm bút viết lá thư cuối cùng. Nỗi sợ hãi, sự hối tiếc, nỗi đau đớn tột cùng của hàng trăm con người đang dội thẳng vào tâm trí anh. Anh cố gắng bám trụ, nhưng đôi chân đã bắt đầu khuỵu xuống.

Linh còn bị ảnh hưởng nặng nề hơn. Với sự nhạy cảm của một người nghệ sĩ, cô không chỉ thấy, mà còn “cảm” được tất cả. Cô cảm nhận được nỗi đau của từng linh hồn, nỗi tuyệt vọng của họ khi bị giam cầm, bị biến thành nguồn năng lượng cho một kẻ khác. Cô ôm chặt lấy đầu mình, la hét trong vô vọng. Cô cảm thấy ý thức của mình đang dần bị hòa tan, bị xé nát bởi cơn bão cảm xúc này.

Đứng giữa căn phòng, bà Nga dang rộng hai tay, nhắm mắt lại, tận hưởng. Gương mặt nhăn nheo của bà ta ánh lên một vẻ ngây ngất, thỏa mãn. Nỗi sợ hãi của họ chính là bữa tiệc thịnh soạn nhất đối với bà ta.

Nhưng ngay cả trong cơn đau đớn tột cùng, bộ não của Quân vẫn không ngừng phân tích. Anh gạt bỏ những hình ảnh hỗn loạn, buộc mình phải tập trung vào những gì trước mắt. Vòng tròn. Sợi cáp. Chiếc hộp sọ. Đây là một hệ thống. Nó là một mạng lưới. Và bất kỳ mạng lưới nào cũng có một điểm yếu, một nút thắt có thể phá vỡ toàn bộ cấu trúc.

Anh nhận ra, chiếc hộp sọ là CPU, là bộ xử lý trung tâm. Những vật phẩm cá nhân kia là những ổ cứng di động, chứa dữ liệu của từng “người dùng”. Các sợi cáp là đường truyền. Vậy… thứ gì là nguồn điện? Thứ gì đang cung cấp năng lượng và đồng thời giữ cho hệ thống này ổn định? Chính là vòng tròn muối dưới sàn nhà. Nó không chỉ là một hình vẽ trang trí. Nó là một bức tường lửa, một bộ điều phối năng lượng, một ranh giới ma thuật. Nếu phá vỡ được ranh giới đó…

Trong khi đó, Linh, trong lúc sắp mất đi ý thức, bỗng nhìn thấy một hình ảnh khác biệt. Nó không phải là ký ức của một nạn nhân. Nó đến từ chính lõi của hệ thống, từ chiếc hộp sọ. Cô thấy người đàn ông trong bức ảnh – chồng của bà Nga. Ông ta không la hét, không sợ hãi. Trong ký ức của ông là một nỗi buồn sâu thẳm, một tình yêu thương vô bờ bến dành cho người vợ của mình trước khi bà ta biến chất. Cô thấy cảnh ông cố gắng đập vỡ những vật phẩm đầu tiên mà bà ta thu thập, thấy ông van xin bà ta hãy dừng lại. Ký ức của ông không phải là sự tuyệt vọng. Nó là sự phản kháng, là tình yêu thương không chịu khuất phục.

Linh bỗng hiểu ra. Tình yêu thương thuần khiết, sự phản kháng đến cùng… đó là một thứ cảm xúc mà hệ thống này không thể “tiêu hóa”. Nó là một loại virus, một nốt nhạc lạc điệu phá vỡ bản hợp xướng của sự đau khổ.

“Quân!” cô hét lên, giọng lạc đi giữa những tiếng thì thầm. “Chồng của bà ta! Tình yêu của ông ấy… đó là điểm yếu!”

Cùng lúc đó, Quân cũng đã tìm ra lời giải của mình. Anh hét lại, át cả tiếng ồn ào ma quái: “Linh! Cái vòng tròn! Phá nó đi!”

Hai người họ, một người nhìn ra điểm yếu về tình cảm, một người nhìn ra điểm yếu về cấu trúc, đã cùng lúc tìm thấy lối thoát.

Nghe thấy lời của Linh, bà Nga khựng lại, khuôn mặt lộ vẻ kinh ngạc rồi chuyển sang giận dữ. “Câm miệng!”

Nhưng đã quá muộn. Linh nhắm mắt lại, không còn chống cự với những ký ức hỗn loạn nữa. Thay vào đó, cô tập trung toàn bộ tâm trí của mình, nắm lấy ký ức về tình yêu thương và sự phản kháng của người chồng, rồi “ném” nó thẳng về phía chiếc hộp sọ.

XÈO!

Ánh sáng xanh lam của chiếc hộp sọ chớp giật dữ dội. Bản hợp xướng của những linh hồn khựng lại trong một giây, như bị nhiễu sóng. Bà Nga loạng choạng, đưa tay lên ôm đầu, một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ miệng bà ta.

Chỉ chờ có thế!

Quân lao về phía trước như một con báo. Anh không có thời gian để xóa vòng tròn. Anh cúi xuống, vơ vội lấy một nắm các vật phẩm đang bày trên sàn – một con gấu bông cũ, một chiếc đồng hồ đeo tay đã ngừng chạy, một cặp kính gãy gọng – rồi ném thẳng ra bên ngoài vòng tròn muối.

Hành động đó đã phá vỡ ranh giới. Năng lượng không còn được tuần hoàn và kiểm soát. Một phản ứng dây chuyền khủng khiếp xảy ra.

Những vật phẩm bị ném ra ngoài bỗng tóe lửa. Chiếc đồng hồ nổ tung. Con gấu bông bốc cháy ngùn ngụt. Một làn sóng năng lượng vô hình, trắng xóa, phát nổ từ vị trí vòng tròn bị phá vỡ.

Linh và Quân bị hất văng về phía sau, lưng đập mạnh vào tường. Bà Nga cũng bị thổi bay về phía cánh cửa, ngã vật xuống sàn.

Chiếc hộp sọ ở trung tâm tắt ngúm.

Tất cả chìm vào im lặng.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×