Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề và đặc quánh. Mùi khói khét lẹt của những vật phẩm bị cháy và mùi ozone của năng lượng bị phóng thích tràn ngập không khí.
Quân ho sặc sụa, cố gắng gượng dậy. Cú va đập vào tường khiến lưng anh đau ê ẩm, và đầu óc vẫn còn ong ong sau cuộc tấn công tâm linh. Anh nhìn quanh. Căn phòng giờ đây là một bãi chiến trường. Những vật phẩm cá nhân nằm vương vãi, một vài thứ vẫn còn bốc khói âm ỉ. Vòng tròn muối đã bị xáo trộn, không còn nguyên vẹn.
Ở trung tâm, chiếc hộp sọ nằm im lìm trên đế gỗ, ánh sáng xanh ma quái đã tắt ngúm. Nó trở lại thành một vật vô tri, một di vật của một thời xa xưa.
“Linh! Cô có sao không?” Quân loạng choạng bước về phía Linh.
Linh đang ngồi dựa vào tường, thở hổn hển. Khuôn mặt cô vẫn còn tái nhợt, nhưng trong đôi mắt không còn sự hoảng loạn tột độ nữa. Cô lắc đầu. “Tôi không sao… Chỉ là… hơi mệt.”
Cô vừa trải qua một cuộc chiến mà không một vũ khí vật lý nào có thể so sánh được. Cô đã dùng chính tâm trí và cảm xúc của mình để đối đầu với một thực thể cổ xưa. Sự kiệt sức là điều không thể tránh khỏi.
Ánh mắt cả hai cùng đổ dồn về phía cánh cửa. Bà Nga đang nằm bất động trên sàn, lưng quay về phía họ. Bà ta đã chết, hay chỉ bị ngất đi?
Quân thận trọng tiến lại gần. Anh dùng chân khều nhẹ vào người bà ta. Không có phản ứng. Anh cúi xuống, bắt mạch ở cổ.
“Không có mạch,” anh nói, giọng đầy phức tạp. “Bà ta chết rồi. Có lẽ cú sốc năng lượng phản phệ đã giết chết bà ta.”
Linh thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác đó nhanh chóng được thay thế bằng một nỗi buồn khó tả. Dù bà ta là một con quái vật, nhưng cái chết của một người ngay trước mắt vẫn để lại một dư vị cay đắng.
“Vậy… mọi chuyện kết thúc rồi sao?” cô hỏi, giọng vẫn còn run run.
“Tôi không chắc,” Quân đáp, ánh mắt anh nhìn vào chiếc hộp sọ. “Hệ thống đã sập, nhưng những linh hồn bị giam giữ thì sao? Họ đã được giải thoát chưa?”
Như để trả lời câu hỏi của anh, những vật phẩm cá nhân nằm trên sàn bỗng bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng trắng mờ ảo, dịu nhẹ. Ánh sáng không đáng sợ như trước, mà mang một vẻ thanh thản. Từ trong ánh sáng, những hình bóng mờ ảo, trong suốt bắt đầu hiện ra. Họ là những người đàn ông, phụ nữ, trẻ em… những nạn nhân của Limbo.
Họ không còn gào thét hay than khóc. Gương mặt họ toát lên một vẻ bình yên. Một vài người trong số họ quay về phía Linh và Quân, khẽ cúi đầu như một lời cảm ơn. Rồi từng người một, họ tan biến vào không khí, như những đốm bụi vàng lấp lánh bay lên trong ánh nắng.
Cuối cùng, chỉ còn lại một hình bóng. Là người đàn ông trong bức ảnh – chồng của bà Nga. Ông tiến về phía Linh, mỉm cười hiền hậu. Ông không nói gì, nhưng Linh có thể “nghe” thấy lời cảm ơn của ông trong tâm trí mình. Rồi ông quay lại nhìn về phía thi thể của vợ mình đang nằm trên sàn, ánh mắt đầy xót xa và tha thứ. Ông cũng tan biến, đi về nơi mình thuộc về.
Căn phòng trở lại bình thường. Không còn áp lực, không còn tiếng thì thầm, không còn cái lạnh lẽo vô hình. Chỉ còn lại một căn phòng bừa bộn, bụi bặm dưới ánh nắng ban ngày.
Linh bật khóc, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự giải thoát. Gánh nặng mà cô mang trên vai suốt nhiều tuần qua cuối cùng cũng đã được trút bỏ.
Quân bước đến bên cạnh, lặng lẽ đặt tay lên vai cô. Anh không biết nói gì để an ủi. Cả hai đã cùng nhau trải qua một chuyện mà không ai trên đời có thể tin được. Giữa họ giờ đây có một sự kết nối, một sự thấu hiểu không cần lời nói.
“Chúng ta phải rời khỏi đây,” Quân nói sau một lúc lâu. “Trước khi có người phát hiện ra.”
Linh gật đầu. Cô đứng dậy, đôi chân vẫn còn hơi run. Trước khi rời đi, cô nhìn lại căn phòng một lần cuối. Nơi đây từng là một nhà tù, một cỗ máy thu hoạch linh hồn. Giờ nó chỉ còn là tàn tích của một tham vọng điên rồ.
Họ bước ra khỏi tòa nhà, trở lại với ánh nắng và tiếng ồn ào của Sài Gòn. Mọi thứ vẫn như cũ, nhưng đối với họ, thế giới đã hoàn toàn thay đổi. Họ đã nhìn vào vực thẳm, và vực thẳm cũng đã nhìn lại họ.
Cuộc phiêu lưu đã kết thúc, nhưng những vết sẹo, cả hữu hình và vô hình, sẽ còn ở lại mãi mãi.