cõi u minh

Chương 14: Bình Minh


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Sáu tháng sau.

Sài Gòn vẫn thế, vẫn ồn ào, náo nhiệt và hối hả. Nhưng trong một quán cà phê nhỏ yên tĩnh ở Thảo Điền, thời gian dường như trôi chậm lại.

Linh khẽ đưa bút, phác thảo những đường nét cuối cùng vào cuốn sổ tay của mình. Cô không còn ở trong căn hộ chung cư cũ kỹ ở Quận 5 nữa. Sau biến cố kinh hoàng đó, cô đã chuyển nhà ngay lập tức. Căn hộ mới của cô nhỏ hơn, nhưng ngập tràn ánh sáng. Và quan trọng nhất, không có một tấm gương nào trong phòng ngủ.

Nét vẽ của cô đã thay đổi. Vẫn là sự trong trẻo, mơ mộng đó, nhưng giờ đây trong các tác phẩm của cô có thêm chiều sâu, có cả những mảng tối và ánh sáng tương phản một cách mạnh mẽ. Nỗi đau đã không phá hủy cô, nó đã trở thành một phần trong con người nghệ sĩ của cô, khiến các tác phẩm của cô có hồn hơn, chân thật hơn.

“Vẽ gì mà chăm chú vậy?”

Linh ngước lên, mỉm cười. Quân đặt ly trà đá xuống bàn và ngồi xuống đối diện cô. Anh cũng đã thay đổi. Không còn vẻ tự mãn, bất cần của một hacker hàng đầu. Anh trông trầm ổn hơn, và trong ánh mắt có một sự quan tâm mà trước đây không hề có.

“Chỉ là một vài ý tưởng linh tinh thôi,” Linh đáp, gấp cuốn sổ lại.

Họ im lặng ngồi bên nhau một lúc, một sự im lặng thoải mái, đầy thấu hiểu. Họ không cần phải nói nhiều. Giữa họ có một mối liên kết mà không ai khác trên đời có thể chia sẻ được. Họ là những người sống sót, là đồng minh đã cùng nhau chiến đấu trong một cuộc chiến vô hình.

“Anh vẫn kiểm tra chứ?” Linh khẽ hỏi.

Quân gật đầu, anh biết cô đang hỏi về việc gì. “Mỗi ngày. Tôi đã viết một chương trình tự động quét liên tục trên các diễn đàn và dark web. Bất cứ ứng dụng nào có mã nguồn hoặc cấu trúc tương tự Limbo đều sẽ bị báo cáo.”

“Có… kết quả nào không?”

“Chưa có gì đáng kể. Vài ứng dụng lừa đảo vớ vẩn, nhưng không có gì có cùng bản chất ma quái như Limbo.”

Anh không nói cho cô biết rằng, sau khi trở về từ tòa nhà văn phòng đó, anh đã dành một tuần để phân tích những gì còn lại của Limbo. Anh phát hiện ra cấu trúc của nó không phải là độc nhất. Nó giống như được xây dựng dựa trên một “bộ khung”, một nền tảng tà thuật cổ xưa nào đó. Bà Nga không phải là người duy nhất biết về nó. Bà ta có thể chỉ là một trong số nhiều “kẻ tạo tác” khác trên thế giới. Nhưng anh giữ lại suy đoán đó cho riêng mình. Linh đã trải qua quá đủ rồi. Cô ấy xứng đáng có được sự bình yên.

Họ nói sang những chuyện khác. Chuyện công việc của Quân, chuyện triển lãm tranh sắp tới của Linh. Những câu chuyện đời thường, bình dị. Nhưng cả hai đều biết, họ không bao giờ có thể thực sự trở lại làm người bình thường như trước được nữa. Họ đã thấy những gì ẩn sau bức màn của thực tại.

Đang trò chuyện, chiếc laptop Quân để trên bàn bỗng phát ra một tiếng “bíp” khe khẽ. Một thông báo nhỏ hiện lên ở góc màn hình. Đó là tín hiệu từ chương trình quét của anh.

Nét mặt Quân hơi thay đổi. Anh mở laptop lên. Linh nhìn anh, tim cô bất giác đập nhanh hơn một chút.

Trên màn hình là một đường link dẫn đến một diễn đàn công nghệ ở châu Âu. Một ứng dụng mới đang được bàn tán sôi nổi. Nó có một cái tên khác – “Elysium”. Nó hứa hẹn sẽ cho người dùng trải nghiệm lại những ký ức hạnh phúc nhất của họ một cách chân thực nhất. Nhưng khi Quân xem qua đoạn mã nguồn bị rò rỉ, anh nhận ra ngay lập tức.

Bộ khung. Cấu trúc. Những ấn chú kỹ thuật số đó.

Nó giống hệt như Limbo.

Anh không nói gì, chỉ từ từ gập laptop lại. Anh ngước lên nhìn Linh.

Linh nhìn thẳng vào mắt anh. Cô thấy sự căng thẳng, sự quyết tâm và một câu hỏi không lời trong đó. Cô đã thấy ánh mắt này một lần, bên ngoài cánh cửa căn hộ của cô sáu tháng trước.

Cô không cần anh phải giải thích. Cô hiểu.

Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu dứt khoát và bình thản.

Quân cũng gật đầu đáp lại.

Ly cà phê vẫn còn dang dở. Buổi chiều Sài Gòn vẫn còn rất đẹp. Nhưng họ biết rằng, kỳ nghỉ của mình đã kết thúc.

Cuộc chiến của họ, có lẽ, vẫn chưa bao giờ thực sự dừng lại.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×