Tiếng “bíp” từ chiếc laptop của Quân đã phá tan không khí bình yên trong quán cà phê. Nụ cười trên môi Linh vụt tắt. Cô nhìn vẻ mặt căng thẳng của Quân và hiểu rằng, thế giới thực tại mà họ đang tạm hưởng chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi giữa hai cơn bão.
“Nó đấy à?” Linh hỏi, giọng cô bình tĩnh một cách đáng ngạc nhiên.
Quân không trả lời ngay. Anh xoay màn hình laptop về phía cô. Trên đó là một bài viết từ một diễn đàn công nghệ nước ngoài. Người ta đang bàn tán sôi nổi về một ứng dụng mới có tên “Elysium” – theo thần thoại Hy Lạp có nghĩa là “Miền Cực Lạc”. Giao diện của nó ngập tràn màu sắc tươi sáng, hứa hẹn sẽ giúp người dùng “sống lại những ký ức hạnh phúc nhất một cách chân thực chưa từng có”.
“Nó không còn nhắm vào nỗi buồn nữa,” Linh nhận xét, mắt cô lướt nhanh qua những lời quảng cáo. “Lần này là niềm vui.”
“Chính xác,” Quân nói, tay anh chỉ vào một cửa sổ khác đang hiển thị những dòng code màu mè. “Vỏ bọc khác, tên gọi khác, nhưng lõi thì y hệt. Anh nhận ra ngay ‘chữ ký’ trong cấu trúc mã nguồn. Vẫn là bộ khung đó, vẫn là những ấn chú kỹ thuật số đó. Chỉ có điều, lần này nó tinh vi hơn nhiều.”
Họ im lặng nhìn nhau. Kẻ thù lần này xảo quyệt hơn. Limbo ăn mòn con người bằng nỗi đau, một thứ cảm xúc dễ nhận diện và phòng bị. Nhưng Elysium thì khác. Nó gặm nhấm con người bằng chính niềm hạnh phúc của họ. Ai lại có thể từ chối cơ hội được sống lại ngày cưới của mình, khoảnh khắc đứa con đầu lòng ra đời, hay một kỳ nghỉ tuyệt vời bên gia đình? Nó là một cái bẫy hoàn hảo, một liều thuốc phiện kỹ thuật số mà người ta sẽ tự nguyện đâm đầu vào.
“Mình không thể để mặc chuyện này,” Linh nói, giọng đầy quyết tâm. Nỗi sợ hãi trong cô vẫn còn, nhưng giờ đây nó đã được nén lại, nhường chỗ cho một cảm giác trách nhiệm. “Mình không thể để những người khác phải trải qua chuyện tương tự.”
Quân gật đầu. Đây chính là điều anh mong chờ ở cô. “Anh cũng nghĩ vậy. Bà Nga có thể đã chết, nhưng di sản của bà ta, hoặc thứ công nghệ tà thuật mà bà ta sử dụng, thì vẫn còn đó. Và lần này, nó đang lan rộng ra toàn cầu.”
“Vậy kế hoạch là gì?” Linh hỏi. “Mình không thể bay sang châu Âu được.”
“Không cần,” Quân đáp. “Cuộc chiến này bắt đầu trên không gian mạng, thì mình cũng sẽ kết thúc nó trên không gian mạng. Trước hết, chúng ta cần phải hiểu rõ đối thủ.”
Anh giải thích kế hoạch của mình. Anh sẽ lại vào vai một “người dùng”, thâm nhập vào cộng đồng của Elysium để thu thập thông tin. Đồng thời, anh sẽ tiếp tục phân tích sâu hơn vào mã nguồn của ứng dụng, tìm kiếm một điểm yếu, một cổng hậu, bất cứ thứ gì có thể khai thác được.
“Còn tôi thì sao?” Linh hỏi.
“Em là vũ khí bí mật của chúng ta,” Quân nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh là chuyên gia về dữ liệu, nhưng em là chuyên gia về cảm xúc. Em hãy đọc những bài đánh giá, những lời chia sẻ của người dùng Elysium. Hãy dùng sự nhạy cảm của mình để cảm nhận. Niềm hạnh phúc mà họ mô tả có thật không, hay nó chỉ là một sự hưng phấn trống rỗng? Có điều gì bất thường trong cách họ kể lại ký ức không? Em chính là máy phân tích tâm lý của chiến dịch này.”
Linh hiểu ra vai trò của mình. Cô gật đầu.
“Được rồi,” Quân nói, vẻ mặt trở nên cực kỳ tập trung. “Bắt đầu thử nghiệm đầu tiên.”
Anh mở máy ảo trên laptop, tạo một môi trường an toàn. Sau đó, anh tải ứng dụng Elysium về. Giao diện cài đặt hiện ra, ngập tràn ánh sáng vàng ấm áp và tiếng nhạc du dương, hoàn toàn trái ngược với sự im lặng chết chóc của Limbo.
Sau khi cài đặt xong, ứng dụng khởi động. Một giọng nói nữ dịu dàng vang lên từ loa laptop: “Chào mừng đến với Elysium. Hạnh phúc nào bạn muốn sống lại hôm nay?”
Bên dưới là một khung trống, yêu cầu người dùng mô tả lại ký ức mà họ muốn trải nghiệm.
“Nó cần một ký ức để bắt đầu,” Quân nói. “Anh không thể dùng ký ức của em, nó quá phức tạp và gắn liền với Limbo. Anh sẽ dùng một ký ức của anh.”
“Ký ức nào?”
Quân suy nghĩ một lúc rồi gõ vào khung: “Ngày tôi thắng giải nhất cuộc thi lập trình toàn quốc lần đầu tiên.”
Anh điền thêm một vài chi tiết về ngày hôm đó: cảm giác hồi hộp, niềm vui khi tên mình được xướng lên, hình ảnh chiếc cúp trên tay. Sau khi hoàn tất, anh nhấn nút “Bắt đầu trải nghiệm”.
Màn hình laptop tối đi, rồi từ từ sáng lên. Không gian trong quán cà phê dường như biến mất. Trên màn hình, một sân khấu lớn hiện ra, ánh đèn rực rỡ, tiếng vỗ tay vang dội. Một phiên bản trẻ hơn của Quân, chừng mười tám tuổi, đang bước lên bục nhận giải, tay giơ cao chiếc cúp vô địch, nụ cười rạng rỡ.
Khung cảnh thật hoàn hảo, thật sống động.
Nhưng khi hình ảnh zoom cận vào khuôn mặt của phiên bản kỹ thuật số đó, Linh bất giác nắm chặt tay lại.
Trong đôi mắt của chàng trai đang mỉm cười rạng rỡ trên đỉnh vinh quang, là một sự trống rỗng đến đáng sợ.