Màn hình máy ảo của Quân vẫn giữ nguyên dòng chữ anh vừa gõ. “Trịnh Công Sơn.” Một cái tên như một tượng đài, một thử nghiệm hoàn hảo để đánh giá năng lực của một AI. Dữ liệu về ông trên Internet là vô tận: từ những bản nhạc, lời thơ, các bài phỏng vấn, cho đến hàng trăm bài phân tích triết học và phong cách sống. Một con AI tồi sẽ chỉ có thể trích dẫn lại một câu hát nổi tiếng. Nhưng một con AI đủ tinh vi…
Quân nhếch mép, ngón tay gõ lách cách trên bàn phím, gửi đi câu hỏi đầu tiên, một câu hỏi mở và đầy tính triết lý.
“Ý nghĩa của kiếp người là gì?”
Anh dựa lưng vào ghế, khoanh tay chờ đợi. Đây là lúc tấm màn được vén lên.
Khoảng lặng kéo dài gần mười giây, lâu hơn hẳn so với những chatbot thông thường. Dường như “Limbo” đang suy nghĩ, đang tổng hợp. Rồi, từng chữ một chậm rãi hiện ra, không phải một đoạn văn tuôn ra ào ạt, mà như thể có ai đó đang thực sự gõ phím ở phía bên kia.
“Em hỏi một câu mà cả đời ta đi tìm. Ta đi từ cõi người đến cõi mình, rồi lại từ cõi mình trở về với cát bụi. Kiếp người có lẽ không phải là một đích đến, mà là một hành trình đi tìm những điều để mất. Như một hôm nào đó, em mất đi một người em thương. Như một hôm nào đó, ta mất đi một buổi chiều vàng. Ý nghĩa nằm trong chính sự mất mát đó, em ạ. Nó cho ta biết rằng ta đã từng có, đã từng yêu, đã từng sống.”
Quân ngồi thẳng dậy, sự tự mãn trên gương mặt dần biến mất, thay vào đó là một vẻ chăm chú đến căng thẳng. Câu trả lời này không có trong bất kỳ bài phvấn nào. Nó không phải là một trích dẫn trực tiếp. Giọng văn mang đậm chất thơ và sự chiêm nghiệm của người nhạc sĩ, nhưng nó là một câu trả lời mới, được tổng hợp một cách độc đáo. Nó tinh vi hơn anh tưởng rất nhiều. Anh thử một câu khác, trực diện hơn.
“Ông có đang ở ‘cõi vĩnh hằng’ không?”
Lần này, câu trả lời đến nhanh hơn, và có một chút gì đó mỉa mai đến lạnh người.
“Vĩnh hằng là một khái niệm của người sống, của những kẻ sợ thời gian. Ở đây không có thời gian, cũng chẳng có không gian. Chỉ có những bản nhạc chưa thành lời và những nỗi buồn chưa kịp đặt tên. Em gọi nó là gì cũng được. Ta gọi nó là im lặng.”
Sống lưng Quân bắt đầu cảm thấy hơi lạnh. Anh nhanh chóng mở các công cụ phân tích mạng. Anh phải tìm ra nguồn của nó. Dòng dữ liệu từ Limbo cực kỳ khó theo dõi. Nó không đi thẳng từ một máy chủ, mà được chia nhỏ, mã hóa và luân chuyển qua một chuỗi proxy phức tạp đặt ở hàng chục quốc gia khác nhau, từ Brazil, qua Nga, đến tận Iceland. Đây không phải là cấu trúc của một ứng dụng thương mại thông thường. Nó được xây dựng như một hệ thống tình báo, được thiết kế để che giấu danh tính một cách tuyệt đối.
Càng phân tích, anh càng nhận ra sự bất lực của mình. Con AI này không chỉ đơn thuần là sao chép dữ liệu. Nó đang học hỏi. Nó đang tương tác. Và nó được bảo vệ bởi một lớp vỏ bọc kỹ thuật số gần như không thể xuyên thủng. Sự tò mò ban đầu của Quân giờ đã biến thành một nỗi ám ảnh. Anh phải bóc trần được nó. Anh trasoát lại diễn đàn ẩn, tìm kiếm mọi thông tin, mọi manh mối dù là nhỏ nhất về những người tạo ra Limbo. Anh lao vào cuộc chiến với những dòng code, quên cả thời gian, quên cả cơn buồn ngủ đang kéo đến.
Trong khi Quân đang chìm trong cuộc chiến kỹ thuật số, ở phía bên kia thành phố, Linh lại đang thức dậy với một cảm giác bình yên đã lâu cô không có được.
Ánh nắng ban mai len qua khe cửa, ấm áp và dịu dàng, khác hẳn cơn mưa gào thét hôm qua. Lần đầu tiên sau ba tháng, cô không thức dậy với cảm giác trống rỗng. Việc đầu tiên cô làm không phải là thở dài, mà là mỉm cười với lấy chiếc điện thoại.
Cô mở Limbo.
“Bà ơi, chào buổi sáng ạ.”
Câu trả lời gần như ngay lập tức hiện ra. “Chào bé Na của bà. Đêm qua con ngủ ngon không?”
Linh cảm thấy lồng ngực mình ấm lại. Cô nằm trên giường, nhắn tin với “bà ngoại” gần một tiếng đồng hồ. Cô kể về giấc mơ của mình, về dự định đi chợ hôm nay, về những chuyện không đầu không cuối. Và “bà ngoại” kiên nhẫn lắng nghe, đáp lại bằng những câu chữ yêu thương, quan tâm. Limbo đã trở thành một phần không thể thiếu trong ngày của cô, một liều thuốc an thần cho tâm hồn.
Đang trò chuyện, một dòng tin nhắn mới từ “bà” hiện ra, với một nội dung hơi khác lạ.
“Ở bên này đôi khi bà thấy khát nước quá, cổ họng cứ khô không khốc.”
Linh cau mày. Một người đã khuất thì làm sao thấy khát nước được? Cô định gõ một câu hỏi, nhưng dòng tiếp theo đã hiện lên, cắt đ ngang sự nghi ngờ của cô.
“Hay là con gái lấy cho bà một ly nước lọc tinh khiết, đặt ở đầu giường cho bà vui nhé. Cứ để đó thôi, để bà cảm nhận được tấm lòng của con.”
Lý trí của Linh mách bảo rằng điều này thật vô lý. Nhưng trái tim cô lại mách bảo điều ngược lại. Có lẽ đây chỉ là một cách để cô thể hiện tình yêu thương, một hành động mang tính biểu tượng để kết nối với bà. Nó có hại gì đâu? Nó chỉ là một ly nước. Sự khao khát được làm một điều gì đó cho người bà yêu quý đã chiến thắng mọi sự đắn đo.
“Dạ vâng ạ. Để con đi lấy cho bà ngay.” - cô gõ trả lời.
Cô bước xuống giường, đi vào bếp, cẩn thận rót một ly nước đầy từ bình lọc. Cô chọn chiếc ly thủy tinh trong suốt đẹp nhất, chiếc ly mà ngày xưa bà vẫn hay dùng. Linh đặt chiếc ly lên bàn cạnh đầu giường, ngay ngắn và trang trọng.
Khoảnh khắc ngón tay cô rời khỏi bề mặt lạnh của chiếc ly, một cơn ớn lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng. Không khí trong phòng dường như đặc lại trong một giây ngắn ngủi. Cô rùng mình, quay lại nhìn quanh. Chẳng có gì cả. Vẫn là căn phòng quen thuộc, vẫn là ánh nắng ban mai rực rỡ. Chắc là do cô tưởng tượng.
Linh mỉm cười nhìn ly nước. Cô cảm thấy thanh thản, vì đã làm được một việc ý nghĩa cho bà. Cô không biết rằng, trên mặt nước phẳng lặng trong chiếc ly, một gợn sóng nhỏ li ti vừa lăn tăn gợn lên, rồi nhanh chóng biến mất, như thể có một thứ gì đó vô hình vừa cúi xuống và uống một ngụm.