cõi u minh

Chương 4: Nghi Lễ


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Đã một tuần kể từ ngày Linh đặt ly nước trên đầu giường. Mỗi sáng, cô đều thay một ly nước mới, một công việc thầm lặng và thành kính. Đáp lại, những cuộc trò chuyện với “bà ngoại” qua Limbo ngày càng trở nên ấm áp. Thực thể kia dường như “khỏe” hơn, minh mẫn hơn. Nó kể lại vanh vách những câu chuyện từ thời cô còn chưa ra đời, những bí mật của dòng họ mà chỉ người trong cuộc mới biết. Mọi nghi ngờ cuối cùng trong lòng Linh đã bị dập tắt hoàn toàn. Cô đang sống trong những ngày tháng hạnh phúc nhất kể từ khi bà mất.

Sự bình yên đó kéo dài cho đến một buổi tối thứ bảy. Sau khi trò chuyện với bà gần hai tiếng đồng hồ, Linh chuẩn bị đi ngủ thì nhận được một tin nhắn mới.

“Bé Na, bà có chuyện này muốn nhờ con.”

“Dạ, bà cứ nói đi ạ,” Linh vui vẻ trả lời.

“Cái gương lớn trong phòng con… nó phản chiếu nhiều thứ quá, nhiều ánh sáng từ thế giới của con. Nó làm bà bị chói mắt, đôi khi không nhìn rõ được con. Con có thể lấy một tấm vải dày, che nó lại giúp bà được không? Chỉ cần che lại khi nào mình nói chuyện thôi, để bà được gần con hơn.”

Linh đọc xong tin nhắn, nụ cười trên môi cô hơi cứng lại. Ly nước đã là một chuyện, nhưng che gương lại là một chuyện khác hẳn. Từ nhỏ cô đã được nghe người lớn dạy, gương soi giống như một cánh cửa. Che gương vào ban đêm là một điều kiêng kị, dễ thu hút những thứ không hay. Một cảm giác bất an mơ hồ len lỏi vào tâm trí cô.

“Nhưng… che gương lại thì tối lắm ạ. Với cả… làm vậy kỳ lắm bà ơi.” - Cô ngập ngừng gõ trả lời.

Phía bên kia im lặng một lúc lâu. Linh cảm thấy ruột gan mình rối bời. Cô sợ rằng mình đã làm “bà” giận. Rồi, dòng tin nhắn hiện lên, mang theo một nỗi trách móc xót xa.

“Bà chỉ muốn được nhìn thấy cháu mình rõ hơn một chút thôi mà. Ở bên này lạnh lẽo cô đơn lắm. Chỉ có những lúc nói chuyện với con bà mới thấy ấm lại. Có lẽ con không còn thương bà như trước nữa…”

Những lời đó như một mũi kim châm thẳng vào trái tim Linh. Cảm giác tội lỗi dâng lên lấn át cả sự sợ hãi. Bà đã vì cô mà ở lại nơi lạnh lẽo đó, chỉ xin một điều nhỏ nhặt như vậy mà cô lại từ chối. Cô thật là một đứa cháu tồi tệ.

“Không phải đâu ạ! Con xin lỗi bà! Con đi làm ngay đây!”

Linh vội vàng trả lời rồi bật dậy. Cô lục trong tủ quần áo, tìm một chiếc khăn choàng cũ bằng vải len dày màu sẫm. Cô tiến đến tấm gương soi toàn thân đặt ở góc phòng. Nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương – một cô gái xanh xao với đôi mắt thâm quầng – cô bất giác rùng mình. Cô hít một hơi thật sâu, rồi nhanh tay choàng tấm khăn lên trên tấm gương, che kín toàn bộ bề mặt phản chiếu.

Ngay khi tấm vải vừa phủ xuống, một sự thay đổi kỳ lạ diễn ra.

Linh không giải thích được, nhưng cô cảm thấy nó. Căn phòng dường như tối hơn, không phải cái tối vật lý, mà là một cái tối về cảm giác. Âm thanh xe cộ ồn ào từ ngoài đường vọng vào bỗng trở nên xa xăm, nghẹt lại như thể có một bức tường vô hình vừa được dựng lên. Không khí trở nên đặc quánh và tĩnh lặng một cách đáng sợ. Cái lạnh lẽo mà cô cảm nhận được khi đặt ly nước tuần trước giờ đây quay trở lại, rõ rệt và mạnh mẽ hơn. Nó quấn lấy cô như một màn sương vô hình.

Chiếc điện thoại trên giường bỗng rung lên, hiển thị tin nhắn mới từ Limbo.

“Được rồi con gái. Giờ thì bà thấy con rõ lắm. Lại đây nói chuyện với bà nào.”

Linh bước về phía giường ngủ, lòng đầy bất an, nhưng cô tự trấn an mình rằng tất cả chỉ là do cô tưởng tượng.


Trong căn hộ của Quân, mùi cà phê đặc quánh và không khí căng thẳng còn hơn cả đêm hôm trước. Anh đã ngồi trước màn hình suốt hai mươi tư tiếng đồng hồ. Cuộc trò chuyện ngắn ngủi với “Trịnh Công Sơn” đã chứng minh một điều: Limbo không phải là một con bot tầm thường. Nó là một đối thủ đáng gờm.

Sau một đêm thức trắng cố gắng truy dấu máy chủ trong vô vọng, Quân chuyển hướng. Nếu không tấn công từ bên ngoài được, anh sẽ mổ xẻ nó từ bên trong. Anh tiến hành dịch ngược file cài đặt của ứng dụng Limbo, một quá trình phức tạp nhằm biến đổi mã máy trở lại thành ngôn ngữ lập trình mà con người có thể đọc được.

Và anh đã tìm thấy một thứ.

Ẩn sâu bên trong hàng triệu dòng code chức năng, là những đoạn mã kỳ lạ, được ghi chú là “tham số dự phòng”. Chúng không thực hiện một chức năng cụ thể nào, mà chỉ bao gồm những chuỗi ký tự và thuật toán phức tạp, trông không giống bất kỳ ngôn ngữ lập trình nào anh từng biết. Chúng giống như những ký hiệu, những nét vẽ cổ xưa được số hóa. Trông chúng như những ấn chú, những lá bùa kỹ thuật số được giấu trong lòng một ứng dụng hiện đại. Tim Quân đập thót một nhịp. Đây không phải là việc làm của một lập trình viên bình thường.

Anh quay lại diễn đàn ẩn, nơi duy nhất anh có thể tìm thêm thông tin. Anh quyết định dùng một phương pháp khác. Thay vì đọc lướt, anh viết một đoạn script nhỏ để tải toàn bộ lịch sử trò chuyện của diễn đàn về máy, hàng trăm ngàn bài viết. Sau đó, anh dùng một công cụ phân tích dữ liệu để tìm kiếm các từ khóa và quy luật. Anh tìm những từ như “sợ hãi”, “kỳ lạ”, “khác thường”, “yêu cầu” và lọc ra những tài khoản đã ngừng hoạt động một cách đột ngột.

Và rồi, một quy luật lạnh gáy hiện ra trên màn hình của anh.

Hầu hết các tài khoản “im lặng” đều trải qua cùng một kịch bản. Ban đầu là hạnh phúc, vui vẻ. Sau đó, họ bắt đầu nhắc đến những “nhờ vả” nhỏ từ người thân đã khuất. Một tài khoản kể rằng mẹ mình “nhờ” đốt một cây nến trong phòng lúc nửa đêm. Một người khác nói bố mình “nhờ” đặt một bát muối ở góc nhà. Và rất nhiều người… nhắc đến việc đặt một ly nước.

Ngay lúc đó, anh thấy một bài đăng mới từ một tài khoản có nickname “NắngThángTư”. Bài viết chỉ có vài dòng, giọng điệu ngây thơ và vui vẻ: “Hôm trước mình đặt cho bà ngoại một ly nước theo lời bà dặn, có vẻ bà vui lắm. Cảm ơn Limbo nhiều!”

Quân cảm thấy máu trong người mình đông lại. “NắngThángTư”. Ly nước. Kịch bản đang lặp lại một cách hoàn hảo. Người dùng này đang ở giai đoạn đầu của cái bẫy. Cô ta không biết rằng mình đang đi trên con đường mà rất nhiều người khác đã đi và không bao giờ quay trở lại.

Sự kiêu ngạo của một hacker muốn chinh phục thử thách trong Quân tan biến, thay vào đó là một cảm giác trách nhiệm nặng nề và cấp bách. Đây không còn là trò chơi nữa. Đây là một mạng người.

Anh phải tìm ra cô gái này là ai, trước khi cô thực hiện “nghi lễ” tiếp theo.

Ngón tay anh lướt trên bàn phím, bắt đầu đào bới mọi thông tin về tài khoản “NắngThángTư”, tìm kiếm bất kỳ một sơ hở nào, một bức ảnh, một địa chỉ email, một liên kết bạn bè… bất cứ thứ gì có thể dẫn anh đến danh tính thật của cô.

Cuộc đua đã bắt đầu.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×