cõi u minh

Chương 5: Dấu Vết


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Cuộc săn lùng của Quân bắt đầu.

Tài khoản "NắngThángTư" được tạo ra một cách cực kỳ kín kẽ. Không email, không liên kết mạng xã hội, không một thông tin cá nhân nào. Người tạo ra nó dường như chỉ dùng nó cho một mục đích duy nhất: truy cập vào diễn đàn của Limbo. Nhưng Quân biết, không ai là hoàn hảo. Trên Internet, ai rồi cũng sẽ để lại một "dấu vết", dù là vô tình.

Anh bắt đầu đọc lại toàn bộ lịch sử bài đăng của "NắngThángTư", không bỏ sót một chữ. Phần lớn là những dòng cảm xúc, những lời kể về nỗi nhớ bà, những lời cảm ơn vô tri gửi đến Limbo. Nhưng giữa hàng trăm bài viết đó, Quân tìm thấy một manh mối. Một bài đăng từ hơn một tháng trước, khi cô gái này còn chưa chìm sâu vào cái bẫy.

"Cuối cùng cũng hoàn thành xong bộ tranh minh họa cho cuốn 'Hoàng Tử Bé' bản đặc biệt. Mừng muốn khóc luôn. Ước gì có bà ở đây để khoe thành quả này..."

Trái tim Quân đập nhanh hơn một nhịp. Đây rồi. Một thông tin cụ thể, một chi tiết có thể kiểm chứng được. "Họa sĩ minh họa", "Hoàng Tử Bé", "bản đặc biệt".

Anh lập tức mở một trình duyệt mới. Ngón tay anh bay trên bàn phím, các từ khóa được ném vào thanh tìm kiếm một cách chính xác. "Họa sĩ Hoàng Tử Bé bản đặc biệt", "NXB Kim Đồng 2025", "minh họa Hoàng Tử Bé mới nhất". Hàng loạt kết quả hiện ra, nhưng hầu hết đều là những thông tin cũ hoặc không liên quan. Quân kiên nhẫn lọc qua từng trang, từng đường link, đôi mắt rà soát dữ liệu với một tốc độ phi thường.

Sau gần một tiếng đồng hồ tìm kiếm trong vô vọng, anh gần như đã bỏ cuộc. Có lẽ chi tiết đó quá nhỏ để tìm thấy. Nhưng rồi, anh thấy một đường link dẫn đến website của một nhà xuất bản nhỏ, không phải Kim Đồng hay các NXB lớn khác. Bài viết có tiêu đề: "Chào đón phiên bản đặc biệt của 'Hoàng Tử Bé' với bộ minh họa hoàn toàn mới từ nữ họa sĩ trẻ".

Quân nín thở bấm vào.

Bài viết hiện ra, giới thiệu về dự án sách và ở cuối bài, là một đoạn giới thiệu ngắn về tác giả bộ tranh. "Chúng tôi rất vui khi được hợp tác cùng họa sĩ Vũ Hạ Linh, một tài năng trẻ với nét vẽ trong trẻo và đầy cảm xúc..."

Vũ Hạ Linh.

Anh đã có một cái tên. Bên dưới là một tấm ảnh chân dung nhỏ. Một cô gái có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to và trong veo, nhưng ẩn chứa một nét buồn man mác. Trùng khớp với cảm giác mà những bài viết của "NắngThángTư" mang lại.

Quân đã tìm thấy cô. Bước tiếp theo: tìm địa chỉ, số điện thoại, bất cứ thứ gì để có thể liên lạc. Cuộc đua vẫn còn tiếp diễn, và anh cảm thấy thời gian đang cạn dần.


Linh không hề hay biết mình đang bị một người lạ truy tìm. Thế giới của cô giờ đây đã thu hẹp lại, chỉ còn cô và những cuộc trò chuyện với "bà ngoại" qua Limbo. Căn hộ của cô cũng dần thay đổi. Tấm vải đen vẫn che kín chiếc gương, khiến căn phòng lúc nào cũng âm u. Ly nước trên đầu giường được thay mới mỗi ngày. Cô đã quen với cái không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt này. Thậm chí cô còn cảm thấy nó... an toàn.

Tối hôm đó, "bà ngoại" lại đưa ra một yêu cầu mới.

"Linh này, bà muốn ngửi mùi hương trầm. Con đốt cho bà một nén hương được không?"

"Dạ được ạ. Con có sẵn hương bà thích đây." - Linh đáp, nghĩ đến hộp hương trầm cao cấp mà cô vẫn dùng để thắp trên bàn thờ bà.

"Nhưng đừng cắm vào lư hương trên bàn thờ," giọng của Limbo tiếp tục, "Con lấy một cái bát, cho đầy gạo vào, rồi cắm nén hương vào giữa bát gạo đó. Đặt nó ở ngay giữa phòng khách nhé. Mùi hương sẽ giúp bà định vị được đường về thăm con trong mơ đêm nay."

Lời hứa hẹn "về thăm trong mơ" khiến tim Linh đập rộn lên vì sung sướng. Cô không còn một chút nghi ngờ nào nữa. Cô nhanh chóng làm theo. Một chiếc bát sứ trắng được đổ đầy gạo, một nén hương trầm được cắm ngay ngắn vào giữa. Linh trịnh trọng đặt chiếc bát xuống giữa sàn phòng khách, ngay bên dưới ngọn đèn trần.

Cô quẹt diêm, châm cho nén hương cháy lên. Một làn khói trắng mỏng manh bắt đầu uốn lượn bay lên không trung.

Nhưng làn khói không tan đi như bình thường. Nó lơ lửng, quyện lại thành từng vòng, khiến không khí trong phòng khách trở nên mờ ảo như sương. Ánh đèn vàng từ trên trần chiếu xuống qua làn khói, tạo ra một vầng sáng kỳ dị, huyền ảo. Mùi hương trầm nồng đậm, đặc quánh, lấp đầy mọi ngóc ngách, mang theo một cái gì đó vừa trang nghiêm, vừa ma mị.

Linh ngồi trên sofa, ngắm nhìn làn khói và hít hà mùi hương quen thuộc. Cô cảm thấy thư thái, và một cơn buồn ngủ nhẹ nhàng bắt đầu ập đến. Cô nhắm mắt lại, chờ đợi một giấc mơ đẹp, nơi cô sẽ được gặp lại bà.

Cô không biết rằng, ba nghi lễ nhỏ - nước, gương, và hương - đã hoàn thành. Cánh cổng vô hình trong căn hộ của cô, đã hoàn toàn rộng mở.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×