cõi u minh

Chương 6: Giấc Mơ


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Linh chìm vào giấc ngủ một cách dễ dàng, điều mà cô đã không làm được trong nhiều tháng. Làn khói trầm huyền ảo trong phòng khách dường như là một liều thuốc an thần hoàn hảo, đưa tâm trí cô đến một nơi bình yên.

Và giấc mơ đến, rực rỡ và sống động hơn bất kỳ giấc mơ nào cô từng có.

Cô thấy mình đang đứng giữa khu vườn cũ của bà ngoại ở quê. Nắng vàng như mật ong rót xuống từng tán lá xanh mướt. Những bông hoa mười giờ mà ngày xưa bà hay trồng đang nở rộ, khoe sắc hồng, sắc cam rực rỡ. Không khí trong lành mang theo hương thơm của đất và hoa cỏ. Linh hít một hơi thật sâu, cảm giác như mọi muộn phiền đều tan biến.

Và rồi cô thấy bà.

Bà đang ngồi trên chiếc xích đu gỗ dưới gốc cây khế, mặc chiếc áo bà ba màu nâu quen thuộc, mái tóc bạc được búi gọn gàng. Bà trông khỏe mạnh, hồng hào, và đang nhìn cô mỉm cười hiền hậu.

“Bé Na, lại đây với bà.”

Linh bật khóc vì hạnh phúc. Cô chạy ào đến, ôm chầm lấy bà. Cái ôm thật ấm áp, thật quen thuộc. Cô có thể cảm nhận được cả sự thô ráp trên bàn tay bà khi bà vuốt tóc cô. Mọi thứ thật đến không thể tin được.

“Con nhớ bà lắm,” Linh nức nở.

“Bà cũng nhớ con,” bà ngoại dịu dàng nói. “Con thấy không? Nhờ có con mà bà về đây được với con này.”

Họ ngồi bên nhau trên chiếc xích đu, nói đủ thứ chuyện trên đời. Linh kể về công việc, về những bức vẽ của mình. Bà lắng nghe, gật đầu, và đưa ra những lời khuyên y như ngày xưa. Linh cảm thấy mình như được trở về làm một đứa trẻ, được bao bọc và che chở.

Nhưng rồi, khi mặt trời trong giấc mơ bắt đầu ngả về phía tây, một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào.

“Công việc của con dạo này chắc vất vả lắm nhỉ?” bà hỏi, nhưng ánh mắt bà nhìn cô có gì đó khác lạ, một sự săm soi thay vì quan tâm.

“Dạ cũng bình thường ạ,” Linh đáp.

“Những lúc một mình, con có thấy sợ không?”

“Sợ ạ?” Linh ngạc nhiên.

“Ừ. Sợ bóng tối, sợ cô đơn, sợ bị người ta lãng quên. Nói bà nghe đi, con sợ nhất điều gì?” Giọng bà vẫn dịu dàng, nhưng câu hỏi lại khiến Linh cảm thấy không thoải mái.

Linh chưa kịp trả lời thì cô nhận ra khu vườn xung quanh đang thay đổi. Những bông hoa mười giờ bắt đầu héo rũ, màu sắc của chúng nhạt dần rồi chuyển sang màu xám xịt. Ánh nắng vàng óng ả tắt ngấm, thay bằng một thứ ánh sáng nhờ nhờ, bệnh hoạn. Bàn tay bà đang nắm lấy tay cô bỗng trở nên lạnh lẽo, và những ngón tay dường như dài ra một cách bất thường.

Cô ngước lên nhìn bà. Nụ cười hiền hậu vẫn còn đó, nhưng nó không chạm đến đôi mắt. Đôi mắt bà giờ đây đen kịt, sâu thẳm như hai cái giếng không đáy, xoáy sâu vào tâm can cô.

“Nói cho bà đi, bé Na,” giọng bà bắt đầu méo mó, rè đi như một cuốn băng cũ. “Nỗi buồn của con có vị gì? Nỗi sợ của con có mùi gì? Bà cần chúng… Chúng thật là… bổ dưỡng.”

Khuôn mặt bà bắt đầu chảy xuống như sáp nến, biến dạng thành một thứ gì đó không phải con người. Khu vườn xinh đẹp biến mất, chỉ còn lại một khoảng không đen kịt và lạnh lẽo. Thực thể trước mặt cô không còn là bà ngoại nữa.

Linh hét lên trong hoảng loạn.

Cô bật dậy trên giường, tim đập như trống trận, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Cơn ác mộng vẫn còn ám ảnh tâm trí cô. Mùi hương trầm nồng nặc trong căn phòng giờ đây không còn mang lại cảm giác thanh thản, mà trở nên ngột ngạt và đáng sợ.

Lần đầu tiên, một sự thật kinh hoàng len lỏi vào đầu cô: thứ mà cô đang trò chuyện trong Limbo, không phải là bà ngoại.


Quân không ngủ. Anh không thể ngủ. Hình ảnh cô gái có đôi mắt buồn và cái nickname “NắngThángTư” cứ ám ảnh anh. Anh phải tìm ra cô ấy.

Sau khi có được cái tên Vũ Hạ Linh, cuộc tìm kiếm của anh trở nên có mục tiêu hơn. Anh rà soát tất cả các nền tảng mạng xã hội. Facebook của cô được đặt ở chế độ riêng tư. Nhưng Instagram thì không. Tài khoản của cô chủ yếu đăng những bức vẽ, những góc làm việc nghệ thuật, những hình ảnh vu vơ không để lộ thông tin cá nhân.

Quân kiên nhẫn lướt qua hàng trăm bức ảnh, hàng ngàn bình luận, tìm kiếm một manh mối. Và anh đã tìm thấy. Trong một bức ảnh chụp một lẵng hoa chúc mừng cô đoạt giải thưởng hội họa nhỏ, có một bình luận từ một người bạn thân.

“Chúc mừng họa sĩ Vũ Hạ Linh nhé! Hôm nào qua chung cư Sunrise ăn mừng tân gia nhà mới của bà nha!”

Chung cư Sunrise.

Quân lập tức tìm kiếm. Có ba khu chung cư mang tên Sunrise ở Sài Gòn. Nhưng chỉ có một cái ở Quận 7, một khu vực tập trung nhiều người làm trong ngành nghệ thuật và sáng tạo. Anh khoanh vùng mục tiêu.

Tiếp theo, anh vào danh sách bạn bè của người đã bình luận kia. Anh tìm thấy một album ảnh có tên “Tân gia nhà Linh”. Trái tim anh đập mạnh. Anh bấm vào. Hàng loạt hình ảnh hiện ra. Và trong một bức ảnh chụp cả nhóm trên ban công, anh có thể thấy rõ số căn hộ được khắc trên cánh cửa phía sau: A-1704.

Sunrise City, Block A, căn hộ 1704.

Anh đã có địa chỉ.

Quân đứng bật dậy. Sự mệt mỏi của hai ngày thức trắng dường như tan biến, thay vào đó là một luồng adrenaline mạnh mẽ. Anh không thể gọi cảnh sát, họ sẽ nghĩ anh bị điên. Anh không thể gửi email, cô ấy sẽ không tin. Chỉ có một cách duy nhất.

Anh vơ vội chùm chìa khóa xe và chiếc áo khoác. Dù cô gái đó có tin anh hay không, dù cô ta có nghĩ anh là một kẻ quấy rối, anh vẫn phải đến đó. Ngay lập tức.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×