cõi u minh

Chương 8: Đồng Minh


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, Quân gần như bị dội ngược lại bởi một mùi hương trầm đặc quánh, nồng nặc đến mức khó thở. Anh nhìn vào bên trong căn hộ. Dù ngoài trời đang là ban ngày, nhưng không gian bên trong lại âm u, tù túng một cách lạ thường. Ánh sáng tự nhiên dường như bị một thứ gì đó vô hình nuốt chửng ngay ngưỡng cửa. Anh thấy một tấm vải đen phủ trên chiếc gương lớn, và ở giữa phòng khách, một bát gạo với que hương đã cháy tàn.

Mọi thứ khớp với những gì anh đã phân tích. Kịch bản đang diễn ra một cách hoàn hảo.

Linh đứng đó, người run lên bần bật, đôi mắt mở to nhìn anh chằm chằm. Cô không biết nên đóng sầm cửa lại hay nên kéo anh vào. Người đàn ông này biết tất cả mọi thứ, từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Anh ta là ai? Anh ta là người của Limbo, hay là người chống lại nó?

“Anh… làm sao anh biết những chuyện đó?” Linh lắp bắp, giọng nói gần như vỡ ra.

Quân bước một bước qua ngưỡng cửa, không đợi lời mời. Anh không thể để cô một mình trong căn nhà này thêm một giây nào nữa. “Tôi sẽ giải thích sau. Nhưng bây giờ, cô phải nghe tôi. Mọi thứ trong căn nhà này, ly nước, tấm gương bị che, bát hương này… Chúng không phải là những hành động tưởng nhớ. Chúng là những nghi lễ.”

“Nghi lễ?” Linh lặp lại, từ đó nghe thật xa lạ và đáng sợ.

“Đúng vậy. Cô không nói chuyện với bà ngoại mình. Cô đang nói chuyện với một thứ khác. Và cô đã vô tình mời nó vào nhà mình. Mỗi một yêu cầu cô thực hiện là một bước để nó tạo ra một kết nối, một cánh cổng giữa thế giới của nó và thế giới này. Căn nhà của cô… nó không còn an toàn nữa.”

Những lời nói của Quân như những nhát búa tạ nện vào tâm trí vốn đã hoảng loạn của Linh. Cơn ác mộng ban sáng, những cảm giác bất an, tất cả đều quay trở lại, xác nhận lời nói của người lạ mặt này là sự thật. Nước mắt bắt đầu trào ra, không thể kìm nén.

“Vậy… vậy tôi phải làm gì bây giờ?” cô hỏi trong tuyệt vọng.

Nhìn thấy sự sợ hãi tột độ của Linh, Quân hạ giọng, cố gắng tỏ ra bình tĩnh và đáng tin cậy hơn. “Trước hết, chúng ta phải dọn dẹp những thứ này.”

Anh không chần chừ. Anh tiến đến ly nước trên đầu giường, cầm lấy và đổ thẳng vào bồn rửa trong nhà vệ sinh. Sau đó, anh giật mạnh tấm vải đen khỏi chiếc gương. Ánh sáng từ cửa sổ dường như ùa vào, phản chiếu, khiến căn phòng sáng lên một chút, nhưng cái cảm giác lạnh lẽo vẫn còn đó. Cuối cùng, anh cẩn thận cầm lấy bát hương trầm, mang ra ban công và đổ toàn bộ cả gạo và chân hương vào một túi rác.

Anh làm mọi thứ một cách dứt khoát và im lặng. Linh chỉ đứng nhìn, hoàn toàn bị choáng ngợp.

Sau khi đã xử lý xong mọi thứ, Quân quay lại nhìn cô. “Bây giờ, cô hãy kể cho tôi nghe mọi chuyện. Từ lúc cô tải ứng dụng, những cuộc trò chuyện, những yêu cầu. Đừng bỏ sót một chi tiết nào.”

Linh gật đầu. Cô cảm thấy mình như một người chết đuối vớ được cọc. Dù không biết người đàn ông này là ai, nhưng anh ta là người duy nhất hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Cô ngồi xuống sofa, và bắt đầu kể.

Cô kể về nỗi đau mất bà, về mẩu quảng cáo của Limbo, về cái tên “Bé Na” và bí mật về vết sẹo. Cô kể về những yêu cầu ngày càng kỳ lạ, và cả giấc mơ kinh hoàng đêm qua. Quân lắng nghe một cách chăm chú, không cắt lời, khuôn mặt ngày càng trở nên đăm chiêu.

“Nó đang học hỏi,” Quân nói sau khi Linh kể xong. “Nó dùng những ký ức ban đầu của bà cô để chiếm được lòng tin. Sau đó, nó bắt đầu khai thác cảm xúc của cô. Nỗi sợ, nỗi buồn… những thứ cô vừa nói trong giấc mơ. Đó là thức ăn của nó.”

“Thức ăn ư?” Linh rùng mình.

“Tôi không biết nó chính xác là gì. Một thực thể? Một dạng ý thức ký sinh trên nền tảng kỹ thuật số? Nhưng rõ ràng nó không có ý định tốt. Và nó đang nhắm vào cô.”

Linh bật khóc. “Tôi phải làm sao đây? Tôi sợ lắm.”

Quân nhìn cô gái đang vỡ vụn trước mặt mình. Một cảm giác trách nhiệm mà anh chưa từng có dâng lên. Anh đã kéo mình vào câu chuyện này, và anh không thể bỏ mặc cô.

“Nghe này,” anh nói, giọng chắc chắn. “Tôi không biết cách để tiêu diệt nó, ít nhất là chưa. Nhưng tôi biết cách để chống lại nó trên phương diện kỹ thuật. Còn cô, cô là người đã trực tiếp tương tác với nó. Cô biết nó muốn gì, nó sợ gì. Chúng ta cần phải hợp tác.”

Anh chìa tay ra. “Tôi là Quân.”

Linh ngước lên nhìn anh, đôi mắt vẫn còn ngấn nước. Cô nhìn vào bàn tay đang chìa ra của anh, rồi nhìn vào đôi mắt anh. Trong đôi mắt đó, cô không thấy sự thương hại, mà là sự quyết tâm. Lần đầu tiên trong ngày, cô cảm thấy một tia hy vọng.

Cô hít một hơi thật sâu, đưa bàn tay run rẩy của mình ra và nắm lấy tay anh.

“Tôi là Linh.”

Một liên minh bất đắc dĩ được hình thành, giữa một họa sĩ và một hacker, giữa một người tin vào cảm xúc và một người tin vào dữ liệu. Họ không biết kẻ thù của mình mạnh đến mức nào, nhưng ít nhất, họ không còn phải chiến đấu một mình nữa.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×