Sáng hôm sau, không khí trong văn phòng vẫn còn dư âm của trận đấu khẩu hôm qua. Khánh bước vào phòng họp với tâm trạng vừa hứng thú vừa căng thẳng. Anh biết rằng hôm nay, không thể tránh khỏi việc phải làm việc trực tiếp với Linh suốt cả ngày.
Trưởng phòng Marketing, chị Hương, nhìn Khánh và Linh từ đầu phòng họp, gật đầu rồi nghiêm giọng: “Dự án quảng cáo mới là cơ hội lớn. Tôi muốn Khánh và Linh hợp tác để hoàn thiện kế hoạch. Không hợp tác được, cả hai phải chịu trách nhiệm trước phòng.”
Câu nói này như một cái búa nhỏ đập thẳng vào cảm xúc của cả hai. Linh nhíu mày, quay sang Khánh: “Có vẻ chúng ta không còn đường lùi.”
Khánh hít một hơi dài, cười nửa miệng: “Đúng vậy. Vậy thì hãy cùng bắt đầu.”
Đầu tiên là buổi brainstorming. Khánh đưa ra một số ý tưởng táo bạo, tập trung vào khía cạnh sáng tạo và sự độc đáo. Linh nghiêng đầu, ánh mắt thăm dò: “Ý tưởng này hơi mạo hiểm, nếu không nghiên cứu kỹ, rủi ro sẽ rất cao.”
Khánh cười, không giấu được sự thích thú: “Chính rủi ro mới tạo ra sự khác biệt. Nếu chúng ta làm an toàn, dự án sẽ chẳng ai nhớ.”
Linh thở dài, nhưng không thể phủ nhận một phần quan điểm của anh: sự sáng tạo cần liều lĩnh. Sau vài giờ tranh luận, cả hai bắt đầu tìm thấy điểm chung. Khánh linh hoạt điều chỉnh ý tưởng, Linh cũng chấp nhận thử nghiệm một vài hướng mới.
Trong quá trình làm việc, những câu chuyện vụn vặt xuất hiện, xua tan bớt căng thẳng. Khánh pha trò hài hước khi Linh căng thẳng vì các con số, khiến cô phải bật cười. Linh, vốn nghiêm túc, bất ngờ kể một kỷ niệm thời sinh viên, khiến Khánh nhìn cô bằng ánh mắt khác lạ: vừa tò mò vừa thích thú.
“Cô… khá thú vị khi kể chuyện,” Khánh nhận xét, nụ cười lơ đãng.
Linh đỏ mặt, hắng giọng: “Đừng có mà đánh giá tôi chỉ vì một câu chuyện cũ.”
Nhưng cả hai đều nhận ra một điều: khi tập trung vào công việc, họ bổ sung cho nhau rất tốt. Khánh là người nhìn tổng quan, tư duy logic; Linh tỉ mỉ, chi tiết và không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Họ dần hiểu rằng sự kết hợp tưởng chừng xung khắc lại tạo ra hiệu quả đáng ngạc nhiên.
Buổi chiều, khi hồ sơ được hoàn thiện phần lớn, Linh nhìn Khánh, ánh mắt mềm hơn: “Hóa ra, làm việc với anh cũng không tệ như tôi nghĩ.”
Khánh nhếch mép cười: “Cô cũng vậy. Chúng ta hợp tác khá ăn ý, bất ngờ chưa?”
Một sự im lặng dễ chịu trôi qua, xen lẫn ánh nắng chiều nhạt qua cửa sổ. Cả hai cùng nhìn ra ngoài, cảm giác bực bội ban sáng dường như đã tan biến, thay bằng một sự tôn trọng ngấm ngầm.
Từ cuộc đấu khẩu căng thẳng đến hợp tác hiệu quả, Khánh và Linh nhận ra rằng, đôi khi những xung đột ban đầu lại là cơ hội để hiểu nhau nhiều hơn. Không ai nói ra, nhưng cả hai đều thấy rằng, một thứ gì đó mới mẻ, thú vị đang nảy nở giữa họ – dù họ chưa nhận ra rằng đó chính là hạt mầm của tình cảm sắp chớm nở.
Buổi tối, khi văn phòng dần vắng bóng, Linh thu dọn hồ sơ, Khánh đứng lại cạnh bàn làm việc. Một lần nữa, ánh mắt họ chạm nhau, không còn căng thẳng, chỉ là sự hiểu biết ngầm.
“Ngày mai, chúng ta sẽ cùng hoàn thiện phần còn lại, đúng không?” Khánh hỏi.
Linh gật đầu, nụ cười tinh nghịch thoáng hiện: “Đúng, nhưng lần này, đừng làm tôi nổi cáu nữa nhé.”
Khánh cười, ánh mắt lấp lánh: “Không hứa được đâu, nhưng tôi sẽ cố gắng.”
Đêm xuống, cả hai rời văn phòng, bước ra phố, trong lòng đều mang một cảm giác lạ – sự xung đột đã biến thành sức hút nhẹ nhàng, như hai dòng sông ngầm đang chảy về cùng một hướng.