Sáng hôm sau, Linh xuất hiện tại văn phòng với vẻ mặt nghiêm túc thường thấy. Khánh, vốn quen với sự thẳng thắn và quyết đoán của cô, thoáng thấy một điều gì đó khác biệt – một nụ cười nhẹ thoáng qua khi Linh chào đồng nghiệp. Anh không thể phủ nhận rằng, khoảnh khắc đó khiến tim anh lặng đi một nhịp.
Cả ngày hôm đó, công việc tiếp tục đẩy họ vào những tình huống phải phối hợp sát sao. Khánh nhận ra rằng Linh không chỉ nghiêm túc, chi tiết mà còn cực kỳ sáng tạo khi tìm ra cách xử lý vấn đề. Trong khi anh luôn tập trung vào tổng thể, Linh có thể nhìn thấy những chi tiết nhỏ mà người khác thường bỏ qua.
“Cô lại phát hiện ra điểm này nữa à?” Khánh trầm trồ khi Linh chỉ ra một lỗi tiềm ẩn trong bảng chiến dịch mà anh đã bỏ sót.
Linh cười, ánh mắt tinh nghịch: “Anh tưởng mình giỏi là nhất à? Đừng tự tin quá!”
Khánh cười, nhưng lần này không còn vẻ thách thức, mà là một nụ cười thực lòng, vừa hài hước vừa ngưỡng mộ: “Được rồi, tôi thừa nhận, cô thật sự khó chịu… nhưng cũng thú vị không kém.”
Câu nói khiến Linh hơi đỏ mặt, nhưng cô không thể giấu nụ cười. Cảm giác khó chịu ban đầu dần tan biến, thay bằng sự tôn trọng và một chút hứng thú.
Trong lúc làm việc, họ cũng bắt đầu chia sẻ những câu chuyện cá nhân. Linh kể về thói quen kỳ quặc khi làm việc – lúc nào cũng cần một tách trà xanh trước khi bắt tay vào công việc. Khánh bật cười, thú nhận rằng anh cũng có thói quen kỳ quặc: thích nghe nhạc jazz để tập trung.
“Vậy chúng ta đều có những thói quen ‘dị’ để sống sót qua công việc,” Linh nói, nụ cười hiện rõ trên môi.
“Đúng, nhưng tôi nghĩ cô là người ‘dị’ thú vị nhất tôi từng gặp,” Khánh đáp, ánh mắt nhìn thẳng cô.
Những khoảnh khắc nhỏ này, tưởng chừng bình thường, lại khiến hai người gần nhau hơn. Họ bắt đầu trân trọng cách suy nghĩ và sự khác biệt của đối phương. Mỗi lần Linh cười trước một câu đùa hài hước của Khánh, hay mỗi khi Khánh phải thán phục trước sự tỉ mỉ và thông minh của Linh, trái tim họ đều rung lên một cách lạ thường.
Chiều hôm đó, khi công việc tạm xong, Khánh và Linh bước ra ban công của văn phòng, ngắm nhìn thành phố rực sáng ánh đèn. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi cà phê từ quán bên dưới.
“Ngày mai chắc chắn sẽ căng thẳng nữa,” Linh nói, ánh mắt hướng ra xa.
Khánh mỉm cười, hơi nghiêng người về phía cô: “Không sao, nếu có cô đồng hành, tôi tin sẽ dễ chịu hơn nhiều.”
Linh quay sang nhìn anh, ánh mắt thoáng bất ngờ, rồi lại lấp đầy một nụ cười tinh nghịch. “Cô nghe thấy rồi đấy, đừng nghĩ tôi sẽ quên lời này.”
Không khí buổi chiều trở nên dịu dàng và gần gũi. Từ những trận đấu khẩu và va chạm ban đầu, giờ đây Khánh và Linh đã bắt đầu nhận ra sự thú vị trong tính cách của nhau. Ghét hóa thành thích, thích len lỏi dần trong từng ánh mắt, từng nụ cười, và từng khoảnh khắc chung nhau giữa công việc căng thẳng.
Đêm xuống, khi họ rời văn phòng, cả hai đều bước đi với cảm giác nhẹ nhàng, như thể thành phố rộng lớn này vừa cho họ một khoảng không gian riêng, nơi họ có thể thở và bắt đầu hiểu nhau hơn. Một bước gần hơn, một hạt giống tình cảm vừa chớm nở, sẵn sàng để lớn lên theo thời gian.