gió mang em đến

Chương 5: Một lần giúp đỡ


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Một buổi chiều cuối tuần, Khánh nhận được tin nhắn từ đồng nghiệp nhờ đến công ty để xử lý khẩn cấp một số tài liệu quan trọng còn sót lại. Vì dự án sắp đến hạn, anh lập tức ra khỏi nhà, nhưng quên mang theo laptop.

Cùng lúc, Linh cũng ở văn phòng, chuẩn bị kiểm tra lại toàn bộ báo cáo trước khi gửi lên cấp trên. Khi thấy Khánh vội vã bước vào, tay trống trơn và vẻ mặt lo lắng, cô nhíu mày.

“Anh… quên laptop à?” Linh hỏi, nụ cười thoáng hiện trên môi.

Khánh ngượng ngùng gãi đầu: “Ừ… Tôi vội quá. Giờ làm sao xử lý được hết đây?”

Linh nhún vai: “May mà tôi mang theo laptop dự phòng. Anh dùng tạm đi, còn tôi có thể làm việc trên máy của mình.”

Khánh hơi bất ngờ, ánh mắt nhìn Linh đầy cảm kích: “Cảm ơn cô. Nếu không có cô, chắc tôi phải chạy đi tìm máy khác mất.”

Trong suốt vài giờ đồng hồ, họ cùng nhau hoàn thiện báo cáo. Khánh nhận ra rằng, nhờ sự giúp đỡ của Linh, anh vừa tiết kiệm được thời gian vừa học thêm nhiều chi tiết nhỏ mà trước đó anh bỏ sót.

“Cô lúc nào cũng chuẩn bị mọi thứ quá chu đáo,” Khánh khen, vừa thao tác trên máy vừa liếc cô.

Linh cười nhẹ, ánh mắt lấp lánh: “Anh cũng nên học cách cẩn thận hơn một chút. Nhưng mà… làm việc cùng anh cũng vui ra phết.”

Khánh mỉm cười, hơi nghiêng người nhìn cô: “Vui sao? Tôi tưởng anh… à, tôi tưởng cô sẽ cáu ghét tôi vì hôm trước.”

“Cáu ghét?” Linh nhíu mày rồi phá lên cười: “Cũng có chút thôi. Nhưng giờ thì không nữa. Hơn nữa, anh còn cứu tôi khỏi việc kiểm tra lại cả mớ báo cáo một mình nữa mà.”

Khánh bất ngờ, thấy tim mình nhói nhẹ. Giữa những tiếng gõ phím và ánh sáng nhạt của buổi chiều, anh nhận ra rằng cảm giác khó chịu ban đầu đã biến thành một sự gắn kết lạ thường. Linh không chỉ là đồng nghiệp, mà còn là người anh có thể tin cậy.

Khi mọi việc xong xuôi, Khánh cầm cốc cà phê còn ấm, đưa cho Linh: “Cô uống đi, đỡ mệt. Còn tôi sẽ gọi taxi về.”

Linh nhận cốc, ánh mắt thoáng ngạc nhiên: “Anh… để ý đến cả tôi à?”

Khánh cười nhếch mép: “Đôi khi, để ý là điều hiển nhiên. Nhất là với người giúp tôi kịp thời trong lúc nguy cấp.”

Một khoảnh khắc im lặng trôi qua. Hai ánh mắt chạm nhau, không còn căng thẳng hay đấu khẩu, mà là sự ấm áp và tin tưởng. Đó là khoảnh khắc mà cả Khánh và Linh đều cảm nhận được: một sự gần gũi vừa nảy mầm, khiến trái tim họ khẽ rung lên, báo hiệu rằng, tình cảm giữa hai người đang dần chớm nở.

Khi ra ngoài, phố xá dần lên đèn, gió đêm mang hơi lạnh nhưng lòng họ lại ấm áp. Khánh và Linh bước song song, khoảng cách giữa hai người ngắn lại chỉ vừa đủ để cảm nhận nhịp tim của nhau, như một lời hứa ngầm rằng, từ đây, họ sẽ không còn là hai người xa lạ nữa.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×