Buổi sáng cuối tuần, Nam và Khánh An được giao nhiệm vụ thuyết trình trước ban giám đốc về tiến độ dự án. Đây là bước kiểm tra quan trọng, nếu thất bại sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hợp đồng sắp ký.
Tuy đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng đúng lúc bắt đầu, máy chiếu của phòng họp bất ngờ hỏng. Toàn bộ file trình chiếu không thể mở. Không khí căng thẳng bao trùm. Một vài giám đốc cau mày, thì thầm:
“Không chuẩn bị kỹ thế này, liệu có đáng tin cậy?”
Khánh An thoáng bối rối, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Cô nhìn Nam, ánh mắt ngầm ra hiệu.
Nam hiểu ngay. Anh đứng lên, thay vì dựa vào màn chiếu, anh lấy bút dạ, bước đến bảng trắng. Vừa vẽ sơ đồ, vừa giải thích mạch lạc:
“Đây là tiến độ từng giai đoạn, chúng tôi đã có sẵn phương án dự phòng.”
Khánh An lập tức phối hợp, đứng bên cạnh Nam, bổ sung các luận điểm quan trọng, số liệu được cô đọc trực tiếp từ hồ sơ giấy.
Cứ như vậy, hai người ăn ý đến lạ. Anh vẽ – cô nói, anh dẫn dắt – cô chốt hạ.
Khi kết thúc, cả phòng im lặng vài giây, rồi một vị giám đốc gật gù:
“Không có công cụ hỗ trợ mà vẫn trình bày thuyết phục như vậy. Các bạn đã chứng minh được sự chủ động và bản lĩnh.”
Khánh An thở phào. Lần đầu tiên, cô quay sang Nam, không phải bằng ánh mắt xét nét, mà là sự công nhận:
“Anh… làm tốt lắm.”
Nam mỉm cười, đôi mắt lấp lánh:
“Chúng ta đã làm tốt. Vì là đồng đội.”
Buổi chiều, sau cuộc họp, cả hai cùng đi bộ ra khỏi công ty. Trời vừa mưa xong, con đường ướt ánh lên sắc cầu vồng mờ xa.
Khánh An khẽ nói, giọng không còn cứng rắn như trước:
“Hóa ra… cũng không tệ khi có người để dựa vào.”
Nam bước chậm lại, nhìn cô, nhẹ nhàng đáp:
“Chị thấy đấy, tôi đâu chỉ biết gây rắc rối.”
Khánh An bật cười, lần này thật sự là một nụ cười ấm áp.
Đó là khoảnh khắc đánh dấu sự thay đổi: từ hai kẻ “oan gia” thường xuyên đấu khẩu, họ bắt đầu nhìn thấy nhau bằng ánh mắt khác. Vẫn chưa phải tình yêu, nhưng đã có một sợi dây vô hình nối lại.