Hoa Viên Lộng Gió

Chương 16: Hoa Viên Lộng Gió


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Trung Thu cuối cùng cũng tới.

Từ sáng sớm, Linh Lan đã háo hức vô cùng. Nàng và Giao Liên đã lên kế hoạch thật kỹ - nửa đêm, hai người sẽ lén leo lên nóc nhà, cùng nhau ngắm trăng.

Nàng mường tượng đến cảnh mình và Giao Liên ngồi sát bên nhau, vừa nhâm nhi chút bánh dẻo ngọt lịm, vừa ngắm nhìn ánh trăng rằm to tròn vằng vặc giữa bầu trời thu trong vắt.

Trăng tháng tám bao giờ cũng sáng nhất, đẹp nhất.

Bầu trời đêm nay khoáng đạt đến lạ. Mây thưa thớt, trải thành từng vệt mỏng như tơ lụa vắt ngang nền trời xanh thẫm. Ánh trăng bạc trải dài trên mặt đất, phản chiếu lên những mái ngói âm dương, len lỏi qua từng phiến lá, tạo thành những vệt sáng loang lổ trên tường gạch.

Trăng tròn như một chiếc đĩa ngọc khổng lồ, vầng sáng dịu dàng mà không chói lóa, tựa như ánh mắt người mẹ hiền nhìn xuống nhân gian. Ánh trăng ấy tinh khiết, thanh tao, như có thể gột rửa mọi bụi trần vẩn đục.

Đêm nay lẽ ra phải thật yên bình, thật vui vẻ.

Ấy thế mà, khi trời mới xẩm tối, Linh Lan đã bị gọi đến chính điện.

Người trong phủ thay cho nàng một bộ xiêm y lộng lẫy, lại tỉ mỉ chải chuốt, trang điểm cho nàng.

Chiếc áo viên lĩnh gấm đỏ thêu chỉ vàng ôm lấy thân hình thanh tú, phần thường lụa buông nhẹ, tà áo xẻ đôi, mềm mại rủ xuống, tạo nên từng đường nét uyển chuyển theo từng bước đi. Mái tóc đen nhánh búi lên cao, cài một cây trâm phượng bằng ngọc bích, điểm thêm vài sợi dây kết ngọc trai rủ xuống hai bên.

Gương mặt nàng, dù không trang điểm cầu kỳ, vẫn đẹp đến nao lòng. Đôi mắt phượng trong veo, sóng sánh ánh trăng. Hàng mi dài cong vút, mỗi lần chớp khẽ như có thể lay động lòng người. Sóng mũi cao thanh tú, đôi môi mềm đỏ tự nhiên, không cần điểm phấn son cũng đã diễm lệ hơn người.

Linh Lan nhìn mình trong gương, cảm thấy xa lạ.

Bộ dạng này, rõ ràng không phải của một nô tỳ trong phủ Thái úy, mà giống như một tiểu thư khuê các, hoặc thậm chí là một quý phi nơi cung cấm.

Linh Lan khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

Chẳng bao lâu sau, nàng đã nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn từ phía sau.

Trịnh Kiều từ lúc nào đã xuất hiện.

Hắn đứng đó, đôi mắt hẹp dài dừng trên người nàng, thoáng qua một tia dao động, nhưng rất nhanh đã bị hắn giấu đi sau lớp mặt nạ lãnh đạm thường thấy.

Bước chân hắn chậm rãi tiến lại gần.

Linh Lan bất giác lùi về sau một chút.

Hắn nheo mắt, giọng trầm thấp cất lên:

“Chuyện ta dặn dò, cô nhớ kỹ chưa?”

Cổ họng Linh Lan khô khốc. Nàng nuốt một cục nước bọt, rồi mới đáp khẽ:

“Vâng, tôi nhớ rồi ạ!”

Trịnh Kiều vẫn nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm như muốn nghiền ngẫm điều gì.

Hắn gật đầu, giọng nói tuy không lớn nhưng lại có sức ép vô hình:

“Đừng để bất kỳ sơ suất gì!”

Dứt lời, hắn xoay người rời đi, dáng vẻ ung dung nhưng kiên quyết.

Hắn đi nhanh, nhanh như một cơn gió thoáng qua.

Chẳng để nàng kịp suy nghĩ nhiều, một gia nhân bước tới, cung kính cúi người, khẽ nói:

“Tiểu thư, xin mời lên xe.”

Linh Lan siết chặt hai bàn tay giấu trong tay áo, rồi lặng lẽ bước lên cỗ xe ngựa khang trang, rời khỏi phủ Hùng Uy.

Cỗ xe ngựa đưa Linh Lan đến một con phố ngập tràn ánh sáng.

Nàng vén mành xe, ngắm nhìn khung cảnh rực rỡ bên ngoài.

Đông Kinh đêm nay khác hẳn mọi ngày, phố xá được thắp sáng bởi vô số đèn lồng muôn màu muôn vẻ. Dưới hiên nhà, trước cửa tiệm, dọc các con phố lớn nhỏ, đèn treo san sát, ánh sáng ấm áp hắt lên những tấm vải lụa trang trí, tạo nên một bức tranh huyền ảo đẹp đến nao lòng.

Những chiếc đèn cá chép, đèn bươm bướm được trẻ con cầm tay chạy nhảy khắp nơi, chúng cười đùa vui vẻ, tiếng nói giòn tan hòa lẫn vào không gian náo nhiệt. Các gánh hàng rong tấp nập người mua, mùi bánh nướng, bánh dẻo thơm nức mũi. Các nghệ nhân múa lân, tung hứng, ca hát thu hút cả một đám đông trầm trồ vỗ tay không ngớt.

Linh Lan khẽ hít vào một hơi, trong lòng vừa phấn khởi lại vừa bồi hồi.

Cuối cùng, nàng cũng được đi hội Trung thu ở Đông Kinh rồi.

Nhưng niềm vui ấy chưa kịp trọn vẹn, nàng đã cảm nhận được vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía cỗ xe. Người ta tò mò dò xét vị tiểu thư xinh đẹp nào lại được ngồi trên chiếc xe ngựa sang trọng như thế, lại còn có lính tráng hộ tống phía sau.

Linh Lan hơi đỏ mặt, vô thức đưa tay chỉnh lại mái tóc, cảm thấy có chút ngại ngùng khi trở thành tâm điểm chú ý.

Cỗ xe dừng lại giữa phố, một gia nhân bước tới, nhẹ giọng nói:

“Tiểu thư, mời xuống xe.”

Linh Lan nhẹ nhàng bước xuống.

Phố phường tấp nập người đi trảy hội, những dòng người đổ về các hội đèn trời, hội hoa đăng, hội múa lân đông nghìn nghịt. Nàng nhớ ngày trước, Ngọc Tú thỉnh thoảng được cùng mẹ Cầm Lệ lên kinh dự hội. Khi về, nó khoe với nàng biết bao thứ quà bánh đẹp đẽ, kỳ lạ của Đông Kinh, còn nàng chỉ có thể âm thầm ước ao.

Cuối cùng, nàng cũng được đến đây, nhưng tâm tư lại chẳng hề thoải mái.

Nàng nhớ rất rõ những gì Trịnh Kiều đã căn dặn, nhưng càng nghĩ, nàng càng cảm thấy mâu thuẫn.

“Thưa tiểu thư!”

Tiếng gọi kéo nàng về thực tại.

Linh Lan ngoảnh lại, trước mắt là một vị công tử dáng người nhỏ nhắn nhưng sáng sủa, giọng nói hơi ỏn ẻn:

“Tiểu thư có thể bớt chút thời gian được không? Chủ nhân chúng tôi muốn gặp cô.”

Linh Lan gật đầu, trong lòng đã đoán được phần nào.

Khi bước vào trà quán, nàng lập tức nhìn thấy Duy Kỳ.

Hôm nay, hoàng thượng không vận long bào lộng lẫy mà khoác lên mình một bộ viên lĩnh trắng ngà đơn giản, hoa văn chỉ là những đường thêu mây bạc uốn lượn nơi tay áo và cổ áo. Ngài không đội mũ miện, để tóc buông tự nhiên, trông chẳng khác nào một công tử phong nhã đang dạo chơi đêm hội.

Linh Lan vội vã cúi người hành lễ:

“Hoàng...”

Duy Kỳ nhanh chóng đưa tay ra hiệu cho nàng im lặng.

Nàng lập tức sửa lại:

“Hoàng công tử!”

Nghe vậy, Duy Kỳ bật cười, gật đầu hài lòng.

Ngài bước đến gần nàng, giọng nói nhẹ nhàng mà đầy ẩn ý:

“Thật là duyên kỳ ngộ ta lại được gặp nàng ở đây. Tối nay ta có thể mời nàng cùng đi thả đèn hoa đăng được không?”

Linh Lan khẽ cúi đầu, đáp lễ:

“Vâng, dân nữ mong ước còn chẳng được!”

Nói rồi, nàng theo chân Duy Kỳ rời khỏi trà quán, hòa vào dòng người tấp nập hướng về bờ hồ Tả Vọng.

Mặt hồ đêm nay như một tấm gương lớn, phản chiếu ánh trăng rằm tròn vành vạnh. Người dân tụ tập đông kín bờ hồ, ai ai cũng cầm trong tay một chiếc đèn hoa đăng, ánh sáng hắt xuống mặt nước tạo thành một dải ngân hà lung linh huyền ảo.

Duy Kỳ chọn một vị trí vắng người, thuê một chiếc thuyền rồng, rồi cùng Linh Lan ra giữa hồ.

Trên thuyền, ngài cẩn thận vén tóc áo sang một bên, châm đèn cho nàng, đồng thời dịu dàng hỏi:

“Hôm vừa rồi ta rất có lỗi khi để nàng chịu ấm ức. May nhờ có Thái Uý ra tay giúp đỡ. Hắn có làm khó nàng không?”

Linh Lan khẽ lắc đầu:

“Dạ không.”

Duy Kỳ thở phào nhẹ nhõm:

“Vậy là ta yên tâm rồi.”

Ngài ngừng lại giây lát, rồi từ tốn nói tiếp:

“Nhưng hiện tại, nàng phải chờ đợi qua đại lễ sắc phong Hoàng hậu, ta mới có thể danh chính ngôn thuận đưa nàng nhập cung. Khoảng vài tháng nữa, nàng có thể đợi được không?”

Linh Lan mỉm cười, khẽ cúi đầu:

“Hoàng thượng, phận nữ nhi bèo bọt của tiện dân này, được người để mắt tới đã là phúc phần tám đời ăn không hết. Dân nữ quyết một dạ đợi chờ, hoàng thượng hãy cứ dành tâm huyết mà lo việc lớn.”

Duy Kỳ nhìn nàng, ánh mắt ngập tràn sự xúc động.

Ngài đưa bàn tay ra trước, chờ đợi.

Linh Lan hiểu ý, nhẹ nhàng đặt tay mình vào lòng bàn tay ngài.

Duy Kỳ siết chặt lấy tay nàng.

“Linh Lan, nàng có biết ngay từ giây phút đầu trông thấy nàng, trẫm đã bị nàng mê hoặc không? Từ hôm ấy đến nay, bóng hình nàng không lúc nào rời khỏi tâm trí ta. Ta chỉ muốn ngay bây giờ được đón nàng vào cung, nhưng quân vương như ta đâu phải muốn gì cũng làm được.”

Linh Lan nghe đến đây, trái tim bất giác run lên một nhịp.

Duy Kỳ nhìn nàng đăm đắm, rồi khẽ mỉm cười:

“Sẵn đây, ta có thứ này muốn trao cho nàng.”

Nói rồi, ngài lấy từ trong tay áo ra một chiếc trâm cài tinh xảo, đầu trâm chạm khắc hình bông hoa lan mềm mại tựa cánh bướm. Ánh bạc phản chiếu ánh trăng, càng tôn lên vẻ đẹp thanh tao của nó.

Linh Lan khẽ ngẩn người, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả…

Duy Kỳ cầm chiếc trâm bạc trong tay, ánh mắt dịu dàng mà sâu lắng:

“Chiếc trâm cài này, ta đã phải nhờ đến nghệ nhân giỏi nhất chế tác, dành riêng cho nàng.”

Ngài xoay nhẹ cây trâm trong tay, để ánh sáng trăng phản chiếu lên từng đường nét chạm trổ. Hình những cánh hoa lan mềm mại trên đầu trâm tựa như đang lay động trong gió, dịu dàng mà thanh thoát.

Duy Kỳ nhìn nàng, nhẹ giọng nói:

“Ta giúp nàng nhé!”

Linh Lan im lặng, xem như chấp thuận.

Nàng đứng yên, để hoàng thượng khẽ đưa tay vén một lọn tóc mai, rồi cẩn thận cài chiếc trâm lên. Động tác của ngài chậm rãi, trân trọng, như thể mỗi sợi tóc của nàng đều là trân bảo.

Một làn hương thoang thoảng bay lên - mùi hoa bưởi thanh nhã, nhẹ nhàng nhưng vương vấn.

Duy Kỳ thoáng ngẩn người.

Mùi hương ấy khiến lòng ngài khẽ rung động, như một làn gió xuân lướt qua tâm trí, để lại dư vị vấn vương không dứt.

Linh Lan chậm rãi đưa tay vào tay áo, lấy ra một con dao nhỏ.

Duy Kỳ nhìn nàng, có chút ngạc nhiên.

Linh Lan không nói gì, chỉ nhẹ nhàng cắt một lọn tóc, rồi cẩn thận gói vào một túi vải, hai tay trịnh trọng dâng lên trước mặt ngài:

“Linh Lan không có gì quý giá để trao cho người, chỉ có lọn tóc này làm tin…”

Duy Kỳ ngỡ ngàng trong thoáng chốc, rồi lập tức đón lấy túi vải từ tay nàng.

Ngài siết chặt nó trong lòng bàn tay, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười mãn nguyện:

“Ta sẽ giữ gìn nó còn hơn cả báu vật.”

Linh Lan ngượng ngùng cúi mặt xuống, khóe môi cũng vô thức nở một nụ cười.

“Ngài còn không mau thả đèn, nến sắp tắt hết rồi.”

Duy Kỳ sực tỉnh, nhìn xuống những chiếc đèn hoa đăng vừa châm, ngọn nến bên trong đã bị gió thổi tắt tự bao giờ.

Ngài bật cười, đôi mắt ánh lên nét cưng chiều hiếm thấy:

“Xem ra gió đêm nay cũng muốn trêu chọc chúng ta.”

Nói rồi, ngài cẩn thận châm lại từng ngọn nến, ánh lửa lập tức bừng sáng trong lòng những đóa hoa giấy rực rỡ.

Duy Kỳ khẽ nghiêng người, đưa tay đỡ lấy Linh Lan, cùng nàng cúi xuống, nhẹ nhàng thả từng chiếc đèn xuống mặt nước.

Những ngọn đèn hoa đăng theo dòng nước chầm chậm trôi xa, ánh sáng lập lòe phản chiếu trên mặt hồ Tả Vọng, như một dải sao lấp lánh giữa trần gian.

Linh Lan lặng nhìn theo, ánh mắt mơ màng.

Duy Kỳ cũng nhìn nàng, nhưng trong lòng ngài lúc này, có một ngọn đèn khác vừa sáng lên - một ngọn đèn mang tên Linh Lan, tỏa rạng trong trái tim ngài…


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!