Hoa Viên Lộng Gió

Chương 19: Hoa Viên Lộng Gió


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Trịnh Thị Ngọc Trúc - đích trưởng nữ của Thanh Đô Vương, tức Chúa Thượng, đồng thời là chị ruột của Thái úy Sùng Quốc công Trịnh Kiều. Mẫu thân của họ là Vương phi Nguyễn Phúc Ngọc Tú, ái nữ thứ hai của chúa Tiên Nguyễn Hoàng.

Hôn sự của Vương phi Ngọc Tú và Trịnh Tráng vốn chỉ là một nước cờ chính trị. Nguyễn Hoàng, vì muốn tránh sự nghi kỵ từ chúa Trịnh ngày đó, đã vội vàng gả con gái cho thế tử.

Cũng vì lẽ đó, hôn nhân giữa Vương phi Ngọc Tú và Trịnh Tráng không chỉ bị ràng buộc bởi quốc gia đại sự, mà còn mang theo nhiều éo le. Dù vậy, bà vẫn là người mà Thanh Đô Vương hết mực yêu thương. Có lời đồn rằng, trước khi thành thân với Trịnh Tráng, Ngọc Tú đã có một mối tình thanh mai trúc mã, nhưng vì Trịnh Tráng say mê sắc đẹp của bà, Nguyễn Hoàng đã không ngần ngại ép gả bà vào phủ chúa Trịnh.

Linh Lan chống cằm trầm ngâm, lặng lẽ tiếp thu câu chuyện được kể bởi Thị Huệ - một tỳ nữ trong phủ Hùng Uy, trước đây từng theo hầu Quận chúa Ngọc Trúc, nên ít nhiều cũng nghe ngóng được phần nào nội tình trong gia tộc họ Trịnh.

“Vì quá yêu thương Vương phi Ngọc Tú, chúa thượng đã nhất quyết dành cho hai đứa con của bà những điều tốt đẹp nhất. Thái úy Quốc công nhà ta sẽ là thế tử, còn Quận chúa Ngọc Trúc… Trước đây chúa gả bà cho tướng quân Lê Trụ, vì ngỡ rằng Lê Trụ sẽ lên ngôi. Sau biến cố Tiên đế Kính Tông mưu phản, tất cả hoàng tử đều bị giam cầm. Vậy mà Tiên chúa khi ấy lại nghe lời Tây Quận công Trịnh Tạc, tha bổng cho họ, rồi đưa hoàng tử Lê Duy Kỳ lên ngai vàng… Để rồi bây giờ, Quận chúa Ngọc Trúc rơi vào cảnh éo le, vừa là vợ của một kẻ thất thế, vừa là người bị ép buộc trở thành hoàng hậu của một vị vua trẻ hơn mình rất nhiều…”

Linh Lan bất giác nhớ lại cuộc trò chuyện giữa Trịnh Kiều và Ngọc Trúc mà nàng đã vô tình nghe lỏm được. Thì ra, mục đích thực sự của Trịnh Kiều khi bắt nàng tiếp cận Lê Duy Kỳ là vì lý do này. Hắn có thể tàn nhẫn, nhưng lại vô cùng thương xót chị gái mình.

Nàng đắn đo. Liệu có nên thuận theo ý hắn, hay vẫn tìm cách phản kháng?

Hơn nữa, hắn đã hứa rằng sẽ đưa người mà nàng thầm thương đến bên nàng. Nếu đúng như vậy, chẳng phải nàng chẳng mất gì mà còn có lợi hay sao? Thế nhưng, vì sao nàng vẫn chưa thể cam lòng mà chấp nhận?

Linh Lan cắn môi, rồi tặc lưỡi.

Có lẽ, nàng nên ngoan ngoãn làm theo ý hắn. Nếu muốn thoát khỏi vòng xoáy này, nàng phải học cách trở thành một nữ nhân khuynh thành khuynh quốc, khiến hoàng thượng si mê nàng đến mức không thể rời mắt. Đến lúc đó, quyền định đoạt sẽ nằm trong tay nàng.

Nàng tìm đến Trịnh Kiều, cung kính cúi đầu xin hắn triệu nữ quan lễ nghi học sĩ về dạy dỗ.

Nàng nhất định sẽ học hành nghiêm túc.

Trịnh Kiều im lặng nhìn nàng một lúc lâu, rồi bất chợt khoát tay.

“Ta không cần cô học nữa.”

Linh Lan sững sờ, rồi chớp mắt đầy hy vọng:

“Vậy là Thái Uý đã tìm được người thay thế tôi rồi ư?”

Trịnh Kiều bật cười nhạt:

“Không ai thay thế được cô. Chỉ là, ta không cần cô học gì cả. Cứ hoang dại như bấy lâu nay đi, có lẽ đó mới là điều hoàng thượng thích.”

Nàng bần thần. Những tưởng mình sắp thoát khỏi ván cờ này rồi…

Trịnh Kiều nhìn nàng, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý:

“Cô nghĩ được vậy, ta rất mừng. Ngày mai, chúng ta sẽ đến phường kim hoàn. Ta sẽ tặng cô một vài món nữ trang.”

Linh Lan thoáng ngờ vực trước sự tử tế bất ngờ này của hắn. Nhưng dù sao nàng cũng đã thuận theo, ít nhất còn hơn là phản kháng để rồi mất mạng.

***

Bước chân vào phường kim hoàn, Linh Lan bất giác nhớ lại ngày nàng còn là một phạm nhân bị nhốt trong lồng gỗ, bị kéo lê qua từng con phố của Đông Kinh trong ánh mắt soi mói và khinh miệt của thiên hạ. Khi đó, nàng chỉ có thể cúi gằm mặt, giấu đi sự tủi nhục đang quặn thắt trong lòng.

Giờ đây, nàng lại được dạo bước nơi này, nhưng trong một thân phận hoàn toàn khác. Dẫu vẫn chỉ là một gia nhân trong phủ Hùng Uy, nhưng khi được đích thân Thái úy Quốc công Trịnh Kiều đưa đi mua sắm, nàng có thể ngẩng cao đầu, sải bước thật đĩnh đạc giữa chốn kinh kỳ phồn hoa.

Chợ Đông Kinh ngày xuân sầm uất và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Dưới ánh nắng hanh vàng, những mái nhà lợp ngói san sát nhau, các cửa tiệm nối tiếp nhau bày biện đủ loại hàng hóa quý giá. Trên phố, xe ngựa qua lại không ngớt, tiếng vó ngựa lóc cóc hòa cùng tiếng rao hàng rộn ràng của các tiểu thương. Đâu đó vang lên tiếng đàn sáo từ một quán trà sang trọng, tạo nên một khung cảnh vừa nhộn nhịp vừa thanh tao.

Linh Lan cảm nhận được những ánh mắt xung quanh đang đổ dồn về phía nàng - những khuôn mặt tươi cười nịnh nọt, những lời chào mời ngọt ngào, và thậm chí cả những câu ái mộ có cánh từ những công tử phong lưu lướt qua. Dường như, chỉ cần đứng cạnh Trịnh Kiều, nàng đã mặc nhiên khoác lên mình một thứ quyền uy vô hình.

Lần đầu tiên trong đời, nàng thực sự cảm nhận được thế nào là cuộc sống của giới quý tộc.

Trịnh Kiều đưa nàng đến một cửa hiệu kim hoàn lớn nhất kinh thành. Cửa hiệu này nằm ngay trung tâm phường, bảng hiệu khảm vàng rực rỡ, bên trong lúc nào cũng tấp nập khách ra vào. Những người lui tới đây đều ăn vận chỉnh tề, khoác trên mình những bộ gấm vóc lụa là thượng hạng.

Ngay khi Trịnh Kiều bước qua bậc cửa, cả cửa hiệu lập tức chìm trong tĩnh lặng. Chủ tiệm cùng đám gia nhân hoảng hốt quỳ rạp xuống, giọng nói run rẩy kính cẩn:

“Bái kiến Thái Uý!”

Sau khi chọn cho mình vài món trang sức xinh xắn, Linh Lan mới bắt đầu để ý quan sát xung quanh. Gian tiệm kim hoàn rộng lớn, lộng lẫy với ánh vàng son lấp lánh phản chiếu dưới ánh đèn lồng đỏ. Nàng đưa mắt nhìn quanh và chợt khựng lại khi bắt gặp một bóng dáng kiều diễm nơi góc phòng. Đó là một tiểu thư xinh đẹp, dáng người thanh nhã, phong thái đoan trang, đứng cùng vài nữ tỳ.

Linh Lan nheo mắt nhìn thật kỹ, rồi bất giác reo lên:

“Kia là Quận chúa Thanh Hà… Đúng rồi… Là Quận chúa Thanh Hà!”

Nàng phấn khởi kéo tay áo Trịnh Kiều, giọng đầy hào hứng:

“Ngài nhìn kìa! Kia là Quận chúa Thanh Hà đấy! Người trong mộng của ngài đúng không?”

Lời nàng nói lớn đến mức tất cả những người trong tiệm đều nghe rõ mồn một. Không khí bỗng chốc trùng xuống. Một vài ánh mắt tò mò bắt đầu liếc về phía Trịnh Kiều. Hắn nhăn mặt, khó chịu hắng giọng:

“Ai lại nói bậy bạ như vậy với cô?”

“Ơ, không phải sao?” – Linh Lan tròn mắt ngây ngô – “Tôi thấy ai cũng nói vậy mà! Không đúng sao?”

Trịnh Kiều bóp trán, thở dài. Hắn bắt đầu cảm thấy cô gái quê mùa thô lỗ này thật phiền phức đến mức khó tin. Nếu không vì mục đích lớn lao kia, hắn đã cho quân chém đầu nàng từ lâu.

Hắn cố ghìm giọng, lạnh nhạt đáp:

“Không phải! Chúng ta cùng qua bên đó chào Quận chúa đi.”

Linh Lan vui mừng lon ton theo sau Trịnh Kiều, trong lòng không khỏi hào hứng.

***

Quận chúa Thanh Hà lúc này cũng đã nhận ra Trịnh Kiều đang tiến đến gần. Nàng khẽ cúi người hành lễ khi hắn dừng bước trước mặt mình.

Trịnh Kiều khẽ phất tay ra hiệu, lập tức một tên gia nhân bước lên, hai tay dâng một chiếc hộp nhỏ tinh xảo. Hắn cất giọng trầm ổn, cung kính nhưng cũng đầy chuẩn mực:

“Ngưỡng mộ đã lâu nhưng nay mới có duyên diện kiến Quận chúa. Một chút lễ mọn, mong Quận chúa vui lòng nhận cho. Chẳng hay Quận công và phu nhân dạo này vẫn khoẻ chứ ạ?”

Quận chúa Thanh Hà nhẹ nhàng đưa tay đón lấy hộp quà, giọng nói thanh tao cất lên như tiếng chim sơn ca giữa trưa mùa thu yên ả:

“Thần nữ tham kiến Thái úy. Bẩm vâng, phụ mẫu thần nữ vẫn khỏe mạnh. Thanh Hà thay mặt phụ mẫu xin cảm tạ tấm lòng của ngài.”

Linh Lan thoáng sững người. Giọng nói ấy thật trong trẻo, dịu dàng, mềm mại như làn gió xuân phất qua rặng liễu. Chỉ cần nghe giọng thôi đã đủ để mê đắm, huống hồ còn là dung mạo khuynh thành. Nàng kín đáo liếc nhìn Trịnh Kiều. Hắn đứng đó, trầm tĩnh như núi, nhưng ánh mắt không che giấu được một tia tán thưởng.

Linh Lan tự ý thức được thân phận thấp kém của mình, không đáng để chen vào cuộc đối thoại này. Nhưng nàng cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội hiếm hoi này để bày tỏ lòng ái mộ với Quận chúa.

Khi Trịnh Kiều vừa chào tạm biệt Thanh Hà rồi quay người rời đi, Linh Lan bất ngờ chạy đến trước mặt Quận chúa, cúi đầu rồi nói liền một hơi:

“Bẩm Quận chúa, dân nữ là Linh Lan, quê ở Hà Hoa. Năm nào mùa lũ người cũng đến cứu trợ cho quê tôi. Tôi ngưỡng mộ Quận chúa từ rất lâu rồi, nay mới được diện kiến người ở khoảng cách gần như thế này, thật vui sướng khôn xiết!”

Thanh Hà hơi nhướng mày, rồi nở một nụ cười hiền hòa. Nàng nhẹ giọng hỏi lại:

“Nàng là người trong phủ Hùng Uy sao?”

“Bẩm vâng, tôi là gia nhân trong phủ Hùng Uy.”

Quận chúa nghiêng đầu, nét cười tinh nghịch ánh lên trong mắt:

“Lạ thật! Theo như ta được biết, Thái úy chưa từng dẫn một tỳ nữ nào đi mua sắm riêng tư như vậy bao giờ…”

Linh Lan cứng họng, không biết nên trả lời ra sao. Nhưng trước khi nàng kịp hoảng loạn, Thanh Hà đã bật cười khúc khích:

“Ta đùa nàng thôi. Ta làm sao biết hết được cuộc sống của ngài ấy ra sao…”

Linh Lan chớp chớp mắt, rồi hạ giọng ghé sát tai Quận chúa thì thầm:

“Tôi nói cho Quận chúa biết, Thái úy nhà tôi rất ái mộ người…”

Thanh Hà nghiêng đầu nhìn nàng:

“Điều này, nàng làm sao biết chắc được?”

“Tôi chắc chắn mà! Tôi là người thân cận với ngài ấy. Ngài ấy còn nói chỉ muốn thành thân với Quận chúa thôi!”

Thanh Hà bật cười:

“Ta còn nhỏ lắm, chưa nghĩ đến chuyện phu thê đâu. Chuyện này cứ để phụ mẫu sắp xếp thôi.”

Linh Lan bĩu môi, vẫn cố chấp hỏi tiếp:

“Vậy Quận chúa có tình cảm với Thái úy không?”

Gương mặt Thanh Hà thoáng đỏ lên, nàng bối rối ấp úng:

“Ta… cũng không rõ… vì ta chưa hiểu hết về ngài ấy.”

Linh Lan vung tay thao thao bất tuyệt:

“Thực ra, Thái úy tuy có hơi lạnh lùng, thỉnh thoảng thích chém chém giết giết một chút, nhưng thực lòng mà nói, ngài ấy sống rất tình cảm, lại cũng hài hước nữa. Chưa kể, văn võ song toàn, ngoại hình xuất chúng. Đi khắp cái Đông Kinh này, tôi chưa từng thấy ai tuấn tú hơn ngài ấy!”

Nói đến đây, Linh Lan đắc ý vô cùng, nhưng nàng chợt nhận ra gương mặt Thanh Hà bỗng tỏ vẻ kỳ lạ.

“Nàng quay lại xem ai đang đứng sau lưng đi.”

Linh Lan chột dạ quay đầu lại - và suýt nữa đánh rơi linh hồn khi thấy Trịnh Kiều khoanh tay, mặt đanh lại, ánh mắt sắc như dao.

Hắn lạnh giọng:

“Quận chúa thứ lỗi, tiện nhân này hay ăn nói hàm hồ, không biết phép tắc. Xin người đừng để bụng những lời ả vừa nói.”

Thanh Hà mỉm cười nhã nhặn:

“Thái Uý đừng bận tâm. Thanh Hà coi như chưa từng nghe thấy điều gì.”

Linh Lan định nói thêm gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng, Trịnh Kiều đã nắm tay nàng lôi xềnh xệch ra khỏi tiệm kim hoàn.

Đi một quãng khá xa, hắn mới chịu buông tay, rồi bực dọc quát lớn:

“Ăn nói điên rồ, thật không ra thể thống gì cả!”

Linh Lan rên khe khẽ, mắt ầng ậng nước:

“Ngài… làm gãy tay tôi rồi!”

“Sao mà gãy được?”

Trịnh Kiều cau mày, túm lấy cổ tay nàng xem xét. Linh Lan đau quá gào lên:

“Đau quá trời ơi!”

Rồi nàng bật khóc nức nở.

Trịnh Kiều vội đưa nàng đến phường thuốc Bắc. Lang y xem xét xong, kết luận cổ tay nàng bị trật khớp, phải bó thuốc. Hắn nhíu mày. Hắn tiếp xúc nữ nhân nhiều, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cầm vào tay, không ngờ lại mong manh đến vậy.

Linh Lan chớp lấy cơ hội, vừa khóc vừa than:

“Trời ơi, tay tôi mà như thế này, làm sao mà làm việc được?”

Trịnh Kiều bất đắc dĩ:

“Thôi được rồi! Cô không cần làm gì hết, ta cho người hầu hạ cô.”

Linh Lan mắt sáng rỡ:

“Tôi được sung sướng đến vậy ư?”

“Dĩ nhiên!”

“Đa tạ Thái úy! Đội ơn Thái úy!”


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!