Trịnh Kiều ngồi trên lầu hai của khách điếm, thư thái nâng chén trà, mắt dõi theo dòng người tấp nập bên dưới. Hương trà thanh mát lan toả, nhưng tâm trí hắn lại chẳng hề thư thái.
Đại Lực vội vã bước vào, quỳ gối chắp tay bẩm báo:
“Bẩm Thái Uý, thuộc hạ đã điều tra ra kẻ đứng sau vụ ám hại Linh Lan tiểu thư!”
Nói đoạn, hắn ghé sát tai Trịnh Kiều thì thầm vài câu. Đôi mắt Trịnh Kiều chợt ánh lên tia sắc lạnh, khuôn mặt trầm xuống như sắp nổi giông bão.
“Lập tức chuẩn bị ngựa cho ta!” – Hắn ra lệnh dứt khoát.
Chẳng mấy chốc, đoàn người đã có mặt trước cổng phủ của Đào Phúc Vân. Trịnh Kiều không buồn thông báo, thẳng tay đẩy cửa xông vào Chính điện.
Bên trong, Đào Phúc Vân đang nằm ườn trên phản, chén trà còn sót lại chút nước bên cạnh điếu thuốc phiện bốc khói nghi ngút. Hắn lim dim đôi mắt, tận hưởng cơn mê man, nhưng vừa trông thấy Trịnh Kiều, hắn giật bắn người, chưa kịp nở một nụ cười nịnh nọt thì…
“Bốp!”
Một cú đấm như trời giáng khiến hắn ngã sõng soài xuống đất, miệng rớm máu.
“Thái Uý! Xin tha mạng, tha cho cái mạng chó của hạ thần!” – Đào Phúc Vân lồm cồm bò dậy, vội quỳ sụp xuống, đầu đập mạnh xuống sàn không ngừng van xin.
Trịnh Kiều lạnh lùng nhìn hắn, giọng trầm xuống đầy nguy hiểm:
“Ngươi có biết ngươi vừa phạm tội gì không?”
Đào Phúc Vân run rẩy, đầu cúi sát đất, mồ hôi túa ra như tắm.
“Hạ thần… hạ thần đáng chết, xin người khai ân!”
Không nói thêm lời nào, Trịnh Kiều đạp mạnh lên cổ hắn, ghì sát đầu xuống nền đất lạnh:
“Xuất thân của ngươi chẳng qua chỉ là một gã nô bộc trong Vương phủ. Ta nâng đỡ ngươi lên chức Tri phủ, ban cho ngươi vinh hoa phú quý, lẽ ra ngươi phải trung thành tuyệt đối với ta. Vậy mà ngươi dám dung túng cho kẻ làm hỏng chuyện của ta?”
Hắn ghìm chân mạnh hơn, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao:
“Khôn hồn thì về dạy lại nữ nhi của ngươi. Nếu còn tái phạm, cả cha con nhà ngươi sẽ cùng dắt tay nhau xuống hoàng tuyền!”
Nói xong, Trịnh Kiều thu chân lại, xoay người rời đi.
Đào Phúc Vân vẫn run rẩy quỳ dưới đất, chờ bóng dáng cao lớn khuất hẳn mới dám thở ra một hơi. Hắn ngồi bệt xuống sàn, rút khăn lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, bàn tay vẫn còn run rẩy vì kinh sợ.
Làm sao hắn dám quên xuất thân thấp hèn của mình?
Năm xưa, hắn chỉ là một gia nhân trong phủ chúa. Hắn tuy là người trực tiếp hầu hạ công tử Trịnh Tạc, nhưng khi ấy hắn đã ranh mãnh nhận ra, Trịnh Kiều tuy còn nhỏ nhưng đã bộc lộ tư chất phi thường, tâm cơ hơn người, lại được lòng Chúa Thượng. Hắn tìm mọi cách lấy lòng vương tử, được Trịnh Kiều ưu ái, nhờ thế mà chúa thượng cất nhắc, ban cho chức Tri phủ của một vùng đất màu mỡ rộng lớn bậc nhất Đại Việt.
Linh Lan đang ở trong phòng, ngồi chơi cờ cùng mấy tỳ nữ. Bên ngoài, bỗng vang lên tiếng động lớn, xen lẫn những tiếng đánh đập, tiếng khóc lóc van xin.
Nàng cau mày, ngẩng đầu lắng nghe.
“Lão già đó lại đánh phạt gia nhân nào đây?” – Nàng thầm nghĩ.
Nhưng không…
Tiếng khóc lóc kia… là của Ngọc Tú
***
Hôm sau, phủ Đào Phúc Vân náo loạn.
Ngọc Tú đã bỏ đi, không rõ tung tích.
Cầm Lệ khóc rống lên, đấm thùm thụp vào ngực Đào Phúc Vân.
“Ông xem ông đã làm cái gì thế này? Con gái tôi mất tích rồi! Nếu nó có mệnh hệ gì, tôi cũng đi theo nó!”
Phúc Vân thở dài, khuôn mặt hốc hác, ánh mắt đờ đẫn. Hắn đã sai gia nhân lùng sục khắp nơi, nhưng vẫn không thấy con gái đâu.
Linh Lan ngồi bên song cửa, nhấp một ngụm trà ấm, nghe tỳ nữ thông báo tin tức, nàng chỉ nhếch môi cười nhạt. Nàng chẳng bận tâm, thậm chí còn có chút hả hê. So với những gì họ từng làm với nàng, quả báo này vẫn còn quá nhẹ.
Nhưng sau đó, có người đến gõ cửa phòng nàng.
Người đó… là Cầm Lệ.
Bà ta bước vào, đôi mắt sưng mọng vì đã khóc quá nhiều. Bất ngờ hơn, bà run rẩy quỳ xuống trước mặt Linh Lan.
Nàng thoáng giật mình, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản.
“Phu nhân, tôi thấp cổ bé họng nào có quyền lực gì, sao có thể giúp bà được?”
Cầm Lệ siết chặt bàn tay nàng, ánh mắt khẩn thiết:
“Không! Việc này con làm được. Xin con hãy giúp nhà chúng ta một lần…”
Linh Lan không đáp, chỉ nhìn bà ta, chờ đợi.
Cầm Lệ hít sâu một hơi rồi nói:
“Ngày mai, phủ chúng ta phải tiếp đón một vị khách quý… Tây Quận công Trịnh Tạc - Vương tử của Chúa thượng.”
Nghe đến đây, Linh Lan khẽ nhíu mày.
Trịnh Tạc? Huynh đệ họ Trịnh lại tương phùng trên đất Hà Hoa này ư?
Cầm Lệ tiếp tục:
“Cha con, Phúc Vân, năm xưa từng là gia nhân trong phủ Chúa, hầu hạ công tử Trịnh Tạc. Nhờ công lao chăm sóc, lại có lần cứu mạng công tử nên được ban chức Tri phủ Hà Hoa. Chúa thượng từng hứa rằng, nếu Phúc Vân có con gái, sẽ gả cho Trịnh Tạc.”
Linh Lan tròn mắt nhìn bà ta, lờ mờ đoán ra ý đồ.
“Nhà chúng ta chỉ có một nữ nhi, từ bé số phận đã an bài. Nhưng nay Ngọc Tú không rõ tung tích, mà Trịnh Tạc lại ghé thăm đúng lúc này. Vậy nên… ta xin con hãy thay thế Ngọc Tú!”
Linh Lan bật cười nhạt.
“Muốn đẩy tôi vào đường chết sao? Đến khi Ngọc Tú trở về, hai người lại vu cho tôi là giả mạo rồi xử tội chứ gì?”
“Không đời nào!” – Cầm Lệ lắc đầu nguầy nguậy – “Chuyện này chính chúng ta là kẻ liều mạng trước, nếu có tội, chúng ta phải gánh đầu tiên!”
Nàng vẫn chưa tin.
“Vậy đến khi Ngọc Tú về, tôi trả lại thân phận thế nào?”
Cầm Lệ cúi đầu, giọng trầm xuống:
“Chúng ta đã suy tính kỹ. Chuyến này công tử đến đây là để bàn chuyện hôn ước. Nếu không có Ngọc Tú, phủ ta khó mà gánh tội. Vậy nên… nếu con đã thay, thì thế luôn thân phận của nó!”
“Cái gì?” – Linh Lan trợn mắt – “Ý bà là tôi phải thực sự lấy Tây Quận công?”
Cầm Lệ ghé sát tai nàng, giọng thì thầm:
“Làm phu nhân của Tây Quận công, nữ nhi nào chẳng ham muốn? Cả đời hưởng vinh hoa phú quý. Hơn nữa… con không nhớ năm xưa ngài ấy từng ghé qua đây sao? Ta nghĩ… hai người chắc cũng có duyên!”
Tim Linh Lan đập mạnh.
“Ngài ấy… từng đến đây khi nào?”
Cầm Lệ chậm rãi nhớ lại:
“Khoảng sáu, bảy năm trước. Một đêm mưa gió, ngài bị thương, tá túc tại phủ ta vài ngày.”
Linh Lan siết chặt bàn tay Cầm Lệ.
“Có phải… ngài ấy bị trúng tên ở vai?”
Cầm Lệ nheo mắt suy tư, rồi gật đầu.
“Hình như là vậy!”
Linh Lan sững người.
Vậy là nàng đã rõ.
Công tử năm xưa chính là Trịnh Tạc! Hèn gì Trịnh Kiều biết về miếng ngọc bội bàng điểu kia.
Nàng tức tốc đến gặp Trịnh Kiều.
***
Trịnh Kiều ngồi trên lầu hai của khách điếm, mắt dõi theo dòng người tấp nập. Hôm nay hắn lại có hứng nhai trầu, đôi môi đỏ thẫm càng tôn thêm nét phong lưu.
Linh Lan đứng phía sau hắn, không một tiếng động, nhưng hắn vẫn nhận ra.
“Nhớ ta quá hay sao mà tìm đến?” – Hắn cười nhạt, không quay đầu lại.
“Tôi có chuyện muốn hỏi!” – Giọng nàng hôm nay đầy nghiêm túc.
Trịnh Kiều hơi nhướng mày, rồi quay lại nhìn nàng:
“Cô hỏi đi.”
Linh Lan giơ ra miếng ngọc bội hình đại bàng đen.
“Ngọc này… có phải của Tây Quận công Trịnh Tạc không?”
Trịnh Kiều đưa tay quệt nhẹ môi, nhếch cười:
“Nếu ta nói phải, cô có vui không?”
Linh Lan ngồi thụp xuống ghế.
Lời xác nhận của Trịnh Kiều khiến nàng không còn nghi ngờ gì nữa. Trịnh Tạc chính là công tử năm xưa mà nàng hằng mong nhớ.
Giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống gò má. Bao năm chờ đợi, cuối cùng cũng có ngày gặp lại người ấy…
Trịnh Kiều tiến lại gần, nhìn nàng chăm chú.
“Nếu cô muốn, ta sẽ giúp cô đến được với hắn!”
Linh Lan lắc đầu, giọng nghèn nghẹn:
“Tôi… không biết nữa.”
Hắn cười nhạt:
“Cơ hội không quay lại lần hai. Chuyến này hắn về Hà Hoa là để bàn hôn sự. Phụ vương ta từng hứa gả ái nữ nhà Đào Phúc Vân cho hắn, bởi y từng cứu mạng hắn ngày còn nhỏ. Hắn nhất định sẽ trọng chữ tín…”
Nàng run giọng:
“Nhưng tôi đâu phải con gái ruột của lão ta?”
Trịnh Kiều mỉm cười đầy ẩn ý:
“Ta nghe phong thanh...ái nữ nhà họ Đào đang mất tích...vậy thì... từ nay cô tên là Ngọc Tú. Linh Lan kia, ta coi như đã chết. Cô được ở bên người mình thương, còn mong gì hơn?”
Linh Lan do dự.
Trịnh Kiều tiến sát lại, hơi thở phả ra mùi trầu cay nồng. Hắn dùng đầu ngón tay chấm nhẹ lên mắt nàng, để lại một vệt đỏ hồng dưới mi mắt.
Hắn thì thầm:
“Yên tâm… ta sẽ giữ bí mật này.”
Linh Lan vội lùi lại, cúi đầu thật sâu:
“Đội ơn Thái Uý!”
Lời nói của nàng xa cách hơn bao giờ hết.
Trịnh Kiều lặng người.
Hắn nhìn xuống đầu ngón tay mình, vệt nước trầu đỏ hồng dần nhạt đi, như một lời tạm biệt. Một thứ gì đó sâu trong lòng hắn cũng theo đó mà tan biến dần đi trong sự hụt hẫng vô bờ.