hồng ảnh

Chương 6: NGƯỜI THỨ BA TRONG MẮT


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Buổi tối, Linh Nhã trở về căn hộ nhỏ nằm ở tầng cao của một chung cư mới xây. Cửa kính lớn mở ra ban công, nơi ánh đèn thành phố trải dài như một đại dương ánh sáng. Nhưng dù có bao nhiêu đèn, bóng tối trong lòng cô vẫn không tan đi được.

Cô ngồi xuống bàn làm việc, bật laptop, tra lại hồ sơ của Lục Kha – cái tên đã nhiều lần lướt qua các vụ án nhưng chưa từng để lại dấu vết cụ thể. Cô ấy là ai? Là nạn nhân, hung thủ, hay một hình bóng trong gương, phản chiếu từ chính tâm trí những kẻ mang tội?

Khi Linh Nhã mở một đoạn clip trích xuất từ camera an ninh vụ án hôm trước, tay cô khựng lại.

Một khung hình dừng ở khoảnh khắc người bị hại bước vào hành lang. Rất rõ. Rất bình thường. Nhưng…

Phản chiếu trong ô kính bên phải lối đi – là một người thứ ba. Một người mặc váy đen dài, dáng mảnh khảnh, đầu nghiêng, tóc che mặt.

Linh Nhã phóng to hình ảnh. Cô không nhìn rõ gương mặt, nhưng đôi mắt – đôi mắt ấy đỏ như máu, như đang rỉ máu.

Không ai khác ngoài cô có thể thấy điều này. Vì những dữ liệu phân tích AI hình ảnh đều không phát hiện “người thứ ba” đó. Cô biết tại sao. Vì thứ đó không phải ảnh thật – mà là ký ức hiện hình. Ký ức được lồng ghép vào ánh nhìn, chỉ xuất hiện với ai có cùng tầng tiếp xúc tâm trí.

Cô rời khỏi màn hình, bước đến gương trong phòng. Nhìn sâu vào đôi mắt chính mình. Một cảm giác lạnh sống lưng len lỏi như một bàn tay mảnh khảnh đang vén lớp da để chạm vào ký ức cũ.

Hồi còn nhỏ, Linh Nhã từng bị nhốt trong phòng tối. Một người phụ nữ – không rõ mặt – thường thì thầm bên tai cô mỗi đêm: “Đừng nhắm mắt. Nếu con nhắm mắt, nó sẽ đến.”

Cô không bao giờ quên ánh mắt người phụ nữ đó. Ánh mắt đầy ám ảnh… rất giống Lục Kha.

Tiếng chuông cửa vang lên đột ngột.

Linh Nhã giật mình, lấy khẩu súng giấu dưới ngăn bàn, rồi đi ra mở cửa. Dương đứng đó, mặt nghiêm trọng.

“Chúng ta có một nhân chứng mới. Cô ta bảo từng nhìn thấy Lục Kha, không phải một lần, mà là nhiều lần. Và lần nào, cũng thấy cô ấy đứng ở sau lưng người khác – phản chiếu trong gương hoặc cửa kính.”

Linh Nhã nhíu mày. “Đưa tôi tới đó.”


Căn hộ nhân chứng nằm trong khu nhà trọ cũ ở quận ngoại vi. Người phụ nữ tên Mai, ngoài ba mươi, làm nghề thợ may, sống một mình.

Mai ngồi co rúm trong góc phòng, ánh mắt thất thần. Khi thấy Linh Nhã, cô lập tức run rẩy.

“Cô… cũng thấy cô ta, đúng không?” – Mai thì thào – “Cô ấy không bao giờ đến trực tiếp… luôn đứng sau… luôn nhìn…”

“Cô ta nói gì với chị?” – Linh Nhã hỏi, ngồi xuống trước mặt.

Mai ngập ngừng. Rồi chậm rãi nói: “Cô ấy bảo tôi… nên thú nhận. Rằng tôi đã để mặc chồng tôi tự sát, dù tôi biết anh ấy cần giúp đỡ. Tôi đã khóa cửa phòng lại… mặc anh ấy treo cổ. Cô ấy nói, tôi không hề vô tình. Tôi chọn cách đó.”

Mai bắt đầu nức nở. “Cô ấy đúng. Tôi không còn chịu nổi anh ấy… tôi… tôi chỉ muốn yên thân. Tôi nghĩ, nếu anh ta chết thì tốt hơn…”

Ánh mắt Linh Nhã chợt lạnh đi.

Tội lỗi. Nó luôn ở đó, ẩn mình sau cái gọi là lý do. Và Lục Kha – bằng cách nào đó – có thể “đọc” chúng, ép người ta phải đối diện.

Mai tiếp tục: “Đêm đó, tôi thấy cô ấy qua tấm gương trong phòng. Cô ấy nhìn tôi, rồi mỉm cười. Rồi nói… ‘Đến lượt chị rồi.’”

Căn phòng rơi vào im lặng.

Linh Nhã đứng dậy, bước đến gương treo tường. Nó nứt nhẹ ở góc trái. Cô đặt tay lên, cảm thấy lạnh buốt – không phải vì gió, mà như có thứ gì đó đang quan sát ngược lại từ phía bên kia.

“Tôi nghĩ… Lục Kha không đơn thuần là con người.” – cô nói khẽ, mắt vẫn dán vào gương.

Dương đứng sau, chậm rãi gật đầu. “Chị nghĩ cô ấy là gì?”

“Là một phần ký ức tập thể. Là hiện thân của sự ăn năn. Là tiếng nói bị bóp nghẹt của tội lỗi… hoặc là một thực thể đang sống nhờ vào điều đó.”

Một tiếng động nhỏ vang lên sau lưng.

Cả ba quay phắt lại.

Trên vách tường – một dòng chữ viết bằng mực đỏ xuất hiện chậm rãi, như ai đó đang viết từ bên trong:

“Còn cô thì sao, Linh Nhã?”

Cô sững người. Trái tim thắt lại. Hơi thở nghẹn nơi cổ.

Ai đó… hay “thứ đó”… đã bước vào tâm trí cô từ lúc nào?

Và chính cô – liệu còn là chính mình? Hay chỉ là chiếc gương khác, phản chiếu một linh hồn khác – Lục Kha?


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×