Sau khi rời khỏi căn nhà của Mai, Dương chở Linh Nhã quay về bằng xe riêng. Đêm đã muộn, sương mỏng như những ngón tay lạnh len vào từng khe kính xe. Linh Nhã ngồi yên bên ghế phụ, hai tay siết nhẹ lấy nhau, ánh mắt không rời khỏi mặt kính cửa sổ. Trong ánh phản chiếu nhợt nhạt, cô thấy chính mình — và thấy cả điều gì đó không thuộc về cô.
Lục Kha.
Tên ấy bắt đầu ám lấy tâm trí cô như một chiếc bóng không rời. Cô không chỉ là người truy đuổi nữa — mà đang dần trở thành kẻ bị theo dõi.
“Chị ổn không?” – Dương lên tiếng, giọng trầm thấp phá tan bầu không khí nặng nề.
“Không chắc.” – Linh Nhã đáp khẽ. “Càng đi sâu vào vụ này, tôi càng cảm thấy bản thân mình đang bị kéo ngược lại. Không chỉ là phá án. Nó giống như… bị một đôi mắt khác nhìn xuyên thấu.”
Dương không nói gì thêm, chỉ siết nhẹ vô lăng. Anh không phải kẻ tin vào mê tín. Nhưng ánh mắt của Mai, cùng dòng chữ máu kia, đã khiến anh lạnh sống lưng.
Chiếc xe dừng lại trước tòa nhà đội điều tra đặc biệt.
Vừa bước vào phòng làm việc, Linh Nhã lập tức nhận được tin từ bộ phận kỹ thuật: đã tìm thấy đoạn ghi âm kỳ lạ trong một băng ghi hình cũ của nạn nhân thứ tư – nạn nhân được cho là tự sát trong phòng trọ khóa kín.
Đoạn ghi âm ngắn, chỉ hơn mười giây. Nhưng âm thanh trong đó khiến mọi người sởn gai ốc.
Một giọng nữ thì thầm, như vang lên từ nơi rất xa, rất trũng:
“Nếu anh không nói thật… tôi sẽ thay anh nói.”
Sau câu nói là tiếng nấc nghẹn, rồi âm thanh sợi dây kéo căng, khô khốc.
Người đàn ông trong đoạn ghi âm vốn không có hồ sơ bệnh lý tâm thần. Nhưng trước ngày chết, anh viết một dòng duy nhất trong nhật ký: "Có một người đang đứng trong gương, không phải là tôi."
Linh Nhã lặng lẽ đọc lại dòng chữ đó. Đôi mắt cô chợt mờ đi. Một đoạn ký ức từ thời thiếu niên ùa về.
Khi mười ba tuổi, cô từng phải đi trị liệu tâm lý vì có biểu hiện “thấy người trong gương không giống mình.” Bác sĩ kết luận cô có chứng rối loạn phân ly nhẹ sau chấn thương gia đình. Nhưng chỉ có cô biết: những người trong gương... có đôi mắt khác.
Giống hệt ánh mắt mà giờ đây cô đang lần theo. Giống ánh mắt của Lục Kha.
Không thể chờ đợi thêm, Linh Nhã yêu cầu truy xuất lại toàn bộ hồ sơ dân cư cũ, đối chiếu nhận dạng với hình ảnh của Lục Kha – dù hình ảnh đó chưa từng rõ ràng trong bất kỳ clip nào.
Kết quả cho ra một thông tin bất ngờ.
Một phụ nữ tên Kha Linh, mất tích cách đây mười ba năm, từng là sinh viên chuyên ngành Tâm lý học hành vi tội phạm, nổi bật với nghiên cứu về “kí ức mang tính truyền nhiễm qua biểu tượng thị giác.”
Hồ sơ ghi rõ: cô gái này bị rối loạn tâm thần cấp độ cao sau một vụ án mạng chưa phá, nơi cô là nhân chứng duy nhất. Nhưng cũng là nghi phạm duy nhất.
Vụ án sau đó bị đóng, thi thể không được tìm thấy. Gia đình khai báo mất tích, cảnh sát xếp vào danh sách chết lâm thời.
Hình ảnh hồ sơ của Kha Linh hiện ra trên màn hình.
Dương thốt khẽ: “Là cô ta.”
Linh Nhã chậm rãi gật đầu. “Không phải Lục Kha… mà là Kha Linh.”
Cô thì thầm lại cái tên ấy, như gọi ra từ một tầng hồn sâu kín.
Kha Linh đã chết — nhưng ánh mắt của cô vẫn còn tồn tại. Trôi dạt trong ký ức của những kẻ từng phạm lỗi, từng trốn tránh, từng lừa dối chính mình.
“Chị nghĩ cô ta đang làm gì?” – Dương hỏi.
“Không phải giết người.” – Linh Nhã đáp, mắt dán vào ảnh. “Mà là ép người khác phải tự khai tội. Tội mà họ chối bỏ, kể cả trong vô thức.”
Dương rùng mình. “Thứ đó... nếu có thật... giống như hiện thân của lương tâm biến dạng.”
“Không.” – Linh Nhã đứng dậy, giọng lạnh như gương vỡ – “Là công lý… khi công lý không còn là công lý nữa.”
Đêm đó, trong căn hộ của mình, Linh Nhã mơ.
Trong mơ, cô bước vào một hành lang dài, tràn ngập những tấm gương. Mỗi tấm phản chiếu một gương mặt quen thuộc – nhưng đều đang khóc, đang nứt vỡ, đang gào lên không tiếng.
Ở cuối hành lang, một cô gái mặc váy đen đứng quay lưng. Khi Linh Nhã chạm vào vai cô, cô ấy quay lại.
Là Kha Linh. Gương mặt nhạt nhòa, nhưng ánh mắt như hút sâu vào tận linh hồn.
Cô ấy không nói gì. Chỉ đưa một ngón tay lên môi, khẽ “suỵt.”
Phía sau Linh Nhã, một tấm gương rạn vỡ. Từ bên trong, một bàn tay mảnh khảnh vươn ra...