hồng ảnh

Chương 8: KÍ ỨC DẪN LỐI


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Sáng hôm sau, Linh Nhã ngồi trong phòng họp, tay siết chặt cốc cà phê đã nguội. Những hình ảnh trong giấc mơ vẫn còn hằn rõ trong tâm trí cô — hành lang gương, ánh mắt của Kha Linh, và bàn tay vươn ra từ phía sau lớp kính.

Cô mở hồ sơ cũ của vụ án năm đó, vụ án khiến Kha Linh mất tích.

Một vụ giết người chưa có lời giải: nạn nhân là một giảng viên ngành tâm lý học, bị giết trong căn hộ riêng bằng nhiều nhát dao. Không có dấu hiệu đột nhập. Cảnh sát kết luận có khả năng là học trò cũ hoặc người quen. Kha Linh là nhân chứng duy nhất vì ở gần hiện trường, nhưng không có bằng chứng buộc tội.

Linh Nhã rà lại bản sao lời khai của Kha Linh năm đó. Những dòng chữ ngắn, rời rạc, gần như vô nghĩa.

“Tôi thấy... ánh mắt ông ta đã đổi màu.”

“Tôi nghe thấy tiếng ai đó cười bên trong đầu mình.”

“Tôi chỉ muốn soi gương… để chắc là tôi vẫn là tôi.”

Kết luận của cảnh sát khi đó: cô gái đã rối loạn thần kinh sau cú sốc. Nhưng Linh Nhã hiểu — những câu chữ kia có thể là thật, nếu ta tin vào thế giới bên kia của thị giác.

Cô bỗng cảm thấy sống lưng lạnh buốt. Một tiếng cạch vang lên, như có ai vừa đóng cửa phòng họp. Nhưng khi quay lại, không thấy ai.

Chỉ có một chiếc gương nhỏ trong phòng, soi ngược hình ảnh cô đang cầm hồ sơ của Kha Linh. Và trong thoáng chốc, Linh Nhã thấy sau vai mình… thấp thoáng một bóng váy đen.


Dương bước vào phòng điều tra, mang theo một hồ sơ mới: người đàn ông trong đoạn ghi âm — nạn nhân thứ tư — từng tham gia một nghiên cứu đặc biệt về ký ức vô thức do chính Kha Linh đề xuất khi còn là sinh viên. Họ từng là nhóm thực nghiệm đầu tiên.

“Nhã, có thể tất cả các nạn nhân đều có liên hệ với nghiên cứu của cô ta.” – Dương nói, tay lật nhanh các trang giấy cũ. “Chúng ta đang đối mặt với một kẻ trả thù trí tuệ, không chỉ giết người mà còn muốn bóc trần từng tội lỗi trong tiềm thức.”

Linh Nhã gật đầu, nhưng ánh mắt cô đầy băn khoăn. “Không đơn giản là trả thù. Mỗi cái chết đều có một mô-típ – buộc kẻ đó phải đối diện với sự thật cuối cùng của mình. Như thể… cô ấy đang đưa ra hình phạt thích đáng, thay cho công lý.”

Dương cười nhạt. “Thay mặt công lý, nhưng dùng cái nhìn của quỷ.”

“Hay cái nhìn của người từng bị cả thế giới coi là điên.”

Họ im lặng. Ngoài cửa sổ, trời đổ mưa, từng giọt nước như lăn dài trên kính – giống như giọt lệ trong ánh mắt của những người đã khuất.


Đêm đó, Linh Nhã quay lại căn nhà trọ cũ – nơi xảy ra cái chết đầu tiên trong chuỗi vụ án. Cô muốn kiểm chứng lại một chi tiết: vị trí chiếc gương trong phòng.

Chiếc gương đã bị tháo đi, chỉ còn lại dấu đinh cũ và mảng tường loang ố. Nhưng khi ánh đèn pin lia qua, Linh Nhã phát hiện một vết chữ mờ viết lên tường bằng thứ gì đó như máu đã khô từ lâu.

“Tôi thấy cô ấy nhìn tôi qua mắt tôi.”

Trái tim Linh Nhã đập mạnh. Bên dưới dòng chữ, một mảnh gương nhỏ bị giấu vào khe nứt của tường — chính là mảnh gương mà nạn nhân đã giữ lại trước khi chết.

Cô nhặt nó lên.

Ngay khi ngón tay chạm vào, một cảm giác lạnh lẽo xuyên qua da thịt. Mắt cô hoa lên — và đột nhiên mọi thứ xung quanh mờ đi.

Trong chớp mắt, cô không còn đứng trong căn phòng trọ nữa.

Mà là trong một căn phòng khác, xa xưa hơn, mùi ẩm mốc và ánh sáng vàng nhạt. Trên bàn là sách vở rải rác, một cô gái đang ngồi viết. Mái tóc dài che nửa mặt. Cô ấy ngẩng lên — và Linh Nhã nhận ra: đó là Kha Linh thời sinh viên.

Cô không nói gì. Chỉ quay đầu về phía gương treo trên tường. Trong gương, không phải một người… mà là hai.

Một gương mặt khác – dữ tợn, nhòe mờ, dán sát vào hình ảnh của Kha Linh.

“Cô đang thấy tôi…” – một giọng vang lên từ phía sau Linh Nhã. Nhưng khi cô quay lại, chẳng còn ai.

Cô thở dốc, rơi khỏi ảo ảnh.

Mảnh gương vỡ tan trong tay.


Sáng hôm sau, Dương nhận được báo cáo từ bộ giám sát nội bộ: có dấu hiệu cho thấy tài khoản của Linh Nhã đã truy cập trái phép vào hồ sơ tâm thần cũ trong hệ thống an ninh cao. Cô là người duy nhất có quyền mở khóa vụ án Kha Linh – nhưng họ không hiểu vì sao cô làm vậy.

Khi Dương hỏi, Linh Nhã chỉ đáp một câu:

“Bởi vì vụ án đó chưa bao giờ kết thúc.”


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×