kí ức trắng

Chương 14: Người Tự Ghi Ký Ức Của Mình


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Cánh cửa gương mở ra, không phát sáng, không âm thanh.

Claire bước vào.

Cảm giác không phải bước qua một không gian, mà là... bị hút ngược lại chính bản thân. Tất cả cảm giác co rút lại – tim đập chậm, da lạnh ngắt. Mùi không khí bên kia cánh cửa không có vị gì, nhưng nó khiến cô buồn nôn – như mùi của một giấc mơ dở dang, bị ép phải nhớ.

Thế giới phản chiếu.

Trước mặt cô là một hành lang dài không điểm dừng, tường hai bên làm từ gương sống – mỗi bước đi, hình ảnh Claire hiện lên, nhưng không phải ở hiện tại. Có khi là Claire bé tí mặc đồng phục học sinh. Có khi là Claire tóc bạc, mắt mờ, run rẩy nắm tay một chiếc Leica gãy. Có khi là Claire... đã chết, máu chảy từ hốc mắt, tay nắm một bức ảnh cháy đen.

Một giọng nói vang lên, không thuộc về ai cụ thể:

“Ký ức không phải là thứ ta chọn giữ lại, mà là thứ quyết định ta là ai.

Claire siết Leica, tay kia vẫn giữ khẩu súng lục nặng trĩu. Cô tiến sâu hơn.

Cuối hành lang là một gian phòng nhỏ, tròn, duy nhất một chiếc ghế.

Trên ghế... là Claire tương lai.

Già hơn hai mươi tuổi. Mắt trái mù, tóc bạc, tay gầy đến mức gân máu lộ ra như mạng nhện. Áo blouse trắng, thấm máu khô ở bụng dưới. Trên ngực áo còn một bảng tên đã phai chữ:

DR. CLAIRE VARELA
- HEAD OF ARCHIVAL UNIT / MEMORY DIVISION -

Claire hiện tại chết lặng.

– “Đây... là tôi sao?”

Claire tương lai cười nhạt.

– “Không phải tương lai. Là khả năng. Một trong hàng triệu bản ghi có thể. Nhưng gần nhất. Nếu em... không làm gì.”

Cô đứng dậy, bước về phía Claire hiện tại, từng bước như người vừa học lại cách đi. Tay run, nhưng mắt không hề run.

– “Anh ta đã biến mất đúng không? Lucas. Anh ta là một cấu trúc ký ức phức hợp. Không có phần hồn. Em giữ anh ta bằng ký ức, nhưng không ai có thể giữ mãi.”

Claire hiện tại lùi lại.
– “Tôi không muốn quên.”

– “Không ai muốn. Nhưng không ai giữ nổi mọi thứ.” – Claire tương lai thở ra – “Và đó là lý do tôi còn lại. Vì tôi giữ hết. Và tôi... trở thành kho lưu trữ sống.

Claire nhìn quanh. Căn phòng lạnh, đơn sơ. Trên bàn là hàng chục tấm ảnh rách, đĩa cứng vỡ, và... một con mắt người thật được đặt trong lọ thủy tinh.

Claire thì thầm:

– “Đây là tất cả những gì còn lại của nhân loại?”

Claire tương lai gật.
– “Không phải nhân loại. Mà là sự thật về ký ức. Cái chúng ta gọi là ký ức không chỉ là những gì ta đã trải qua – mà là những gì ta CHỌN tin là mình đã trải qua. Và ARCADIA... đã tận dụng điều đó.”

Cô bước tới, vén một tấm màn đen. Sau đó là một cánh cửa nhỏ bằng thép, không tay nắm. Trên cửa, một ký hiệu duy nhất:

Claire hiện tại hỏi:

– “Cánh cửa này là gì?”

Claire tương lai đáp:

– “Tầng cuối cùng. Tầng mà chưa ai từng ghi lại. Không dữ liệu. Không nhân chứng. Không hồ sơ. Nó là nơi KÍ ỨC TRẮNG được tái sinh. Và cũng là nơi cô phải lựa chọn... giữ ký ức, hay xóa mình.”

Claire nuốt khan.
– “Tôi phải vào đó một mình sao?”

Claire tương lai gật đầu, rồi rút ra một vật từ túi áo. Một Leica cũ, nát, nhưng bên trong vẫn còn một cuộn phim duy nhất.

– “Đây là bản cuối cùng của tôi. Ký ức gốc. Giao cho cô. Ghi lên nó điều cô chọn. Không ai ép. Không ai chứng kiến. Chỉ cô. Và điều cô tin.”

Claire nhận lấy máy ảnh, siết chặt.

Đúng lúc đó, gương xung quanh bắt đầu rạn.

Không phải vì chấn động. Mà vì một thứ gì đó đang bước vào.

Claire quay lại. Không thấy ai. Nhưng ánh sáng đổi màu. Áp lực tăng.

Một tiếng nói, không thuộc về ai, tràn vào tâm trí cô:

“Ngươi bước vào vùng cấm. Không ai được ghi ký ức ở đây. Đây là nơi ký ức chết.
Nếu ngươi viết lại... ngươi trở thành kẻ ghi nhớ đầu tiên. Và như vậy – ngươi phải trả giá.

Claire hét:

– “Tôi sẽ không lùi. Tôi đã mất quá nhiều! Lucas, Alina, cha mẹ tôi... tất cả đều bị xóa! Nếu tôi không ghi lại, thì ai sẽ làm?”

Giọng nói cười. Không vang. Không nhấn nhá. Chỉ là tiếng cười vô nghĩa, lặp đi lặp lại, rỉ rả như nước nhỏ trên đầu.

Claire chạy đến cánh cửa ∞. Đặt tay lên.

Ngay lập tức, một thực thể bắt đầu hình thành.

Không mắt, không tay, không mặt. Nó là một câu hỏi. Một chuỗi ngôn ngữ sống, lơ lửng trên không trung:

“NẾU NGƯƠI KHÔNG PHẢI LÀ NGƯƠI MÀ NGƯƠI NHỚ, VẬY NGƯƠI LÀ AI?”

Claire gào lên.

Câu hỏi lặp lại.

“NẾU TẤT CẢ KÝ ỨC CỦA NGƯƠI LÀ GIẢ, TẠO BỞI CÔNG NGHỆ, THÌ NGƯƠI CÓ QUYỀN GÌ ĐỂ CHỌN SỐ PHẬN?”

Claire ngồi xuống, chĩa Leica lên.

– “Tôi có quyền ghi lại. Vì tôi chọn yêu. Chọn nhớ. Chọn khổ đau. Và chọn giữ một phần sự thật – dù nhỏ. Đó là quyền tôi giữ, dù thế giới này không cho phép.”

FLASH.

Máy ảnh chụp.

Thực thể rung bần bật. Dữ liệu xung quanh vỡ tan. Claire hét lên, đập vỡ Leica cũ, rút cuộn phim, ném vào cánh cửa ∞.

Cửa mở.

Ánh sáng trắng tràn ra.

Claire bước vào, không chờ đợi.

Phía sau, toàn bộ thế giới phản chiếu sụp đổ như băng tan.

Và khi mọi thứ yên tĩnh, trên nền đất lạnh, chỉ còn lại một bản ghi tay:

"Tôi tên là Claire Varela.
Tôi đã sống. Đã nhớ. Đã yêu.
Và đây là ký ức của tôi – không ai có quyền xóa nó."


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×