năm ấy, cậu là thanh xuân của tớ

Chương 8: Những Ngày Gió Nổi


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Tháng Tư đến cùng những cơn mưa rào bất chợt và cơn gió nồm thổi rối tung mái tóc. Không khí trong lớp căng như dây đàn. Đề cương, thi thử, lịch ôn tập dày như núi. Trên bảng tin, thầy chủ nhiệm treo tờ thông báo: “Còn 70 ngày nữa đến kỳ thi tốt nghiệp THPT.”

Vy nhìn con số ấy mà muốn thở không nổi. Lúc trước cô hay đùa: “Thi cử là chuyện của ngày mai.” Nhưng giờ, “ngày mai” đã kề sát sống mũi.


Chiều thứ Tư, trời đổ cơn giông lớn. Cả lớp chôn chân trong phòng học, chờ mưa ngớt để về. Phong và Vy ngồi lại, như thường lệ. Nhưng hôm nay khác: Vy không nói một lời, cứ nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ.

Phong cất tiếng:
“Cậu mệt à?”

Vy khẽ gật, nhưng không quay đầu lại. Một lúc sau, cô mới khẽ lên tiếng:

“Tớ thấy mọi người đều biết rõ mình muốn gì, còn tớ thì… vẫn loay hoay.”

“Không sao cả. Tớ cũng từng loay hoay,” Phong đáp, giọng nhẹ như mưa. “Chỉ cần đi, rồi sẽ thấy đường.”

Vy im lặng. Một lát sau, cô hỏi:

“Phong này… nếu cậu không thi đậu vào đại học như mong muốn, cậu sẽ làm gì?”

Phong hơi sững lại. Câu hỏi không phải đùa, và nó chạm đúng vào điểm mà cậu luôn giấu kín. Mỗi người đều có nỗi sợ – và với Phong, đó là thất bại.

“Thì... tớ sẽ học lại, hoặc đi làm,” – cậu trả lời chậm rãi. “Nhưng nếu thật sự cố gắng mà không được… thì ít nhất, tớ cũng không hối tiếc.”

Vy nghiêng đầu nhìn cậu, nhoẻn miệng cười:
“Cậu đúng là mẫu người kiên định. Ước gì tớ được như cậu.”

Phong quay sang, lần đầu tiên nhìn thẳng vào đôi mắt nâu ánh của Vy, thật lâu.

“Còn tớ thì nghĩ… nếu không có cậu, chắc tớ sẽ chỉ là một người máy biết học và thi mà thôi.”


Tối đó, Vy nhận được một tin nhắn từ số lạ:

“Đừng để áp lực làm em quên đi lý do bắt đầu. Có người vẫn đang âm thầm đi cạnh em mỗi ngày. Cố lên.”

Vy không cần đoán cũng biết là ai. Cô ngồi trên giường, ôm điện thoại, cười nhẹ. Cô không trả lời, chỉ gửi một chiếc emoji hình con gấu vẫy tay.


Cuối tuần, trường tổ chức hội thảo hướng nghiệp. Cả lớp kéo nhau xuống hội trường. Diễn giả là một cựu học sinh – giờ đã là giám đốc công ty khởi nghiệp. Ai cũng chăm chú lắng nghe, ghi chép đầy đủ, riêng Vy – cô nhìn dòng người thành đạt trên sân khấu mà lòng nặng trĩu.

Ra khỏi hội trường, Phong thấy Vy đứng dưới gốc cây bằng lăng đã bắt đầu trổ bông tím nhạt. Cô đứng đó, lặng im, như chính mình cũng không biết mình đang chờ điều gì.

Phong đến bên, đưa cho cô chai nước:
“Khát không?”

Vy nhận lấy, nói nhỏ:

“Phong nè… Nếu một ngày tớ muốn bỏ cuộc, cậu có nắm tay tớ lại không?”

Phong im lặng. Rồi cậu khẽ gật đầu:
“Có. Nhưng nếu cậu nhất định muốn đi, tớ cũng sẽ đi theo sau. Ít nhất là cho đến khi cậu muốn quay lại.”

Vy mím môi, ngước lên nhìn tán bằng lăng đang lay nhẹ trong gió. Trái tim cô run rẩy. Không phải vì sợ, mà vì có ai đó sẵn sàng đi cùng – một cảm giác quá đỗi ấm áp giữa những ngày nổi gió.


Hôm sau, cả lớp có bài kiểm tra Toán. Một tiết nặng nề. Phong làm xong từ sớm, còn Vy vẫn vật lộn ở câu cuối. Khi thầy bước ra khỏi lớp một phút, Phong lặng lẽ đẩy tờ giấy nháp về phía cô – vài dòng gợi ý nhỏ xíu, không phải lời giải, chỉ đủ để Vy hình dung.

Cô không chép. Chỉ nhìn cậu, mỉm cười, rồi nhấc bút tự làm. Khi chuông vang lên, Vy thở phào – không chắc đúng sai, nhưng ít nhất cô biết mình đã không trốn tránh.

Ra khỏi lớp, cô chạy đến cạnh Phong, chìa bàn tay ra:

“Cho tớ mượn tay cậu một lát.”

Phong ngơ ngác, đưa tay ra. Vy vẽ vào lòng bàn tay cậu một chữ “CẢM ƠN” bằng ngón tay.

“Không phải vì bài kiểm tra đâu, mà vì... sự kiên nhẫn và tử tế cậu dành cho tớ suốt thời gian qua.”

Phong nhìn bàn tay mình, rồi nói nhỏ:

“Vậy… lần sau có thể vẽ thêm chữ ‘THÍCH’ không?”

Vy đỏ mặt, đấm nhẹ vào vai cậu:

“Đồ ngốc!”


Tối đó, nhật ký điện thoại của Vy cập nhật thêm một dòng:

“Có lẽ… mình thích cậu ấy thật rồi.”


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×