năm ấy, cậu là thanh xuân của tớ

Chương 9: Lặng Lẽ Mà Gần Nhau


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Sau cơn mưa đêm hôm qua, sân trường sáng nay phủ đầy nắng và mùi hoa sữa. Gió thổi nhẹ qua những tán cây bằng lăng tím rực, khiến từng cánh hoa khẽ rơi, như lời thì thầm của mùa hạ đang đến gần. Với học sinh lớp 12, mùa hạ không chỉ là chia tay – mà còn là thử thách cuối cùng của một quãng đời không thể quay lại.

An Vy đến lớp sớm hơn mọi ngày. Cô mang theo hai ly sữa đậu, một cho mình, một cho ai đó.

Phong ngồi ở bàn học, vẫn như thường lệ – đọc sách, đeo kính, thỉnh thoảng nhíu mày vì những bài toán nâng cao. Vy đặt ly sữa xuống bàn cậu:

“Uống đi. Tớ mời. Đền bù cho bài kiểm tra hôm trước.”

Phong đẩy nhẹ kính, nhìn cô một lát, rồi gật đầu:

“Cảm ơn.”

Vy lặng lẽ ngồi xuống, chạm tay vào ly sữa của mình. Cả hai chẳng ai nói gì, nhưng không khí lại ấm áp kỳ lạ. Họ đã quen với những buổi sáng như thế – không ồn ào, không rối rắm – chỉ là lặng lẽ mà gần nhau.


Chiều hôm đó, thầy chủ nhiệm thông báo lớp sẽ tổ chức một buổi cắm trại nội bộ cuối cùng trước kỳ thi. Một dịp để tất cả cùng thư giãn, nói lời tạm biệt ngắn với tuổi học trò.

Tin vừa dứt, cả lớp vỡ òa như trút được gánh nặng. Hào hứng nhất là nhóm bạn gái, trong đó có Vy. Cô chạy đến kéo tay Phong:

“Cậu phải tham gia đó nha! Không được viện cớ bận học.”

Phong cười nhẹ, gật đầu:

“Tớ sẽ đi. Nhưng chỉ khi cậu chịu làm nhóm trưởng nhóm tớ.”

Vy tròn mắt:
“Đừng có đánh tráo khái niệm!”

Phong nhún vai, đôi mắt thấp thoáng nụ cười hiếm hoi:
“Chỉ là muốn chắc rằng tớ được đi cùng cậu.”


Tối hôm ấy, nhóm bạn của Vy tụ tập lên kế hoạch: nướng bánh mì bơ tỏi, mang loa bluetooth, dựng trại bằng khăn trải bàn cũ. Ai cũng náo nức. Riêng Vy, cô hơi bối rối khi nghe đám bạn thì thầm:

“Ê, có phải mày với Lâm Phong đang… có gì đó hông?”

Vy giả vờ ho sặc, mặt đỏ bừng:
“Không có! Tụi tao chỉ là bạn thôi.”

Bạn cô cười khúc khích:
“Ờ, thì ‘bạn’ mà quan tâm từng cái gấp giấy, mua đúng vị sữa cậu ta thích, rồi mỗi ngày đi học sớm hơn mười phút ấy hả?”

Vy đành chống chế:
“Chăm sóc bạn bè là bình thường mà!”

Nhưng ngay cả cô cũng biết – trái tim mình không còn “bình thường” nữa.


Ngày cắm trại diễn ra trong khuôn viên sân trường – đơn giản, nhưng đầy tiếng cười. Các nhóm dựng trại, thi nấu ăn, chơi trò nhỏ như kéo co, truyền nước, đập bóng. Phong không giỏi mấy trò ấy, nhưng vẫn tham gia cùng nhóm Vy – có lẽ vì cậu muốn ở gần cô, hoặc vì ánh mắt rạng rỡ ấy khiến cậu chẳng thể rời xa.

Khi màn đêm buông xuống, từng ngọn đèn nhỏ được treo lên trại, lấp lánh như sao. Cả lớp quây quần hát ca, kể chuyện, ăn bánh và hít hà mùi khói bếp.

Vy ngồi cạnh Phong, hai tay ôm gối. Cô quay sang hỏi:

“Nếu cậu có một điều ước cho khoảng thời gian này, cậu sẽ ước gì?”

Phong ngẫm một chút rồi nói:
“Tớ ước thời gian trôi chậm lại. Để được học cùng lớp này, ở cạnh cậu, thêm chút nữa.”

Vy bất ngờ, tim đập mạnh. Cô quay mặt đi, giả vờ nhìn lên bầu trời:

“Tớ thì… ước rằng sau này, khi nhìn lại, tớ sẽ không hối tiếc điều gì cả.”

Một lát sau, cô quay sang:

“Phong này...”

“Hửm?”

“Nếu… tớ thích cậu, thì sao?”

Phong nhìn cô. Ánh mắt cậu lần này không né tránh, không ngạc nhiên – mà bình thản như thể đã đợi câu hỏi đó từ lâu.

“Thì… tớ sẽ vui. Vì tớ thích cậu trước.”

Tim Vy như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cười, nhưng mắt lại cay cay.


Đêm đó, khi các bạn đã ngủ, Vy vẫn còn thức. Cô nằm trong lều, tay đặt lên ngực, cảm nhận từng nhịp đập rõ ràng. Rồi cô lấy điện thoại, nhắn một dòng:

“Nếu có thể quay lại ngày đầu tiên tớ chuyển trường, tớ vẫn muốn ngồi cạnh cậu.”

Phong không trả lời ngay. Nhưng vài phút sau, một tin nhắn đến:

“Tớ cũng sẽ ngồi yên, để cậu có thể bước vào thế giới của tớ lần nữa.”

Vy ôm điện thoại vào ngực. Dưới ánh đèn lều mờ nhạt, đôi mắt cô khẽ khép lại, bình yên.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×