Trong một đống đổ nát hoang tàn, xúc tu mới sinh nhanh chóng quấn lấy Đường Nhu, mang theo cô tránh né với tốc độ cực nhanh.
Đường Nhu có cảm giác bản thân như bị giam trong một cái kén kín mít không một kẽ hở, cơ thể bị ép dán vào vùng bụng lạnh băng của anh. Mọi thứ thuộc về loài máu lạnh đều lạnh lẽo, cho dù anh dịu dàng với cô, cũng chẳng thấy chút hơi ấm nào.
Từng lớp từng lớp xúc tu quấn chặt lấy cô như khâu kín không chừa một khe hở, ngay sau đó là một trận mất trọng lực, Số 17 đang di chuyển với tốc độ chóng mặt, nhanh đến mức Đường Nhu dù đang ở trong kén cũng cảm thấy trời đất đảo lộn.
Đã xảy ra chuyện gì?
Tốc độ của thanh niên bạch tuộc nhanh vượt quá tất cả các sinh vật biến dị thân mềm đã từng được ghi nhận, máy quay hồng ngoại ghi hình tốc độ cao chỉ lờ mờ bắt được bóng dáng của anh.
Lửa giận bùng cháy khiến anh mọc ra những xúc tu mới, bị vũ khí laser chặt đứt thì lại tái sinh, nổ tung rồi lại tái sinh.
Tuần hoàn không ngừng.
Kinh ngạc hơn cả, là những xúc tu mới sinh đó lại cứng cáp hơn từng chút một, độ dẻo dai của lớp da ngoài đến một mức nhất định thì những loại vũ khí kia hoàn toàn không thể làm anh bị thương nữa.
Cô nhân viên chăn nuôi trẻ tuổi được anh ôm trong lòng, bao phủ bởi vô số xúc tu kiên cố. Một khi xúc tu bị tấn công và chém đứt, lập tức sẽ có xúc tu mới mọc ra lấp đầy khoảng trống, gần như bảo vệ người trong lòng anh một cách kín kẽ không kẽ hở.
Và khi cơn giận đạt đến một ngưỡng nhất định, tình hình đảo chiều.
Thanh niên bạch tuộc từ chạy trốn chuyển thành tàn sát.
Anh điên cuồng phá hủy mấy trạm phóng, những bức tường kim loại dày đặc có mật độ cao bị đập đến nổi đầy những vết lõm kinh hoàng.
Thậm chí, từng lớp bảng quan sát cũng xuất hiện vết nứt.
“Giáo sư, chỗ này không còn an toàn nữa rồi!” Có người ngẩng đầu khỏi khung cảnh dị thường kia.
Tình hình sắp vượt khỏi tầm kiểm soát.
Đây là một cá thể xuất hiện biến dị chưa từng có, sẽ được đặt tên lại như một loài mới.
Nếu không phải vì bảo vệ người nhân viên chăn nuôi kia, rất có thể anh đã xé toạc không gian giam cầm nghiêm mật này mà thoát ra ngoài, các kỹ sư đang ngồi ở khu theo dõi không một ai nghi ngờ rằng thứ vũ khí hình người đáng sợ này sẽ xé xác họ thành từng mảnh chỉ trong chớp mắt.
Trên mặt Giáo sư Hứa lộ ra vẻ ngạc nhiên xen lẫn phấn khích, trong lòng ông ta dâng lên một niềm vui sướng khó diễn tả thành lời.
Đây là tạo vật của Thượng Đế, là món quà mà ông trời ban tặng.
Đây là cá thể thí nghiệm ưu tú nhất từ trước đến nay.
Trên màn hình, thanh niên âm u đáng sợ ấy ngẩng đầu.
Đôi mắt xanh thẫm nhìn thẳng tới đây, như đá quý vô cơ, lạnh lẽo, lấp lánh, ngập tràn khí tức sát phạt.
“Cậu ta đang nhìn vào camera…”
Chiếc camera ngụy trang ẩn giấu trong lớp bạc bị anh chính xác nhìn chằm chằm vào.
Giáo sư Hứa cảm thấy, cá thể thí nghiệm đang thông qua ống kính, nhìn vào ông ta.
Cái lạnh khiến toàn thân tê rần ấy làm ông ta chấn động về tinh thần, càng khiến ông ta nổi lên sự hứng thú mãnh liệt.
Anh đã nhìn qua đây, như thể nhìn xuyên thấu linh hồn ông ta, như thể đã thấy rõ sự hiện diện của ông ta.
Thật thần kỳ.
“Thành công rồi… Thành công rồi.” Giáo sư Hứa cuối cùng cũng mở miệng.
Nhưng không còn ai cảm thấy phấn khởi nữa.
Bởi vì sự việc đến mức này, chỉ khiến bọn họ sợ hãi.
Với tình hình hiện tại, khu vực nuôi dưỡng thông thường của khu S liệu còn có thể giam giữ được anh không?
Thế nhưng, nguy cơ dường như không chỉ có vậy.
Một tiếng nổ lớn vang lên từ nơi sâu nhất của khu S vốn được phong tỏa tầng tầng lớp lớp, âm thanh vang vọng rỗng tuếch như thể có một ác linh dưới lòng đất đang muốn xé toạc không gian mà chui lên mặt đất.
“Đinh——”
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu.
Chiếc chuông báo động của Giáo sư Hứa, thứ mà từ lâu đã không vang lên, nay lại kêu lên.
Những kỹ sư hiểu được ý nghĩa của tín hiệu đó lập tức tái mặt, nhìn nhau không nói thành lời.
Chuyện gì vậy?
Có người cuống quýt chạy tới, nói: “Xảy ra chuyện rồi.”
Giáo sư Hứa dời mắt khỏi màn hình, cúi đầu nhìn chuông báo động mà ngây người, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch, niềm vui và hưng phấn vừa rồi tan biến không còn sót lại chút nào.
Theo bản năng, ông ta đưa tay che lấy ống tay áo trống rỗng nơi cánh tay bị cụt.
Nghiên cứu viên chạy đến mặc đồng phục cao cấp, giọng run rẩy đầy sợ hãi: “Khu kiểm soát đặc biệt, báo động cấp một…”
Ngay cả Giáo sư Hứa, người dù khi thanh niên bạch tuộc sắp phá tường cũng không lộ chút lo lắng nào. Lúc này lại hiện lên nét mặt kinh hoảng.
Điều đó có nghĩa là, có lẽ thật sự đã xảy ra chuyện động trời rồi.
---
“Đường Nhu! Tỉnh lại đi!”
“Đường Nhu! Không được ngủ!”
Có người đang liên tục gọi cô, qua chiếc loa ẩn giấu trong khoang thí nghiệm.
Số 17 lạnh mặt định phá hủy những chiếc loa đó, nhưng lại cảm thấy người trong lòng khẽ cử động, anh vội vàng thu lại từng lớp xúc tu quấn chặt, nhìn thấy người chủ nhỏ mà anh hằng mong nhớ.
Cô có vẻ rất khó chịu, sắc mặt trắng bệch, chật vật bò ra khỏi lòng anh, cúi đầu chống lên tay anh mà thở dốc.
Thanh niên luống cuống tay chân, ngón tay lơ lửng run nhẹ nhàng chạm vào mặt cô.
Giọng nói nhỏ đến đáng thương, “Nhu…”
Đường Nhu ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ ấy lộ rõ vẻ tự trách và đau đớn. Trong lòng cô có chút nghi hoặc, sao lại có cảm giác khuôn mặt xưa nay luôn lạnh lùng này bỗng có thêm chút sinh động của con người?
“Không sao đâu, không trách em.”
Cô vỗ nhẹ lên tay anh, ngồi thẳng dậy một chút.
Đúng là bị xóc nảy lâu quá, muốn nôn. Đường Nhu hoa mắt chóng mặt, cảm nhận được chú bạch tuộc nhỏ đang vừa vui mừng vừa luống cuống mà liên tục biến đổi hình thái, cố gắng để cô dựa vào được thoải mái hơn.
“Đường Nhu, cô nghe thấy không? Nhu?”
Tiếng loa lại vang lên không đúng lúc, Đường Nhu mở mắt lờ đờ, “Arthuran?”
Quả nhiên là giọng Arthuran phát ra từ chiếc loa.
Cô ấy gấp đến nỗi giọng run run, “Tên con ngoan biết hiếu thuận nhà cô, chú bạch tuộc nhỏ đã mất kiểm soát rồi! Đội cứu hộ không thể tiếp cận, thử tiêm thuốc mê cũng không có tác dụng… Vậy nên, cô có thể tự mình bò ra được không?”
Đường Nhu, “Hả?”
Cô ngẩng đầu nhìn Số 17, đối phương lập tức thu lại dáng vẻ âm u lạnh lẽo khi nhìn loa vừa rồi, ngoan ngoãn đứng yên, ấp a ấp úng giải thích cho hành động không để ai tiếp cận:
“Họ… làm tổn thương… Nhu…”
Cho nên anh như một vệ sĩ liều chết bảo vệ chủ nhân, cứ giữ cô mãi trong lòng, đã làm bị thương hết nhóm này đến nhóm khác cố gắng tiếp cận.
Sắc mặt Đường Nhu rất kém, nhắm mắt lại vẫn thấy choáng váng.
Cô nhớ lại, tấm kính thủy tinh bất ngờ rút lui, vũ khí nguy hiểm như phản ứng hạt nhân đột ngột nhắm vào cô, muốn lấy mạng cô đổi lấy sự tiến hóa của cá thể thí nghiệm.
Cá thể thí nghiệm là tài sản quý giá nhất, nhân viên chăn nuôi chẳng đáng một xu.
Cô nhắm mắt, tựa vào cánh tay Số 17, lòng lạnh như băng.
Thế nhưng gương mặt thanh niên lại hiện lên vẻ vui sướng như ngập trong hạnh phúc, anh thậm chí không biết tay nên để đâu, lúc thì giơ lên, lúc lại nhẹ nhàng đặt xuống, cẩn thận thu lại những xúc tu mà cô xưa nay không thích đụng vào, chỉ dám rụt rè ôm lấy cô bằng tất cả niềm hân hoan.
“……” Loa phát ra âm thanh điện nhẹ, Arthuran nói, “Em gái à, em tỉnh lại đi, cá thể thí nghiệm của em hiện giờ trông quá không ổn rồi.”
Đường Nhu khẽ động mi mắt, nhìn về phía bạch tuộc.
Đôi mắt xanh thẫm ấy cũng nhìn cô, mang theo chút vui sướng khó giấu.
“Được rồi, thả tôi ra đi, Số 17.”
Nhưng đối phương lại không nghe lời.
Chú bạch tuộc nhỏ ôm lấy người nuôi của mình, thận trọng, không dám nhúc nhích.
Anh muốn thân mật hơn chút nữa với cô, nhưng lại thấy cô lộ ra vẻ mặt khó chịu cố gắng chịu đựng.
“Tôi thấy không khỏe lắm, Số 17.” Đường Nhu cử động cơ thể, nói, “Em cũng không muốn tôi bị bệnh đâu, đúng không?”
Bạch tuộc lập tức hối hận, buông tay.
Đường Nhu dưới sự công kích của vũ khí kinh hoàng mà vẫn nguyên vẹn không chút tổn thương, tất cả đều nhờ vào sinh vật đáng sợ như một chú chó con tội nghiệp trước mắt này, đã bảo vệ cô.