người chăm sóc sinh vật phi nhân loại

Chương 54: Tình yêu, xúc tu, và thế giới động vật


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Arthuran đã hẹn với Đường Nhu sẽ đi từ cổng nam gần đó để tới trung tâm thương mại, giờ đang chán chường đứng đợi.

Cuối cùng Đường Nhu cũng đến trễ như thường lệ, Arthuran lập tức nhào tới kéo tay cô chạy thẳng ra bãi đỗ xe.

Vừa đi vừa luyên thuyên: “Mới nãy có một thứ xấu xí cứ nhìn chằm chằm tớ, còn lẽo đẽo theo sau nữa.”

Đường Nhu liếc nhìn vùng nước đục ngầu đầy tạp chất dưới đáy khu D, đáp:

“Khu D phần lớn sinh vật thí nghiệm đều là người sống bị cải tạo.” “Đ* má, nói thật chứ, cái đám người đó đúng là tàn nhẫn không chịu được.” Arthuran không nhịn được mà chửi một câu.

“Ừ.” Đường Nhu ngồi vào xe, cài đặt chế độ lái tự động: "Phần lớn là tội phạm, còn một phần... không rõ, có vài người là bị cố ý đưa vào.”

Đường hầm dưới nước của khu D dài ít nhất 500 mét, thế mà thực thể kia đã lặng lẽ theo chân Arthuran suốt 500 mét, lén lút nhìn trộm cô ấy.

Đường Nhu còn dư tâm trí đùa cô ấy một câu: “Có khi nào nó si mê cậu rồi.”

Arthuran vừa xoắn tóc vừa hừ một tiếng: “Cũng đúng, tớ xinh thế cơ mà.”

Rời khỏi khu nghiên cứu, mới phát hiện trời lại đổ mưa.

“Lại mưa nữa, bao lâu rồi không thấy mặt trời.”

Nước mưa đập trắng xóa lên cửa kính xe, tầm nhìn mờ mịt.

Đường Nhu cảm thán: “Mưa to thật.”

“Cả tủ lạnh trống trơn, phải đi mua đồ mới được, tiện thể sắm thêm cái váy, tối mai nhất định phải cưa đổ một anh ngon nghẻ.”

Arthuran vừa nói vừa vẽ vời gì đó lên danh sách mua sắm.

Cách đó hàng trăm cây số, tại trung tâm nghiên cứu Virus Hotdan, Yamada trong bộ đồng phục màu lam đen đang chăm chú nhìn chằm chằm vào màn hình.

Anh đang đợi một kết quả.

Trên màn hình là mặt biển, một con tàu cứu hộ siêu trọng tải tới 20.000 tấn đang hoạt động, có khả năng trục vớt tàu đắm nặng hàng vạn tấn.

Thế nhưng tìm kiếm rất lâu vẫn không thấy bóng dáng tàu đắm, đội tìm kiếm dưới nước báo cáo chỉ vớt được xác người, tình trạng ăn mòn nghiêm trọng.

Một giờ sau, báo cáo từ trên biển đưa về: tổng cộng đã vớt được bốn mươi bộ xương, nhưng không hề có dấu vết của con tàu kia.

Yamada đột nhiên hỏi: “Đội lính đánh thuê mất liên lạc lần trước có bao nhiêu người?”

Trợ lý đáp: “Bốn mươi người.”

Yamada sững người, chống tay lên bàn, cả phòng điều khiển rộng lớn không ai dám lên tiếng.

Một giờ sáng, trung tâm kiểm nghiệm gửi đến báo cáo, kết quả khiến tất cả đều chết lặng.

Dù là những bộ hài cốt hay là bộ đồ bảo hộ cùng vũ khí bị nước biển ăn mòn, toàn bộ đều cho thấy đã nằm dưới đáy biển ít nhất hơn một trăm năm.

Thế nhưng mã số trên vũ khí lại rõ ràng là thuộc về nhóm lính đánh thuê được Horten cử đi không lâu trước đó để lên con tàu ma kia.

Quả nhiên, sau khi xét nghiệm DNA ty thể trong xương, toàn bộ hài cốt ấy đều trùng khớp với thông tin DNA của nhóm lính đánh thuê tuần trước.

Không ai biết trước khi chết họ đã trải qua chuyện gì.

Cũng không ai hiểu vì sao bọn họ lại trở về quá khứ, về đến một trăm năm trước.

Dưới sự ăn mòn của nước biển suốt trăm năm, mọi dấu vết đều bị hủy hoại, thời gian xóa bỏ mọi khả năng, dán lên đó nhãn dán “chưa rõ”, rồi mỉa mai trí tuệ và sự tự tin mù quáng của loài người.

Yamada ngồi phịch xuống ghế, hồi lâu không thể cất lời.

Lòng bàn tay anh đầy mồ hôi lạnh, một cảm giác lạnh lẽo kỳ lạ đang men theo xương sống bám rịt lấy hắn không buông.

Cách Horten hai trăm cây số, một thị trấn ven biển, dọc theo bờ biển dài vô tận, từng chấm đen lốm đốm dần hiện lên, tựa như đám cua lên bờ tìm khí lúc thủy triều lên.

Dày đặc, chen chúc sát nhau.

Dưới chân họ kéo lê những vệt nước biển, chất lỏng đen dính trên người họ dần dần bốc hơi, hóa thành hình dạng con người bình thường, sạch sẽ.

Từng bước, từng bước, tiến về phía thành phố rực sáng đèn đuốc.

.

Hôm sau đến văn phòng, Đường Nhu mang đến cho số 17 một con bạch tuộc cái xinh đẹp mà đêm qua cô đã cùng Arthuran dạo khắp cửa hàng thú cưng dị chủng để chọn lựa kỹ càng.

Trước ánh mắt đầy dấu chấm hỏi của số 17, cô đặt con bạch tuộc cái ấy vào bể nước của anh.

Sau đó cô nở một nụ cười thần bí, giơ tay bật máy chiếu, mở phần tài liệu về chủng loài bạch tuộc trong thế giới động vật.

Để tạo bầu không khí phù hợp khi xem, Đường Nhu còn chu đáo tắt đèn.

“Đó, tối thui rồi, tôi không thấy gì đâu. Em cứ thoải mái mà tiếp xúc, giao lưu thật nhiều vào nhé.” số 17: “…?”

Phim tài liệu bắt đầu phát.

Giọng nam trung trầm ấm vang lên đều đều:  

“Phương thức giao phối của loài bạch tuộc khác biệt rất lớn so với các loài động vật có vú thông thường. Cơ quan sinh sản của con đực không tồn tại độc lập, mà nằm ở đầu một trong số tám xúc tu, đầu xúc tu này sẽ kéo dài ra…”

Hình ảnh minh họa là hai con bạch tuộc bắt đầu thực hiện “giao lưu sinh mệnh” một cách vô cùng hài hòa.

Đường Nhu lúc này lại mang vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, còn gật gù liên tục, trông hệt như đang nghiên cứu học thuật hẳn hoi.

Là một người nuôi dưỡng chuyên nghiệp, cô nhất định phải hướng dẫn chính xác cho thực thể của mình.

Dù sao thì trẻ con vẫn còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.

Đường Nhu làm gương, mắt trừng như chuông đồng, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, thỉnh thoảng còn chậc lưỡi khen ngợi, cảm thán sự kỳ diệu của tự nhiên.

Cô chăm chú xem thế giới động vật, còn thiếu niên kia thì chăm chú nhìn cô.

Ánh mắt anh như đầu lưỡi rắn ướt dính, lặng lẽ liếm qua từng đường nét nghiêng mặt cô dưới ánh sáng mờ ảo.

Chàng trai nửa người nửa bạch tuộc tuấn tú kia chăm chú nhìn chiếc cổ thon, lọn tóc sau tai, hàng mi cong nhẹ của cô. Ánh mắt nóng rực và đầy thành kính.

Nếu lúc đó Đường Nhu quay đầu lại, cô sẽ thấy trong đôi mắt xanh thẫm ấy, đã chất chứa đầy một tình cảm sâu đậm khiến người ta rợn tóc gáy.

Nhưng đáng tiếc là không, cô đang chìm đắm trong thế giới biển cả kỳ diệu, dán chặt vào nội dung của chương trình.

Cô xem đến say mê, không bỏ lỡ một điểm kiến thức nào, mãi cho đến khi hình ảnh chuyển sang cảnh hai con bạch tuộc giao hoan chồng lên nhau, cô mới thu lại ánh nhìn chuyên chú, bắt đầu miên man suy nghĩ.

Chuyện này với số 17, chẳng phải… cũng giống như đang xem phim đen mini à?

Lỡ như anh xem xong rồi máu nóng sục sôi, rồi sinh ra phản ứng không thể miêu tả thì sao?

Đầu óc Đường Nhu toàn mấy thứ đồi trụy không đứng đắn, mang theo tâm trạng không thể nói thành lời mà liếc lén số 17 một cái.

Kết quả vừa quay đầu lại đã thấy anh chẳng buồn xem thế giới động vật, mà lại như bức tượng trong bóng tối, chăm chú nhìn cô từ đầu đến cuối.

Ánh mắt anh ẩm ướt dính nhớp, như tơ nhện tỉ mỉ, quấn lấy người từng tấc một.

Trong bóng tối, xúc tu bán trong suốt lặng lẽ bò lên váy cô, dùng giác hút khẽ khàng mút lấy, mơn trớn thân thiết.

Đường Nhu nghẹn lời: “Nhìn tôi làm gì, không mau học hành nghiêm túc vào!”

Thiếu niên nghiêng đầu vô tội, lộ ra vẻ mặt kiểu “…?”

Không thể không thừa nhận, Đường Nhu cảm thấy mình vừa bị anh làm cho tan chảy vì đáng yêu mất rồi.

Cô đưa tay véo mặt anh, kéo gương mặt đẹp trai ấy biến dạng đôi chút: “Không được nhìn tôi kiểu đó!”

Số 17 chớp mắt, mặc cho cô làm gì cũng không phản kháng,

Có thể nói là hoàn toàn ngoan ngoãn nghe lời, Đường Nhu làm gì anh cũng đều cảm thấy vui vẻ.

Vừa hay đúng lúc đó, giọng nam trầm vang lên từ chương trình:

“Việc giao phối của bạch tuộc cần có tiếp xúc thân thể giữa con đực và con cái, do đó vào mùa sinh sản, bạch tuộc đực sẽ…”

Đường Nhu cảm thấy đầu ong ong, lập tức buông tay ra như bị điện giật.

Tiểu bạch tuộc thì có tội tình gì đâu? Kẻ đáng trách là  cô, đầu óc đầy mấy thứ đen tối, sắc tình.

Nó chỉ đơn thuần là muốn sinh sôi thôi mà.

Tiểu bạch tuộc sao có thể suy nghĩ “đen tối” được chứ?

Một buổi “thế giới động vật”, hai người, mỗi người một bụng tính toán riêng.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×