Sự Trả Thù Ngọt Ngào

Chương 318: Chương 318


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Ánh mắt tràn đầy uất hận, lo lắng và sợ hãi.

- Cô nói đi ! Tại sao đột nhiên cô lại không muốn làm nô lệ của tôi ? Có phải vì tôi đối xử với cô không tốt nên cô thay đổi ?

Hắn mất hết kiên nhẫn, cuối cùng hắn cũng phải mở miệng lên tiếng hỏi Hương nguyên nhân tại sao lại muốn rời xa hắn.

Hương không nói gì, cũng không muốn giải thích gì.

Hương có thể nói gì đây.

Chẳng lẽ Hương nói rằng vì tôi trông thấy anh ôm hôn cô tình nhân cũ, vì tôi ghen với cô ta, vì tôi cảm thấy tự tị, vì tôi không muốn làm trò chơi của anh nữa nên tôi mới trả lại anh tiền và kết thúc giao kèo của cả hai.

Hương có thể ngây thơ, có thể dại khờ nhưng không phải là một con ngốc hoàn toàn.

Hương luôn dùng trái tim thuần khiết và trong sáng để nhìn và đánh giá mọi thứ. Hương không muốn mình bị vẩn đục.

Nghèo thì đã sao ? Xấu thì đã sao ? Ngu dốt thì đã sao ? Hương không phải là người sao ?

Là người ai cũng có nhân phẩm, có lòng tự trọng.

Hương yêu hắn, Hương sẽ cầu chúc cho hắn được hạnh phúc và sống vui vẻ bên cô nhân tình xinh đẹp như tiên nữ của hắn.

Hương rút tay mình ra khỏi tay hắn.

- Anh nên tôn trọng tôi một chút. Dù sao tôi cũng không còn là nô lệ của anh nữa.

Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng và chất chứa đầy oán hận của Hương, hắn buông thõng tay, mặt hắn tái nhợt.

- Chết tiệt ! Cô phải giải thích vì sao thì tôi mới hiểu được chứ ?

Hắn kích động hét lên. Giọng hắn giống như một con thú cô độc bị nhốt trong lồng nên lúc nào cũng gào thét đòi được thả ra.

Hương cảm thấy thương hại hắn nhưng tuyệt đối không rơi lệ, không run rẩy, không khóc trước mặt hắn.

Hơn một tuần được sống trên thiên đường, sống trong mộng ảo, đối với Hương như thế là đủ rồi.

- Cảm...cảm ơn anh. Anh đã dạy cho tôi hiểu được nhiều điều, tuy rằng tôi chỉ khoác tạm một chiếc váy không phù hợp với mình nhưng trong một giới hạn nào đó tôi cũng thấy mình thực sự tỏa ra được ánh sáng hào quang. Nay tôi xin trả lại anh chiếc áo ấy, mong anh hãy giữ gìn nó cho cẩn thận và lần sau nếu có ý định tìm một người nào đó khoác bộ cánh ấy, xin anh đừng dùng cách tàn khốc đó để kết thúc mọi chuyện.

Hương nở một nụ cười héo hắt.

Từng cánh hoa mỏng bay tan tác trong gió xuân. Hương thơm còn vương vấn trên người hắn. Nụ hôn mà Hương trao cho hắn giống như mật ngọt, giống như men rượu nồng say, hắn suốt đời không thể quên, không thể thôi mơ tưởng.

Hắn đã yêu Hương.

trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!