Tuấn bỏ chạy thật nhanh vào trong nhà. Hương vội vã đuổi theo sau. Hai chị em đang mải nghịch nhau nên hoàn toàn quên là trong nhà đang có khách.
Tuấn chạy biến vào trong phòng rồi núp sau lưng bà Dung.
Hương hung hăng đuổi theo thằng em trai, đến cửa phòng khách, Hương lập tức hạ tay xuống, ánh mắt lo sợ nhìn hết bố mẹ rồi lại quay sang nhìn ông khách lạ lẫm đang tò mò nhìn mình nửa như đang đánh giá, nửa như đang yêu thương, nửa như đang hối hận.
Khi bắt gặp ánh mắt của ông khách, Hương thấy có một tình cảm ôn nhu, ấm ấp len lỏi nhẹ vào lòng.
Ánh mắt ông ngập tràn tình cảm. Ông ta đang dùng ánh mắt của một người cha để nhìn một đứa con gái.
Hương run sợ vội thu ánh mắt của mình lại. Hương không dám nhìn ông ta thêm.
- Chào...chào bác...!
Hương lễ phép gật đầu chào ông khách, mặc dù không hiểu ông ta là ai nhưng vì lịch sự Hương vẫn mở miệng chào hỏi.
- Chào...chào cháu !
Ông ta run run, mắt đỏ hoe, mắt nhìn Hương không rời, ông ta như thể đang cố kiếm tìm một hình bóng đã mất qua hình dáng của Hương.
Hương định rút lui. Bà Dung lên tiếng ngăn cản.
- Con ngồi xuống đi. Bố mẹ có chuyện muốn nói với con.
Giọng bà sắc lạnh không một chút tình cảm. Hình như bà đang kích động.
Mồ hôi lạnh bắt đần rịn ra khắp cơ thể, Hương run rẩy không yên.
Tự xét bản thân không làm chuyện gì có lỗi, tại sao bà Dung lại dùng thái độ khủng bố để nói chuyện với Hương ?
Mặc dù muốn nhanh chóng trốn đi nhưng Hương không dám làm trái lời của bà Dung, Hương đành ngồi xuống.
Người đàn ông kì quái kia vẫn cứ nhìn Hương mãi khiến Hương khó chịu không yên. Nếu không vì để ý đến tuổi tác của ông ta, Hương lại tưởng ông ta đang để ý đến mình.
Ánh mắt của ông ta chưa lúc nào rời khỏi cơ thể và khuôn mặt của Hương.
Mặt Hương hết nóng rồi lại lạnh.
Hương hoàn toàn không hiểu gì.
- Con có biết đây là ai không ?
Bà Dung hỏi Hương, ánh mắt nhìn người đàn ông kia như muốn băm ông ta thành muôn nghìn mảnh.
Hương tự dưng bị hỏi một câu hỏi không nằm trong dự đoán và tư liệu của mình làm sao Hương có thể trả lời được.