Sự Trả Thù Ngọt Ngào

Chương 328: Chương 328


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Hắn giống như một bông hoa lúc nào cũng mang đầy mật, mang đầy hương thơm, khi những cánh hoa hé mở, hương thơm ngào ngạt được làn gió mang đi khắp nơi. Từng đàn từng đàn ong bị hương thơm của hắn quyến rũ, bị hương mật ngọt đắm say của hắn dẫn dụ. Chúng cứ lao vào để rồi nhận ra bông hoa ấy mang đầy chất độc và gai nhọn.

Hương đã bị hắn dùng những cái gai sắc nhọn cứa vào trái tim, cứa vào linh hồn non dại và ngây thơ. Hương từ một cô bé ngu ngơ không hiểu gì về tình ái đã đần đưa mình xuống một cái ao tù không có lối thoát. Hương vĩnh viễn bị giam cầm trong cái ao tù ấy.

Hương đau, đau đến xé lòng, đau đến tâm gan cũng muốn vỡ nát.

Hương cảm nhận có một trận lốc xoáy đang tiến nhanh về phía mình, đối diện với cái chết, lần đầu tiên Hương không còn sợ thần chết nữa, những nỗi đau đang dày vò trong tâm trí Hương còn đáng sợ hơn cái chết.

Chết là hết, là giải thoát cho Hương khỏi kiếp sống khổ ải.

Một bước, hai bước, hắn chậm chạp tiến về phía Hương và Phong.

Mặt hắn lạnh như băng, miệng hắn xếch lên thành một mũi tên, mắt hắn nhìn cả hai như muốn nghiền nát cả hai ra làm nghìn mảnh.

Hắn không thể chấp nhận được sự thật người con gái mà hắn yêu có quan hệ và dám âu yếm ôm một người đàn ông khác ngay trước mắt hắn.

Hắn mặc kệ là Hương có còn là nô lệ của hắn không, mặc kệ hắn là một đại công tử đầy lòng tự trọng và kiêu hãnh, mặc kệ trong mắt mọi người Hương chỉ là một con cóc xấu xí nên về cơ bản không xứng với hắn, mặc kệ Hương có muốn hắn can thiệp vào chuyện tình cảm của Hương không.

Điều hắn cần làm là ngay lập tức tách cả hai ra. Ngay lập tức cho Hương biết, ai mới là người đàn ông Hương nên dựa, nên ôm, nên thả lỏng cơ thể mình để dựa dẫm và vùi đầu vào ngực như thế kia.

Bàn tay rắn chắc, to khỏe và thon dài của hắn vươn ra. Hắn lôi mạnh Hương ra khỏi lồng ngực rộng rãi và ấm áp của Phong.

Hương cảm nhận có một lực đẩy mạnh mẽ xô cơ thể mình như một con sóng dữ đang cuốn mình lên cao rồi đột ngột rút xuống, khiến Hương bị rơi từ đỉnh ngọn tháp xuống vực sâu. Hương nghĩ rằng cơ thể mình sắp vỡ nát.

Hương ngã ngửa về phía sau. Hắn ôm siết lấy eo Hương.

Phong vì bất ngờ nên nhất thời không có phản ứng gì, Phong đã dễ dàng để cho hắn tách cơ thể Hương ra khỏi lồng ngực mình.

Khi nhìn vào ánh mắt đáng sợ, đầy ghen tuông và tức giận của hắn. Phong cười nhạt.

Mùi nước hoa, mùi đàn ông nam tính của hắn xộc vào mũi Hương. Vòng tay mang hơi lạnh của hắn tràn ngập khắp cơ thể Hương. Một cơn ớn lạnh xông thẳng lên não. Mũi Hương nghẹt lại, miệng đắng nghét.

Hương sắp bị hắn nghiền nát.

_Anh muốn gì ?

Phong khiêu khích hỏi.

_Mày biết rồi, sao mày còn hỏi lại tao ?

Hắn nghiến răng, nghiến lợi. Mắt hắn ngập tràn lửa hận và phẫn nộ. Bàn tay siết quanh eo Hương càng ngày càng thắt chặt.

Hương không thể thở được.

Hương là một con búp bê, một đồ chơi cho hắn giải trí, là một vật thế thân cho hắn đem hết những nhớ thương, thèm khát và đam mê cô nhân tình trút hết lên cơ thể, trái tim và linh hồn Hương. Khi đã chán, hắn ngay lập tức bỏ rơi Hương.

Nhưng nếu đã chán Hương rồi, và không còn chút tình cảm nào với Hương. Tại sao hắn vẫn còn ghen, vẫn còn muốn kiểm soát Hương, muốn Hương chỉ được nghĩ về hắn, đụng chạm vào hắn mà không phải là một chàng trai khác.

Phải chăng hắn là một công tử đa tình hay là hắn còn một nỗi khổ nào đó chưa thể nói ra ?

Trong lòng hắn thực sự có tình cảm với Hương hay hắn chỉ đang trêu đùa với Hương ?

Bao nhiêu câu hỏi được đặt ra, hắn là người duy nhất mới có thể trả lời.

Đang tức giận, lòng căm phẫn đang chất chứa quá đầy, Hương giống như một dòng nước bị ngăn cách chia đôi bờ, nước cứ dâng mãi lên mà cái bờ kia cứ ngăn sông cách đò, không thể chịu đựng được hơn nữa, cuối cùng dòng nước lũ trong Hương cũng bùng nổ. Hương đang tức nước vỡ bờ.

Hương đánh mạnh vào cánh tay hắn. Miệng gào to.

_Buông tôi ra ! Tôi không phải là con rối của anh !

_Buông tôi ra ! Tôi nói gì anh có nghe không ?

Hương kêu khóc thảm thiết.

_Phong ! Mau cứu tôi !

Hương là một cô gái tội nghiệp, từng hành động, cử chỉ của Hương khiến cho lòng bất nhẫn của Phong vượt quá giới hạn.

Nếu trước đây, Phong phải lặng lẽ bỏ đi thì nay Phong nhất quyết phải bảo vệ Hương khỏi tên xấu xa và ác quỷ như hắn.

trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!