Sau những ngày làm việc căng thẳng, Minh và Thu tiếp tục giữ khoảng cách, mặc dù họ biết rằng mỗi cuộc trò chuyện hay sự hỗ trợ trong công việc đều khiến họ cảm thấy gần gũi hơn. Tuy nhiên, những lần gặp gỡ, dù có sự gắn kết trong công việc, lại khiến mỗi người đều tự hỏi về cảm xúc thật sự của mình. Có thể họ chưa sẵn sàng đối diện với nó, hoặc là vì những nỗi sợ hãi trong lòng mà họ chưa thể thổ lộ.
Thu cảm thấy khó chịu mỗi khi đối diện với Minh trong những cuộc họp hay những buổi làm việc. Cô không thể phủ nhận rằng mình có một sự quan tâm đặc biệt dành cho anh, nhưng sự khác biệt trong cách làm việc và những căng thẳng trước đó đã khiến cô trở nên dè dặt hơn. Cô không muốn tình cảm của mình làm phức tạp thêm công việc, và cô cũng không muốn để nó trở thành gánh nặng cho Minh.
Minh cũng cảm nhận được sự xa cách trong những lần giao tiếp giữa họ. Dù anh không nói ra, nhưng sự im lặng của Thu khiến anh cảm thấy có một bức tường vô hình dần dần được dựng lên giữa hai người. Anh không muốn chuyện này kéo dài, nhưng anh cũng không biết phải làm thế nào để phá vỡ khoảng cách ấy.
Một ngày sau giờ làm việc, khi Minh đang chuẩn bị rời văn phòng, anh tình cờ gặp Thu đứng một mình trong hành lang, cúi đầu nhìn vào chiếc điện thoại. Cô dường như không nhận ra sự có mặt của Minh, nhưng anh đã bước lại gần và lên tiếng.
“Thu, bạn có vẻ như đang bận tâm điều gì đó?” Minh hỏi, giọng anh nhẹ nhàng, cố gắng không tạo ra sự gượng gạo trong cuộc trò chuyện.
Thu giật mình ngẩng lên, ánh mắt cô có chút lạ lẫm nhưng không phải là sự tránh né. “À, không, mình chỉ... nghĩ một chút về công việc thôi,” cô trả lời, giọng nhẹ và có phần bối rối.
Minh nhìn vào mắt Thu, có lẽ anh đã nhận ra rằng cô đang cố gắng giấu đi điều gì đó. Nhưng anh không ép buộc cô phải nói ra, vì anh hiểu rằng mỗi người đều có lúc cần không gian riêng cho mình.
“Nếu bạn cần nói chuyện hay cần giúp gì, đừng ngần ngại nhé,” Minh nói, ánh mắt anh ấm áp nhưng vẫn có chút lo lắng.
Thu cảm thấy những lời nói đó của Minh như một sự gợi mở, nhưng cô lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Cô mỉm cười nhẹ, rồi lắc đầu. “Cảm ơn Minh. Mình không sao đâu, chỉ là... đôi khi công việc làm mình cảm thấy... không biết phải làm gì nữa.”
Minh im lặng một lúc, nhìn Thu với ánh mắt hiểu biết. Anh không muốn xâm phạm quá sâu vào không gian riêng của cô, nhưng anh biết rằng có điều gì đó khiến cô băn khoăn, điều đó không chỉ liên quan đến công việc.
“Chúng ta không cần phải hoàn hảo, Thu,” Minh lên tiếng sau một lúc im lặng. “Ai cũng có lúc cảm thấy mệt mỏi hay bối rối. Quan trọng là chúng ta biết cách đối diện và vượt qua nó. Đừng để những lo lắng chiếm lấy mình.”
Thu nhìn Minh, trong ánh mắt của cô có một chút ngỡ ngàng nhưng rồi cũng dịu đi. Cô biết Minh không chỉ nói về công việc mà còn về những điều sâu xa hơn, những điều mà họ chưa nói ra nhưng cả hai đều hiểu.
“Cảm ơn bạn, Minh. Mình sẽ nhớ lời bạn nói,” Thu cười nhẹ, ánh mắt cô trở nên ấm áp hơn. “Chắc tôi chỉ cần thời gian để tự giải quyết thôi.”
Minh không nói gì thêm, chỉ đứng nhìn Thu một lúc rồi gật đầu. “Đừng ngần ngại nếu cần ai đó bên cạnh. Chúng ta đều cần có những người để dựa vào, đặc biệt là khi mọi thứ trở nên quá khó khăn.”
Thu cảm thấy những lời nói ấy thấm vào lòng. Dù cô không thể hoàn toàn bày tỏ cảm xúc của mình, nhưng Minh đã giúp cô nhận ra rằng đôi khi, chỉ cần có người hiểu và sẵn sàng lắng nghe đã là điều quan trọng nhất.
Cả hai đứng yên một lúc dưới ánh đèn hành lang, im lặng nhưng cảm giác giữa họ không còn là sự gượng gạo. Những lời nói ít ỏi, những câu chuyện không quá phức tạp, nhưng lại khiến họ cảm thấy gần gũi hơn rất nhiều.
Khi Thu rời đi, Minh đứng lại một chút, nhìn theo bóng lưng cô. Anh không biết chính xác mình đang cảm thấy gì, nhưng trong sâu thẳm, một điều gì đó đã thay đổi. Cảm giác mơ hồ đó chưa thể gọi tên, nhưng chắc chắn nó là sự gắn kết đã bắt đầu lớn dần lên giữa họ.
Ngày hôm sau, khi làm việc, không khí giữa Minh và Thu đã dịu lại. Họ không còn những khoảng lặng ngượng ngập như trước. Dù không có lời nói rõ ràng, nhưng sự gần gũi trong công việc đã dần mở ra một cơ hội để họ hiểu nhau hơn. Và mặc dù vẫn còn nhiều điều chưa được nói ra, Minh cảm nhận rằng tình cảm giữa họ không chỉ là về công việc, mà còn là những bước đi nhỏ trong một hành trình dài mà cả hai cùng nhau khám phá.
Với mỗi ngày trôi qua, những cảm xúc thầm kín dần được thổ lộ, và Minh biết rằng, dù có những thử thách trong công việc, tình cảm giữa anh và Thu sẽ luôn tìm được cách để phát triển và trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cả hai.