tưởng tổng đài hóa ra là tổng tài

Chương 9: Tưởng Tổng đài hóa ra là Tổng tài


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Sau buổi tiệc công ty đầy màu sắc, tôi cảm thấy sự tò mò về Thẩm Cảnh ngày càng lớn hơn. Anh luôn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, lịch lãm, có vẻ như là người nghiêm túc, ít nói. Nhưng càng tiếp xúc, tôi càng phát hiện ra nhiều mặt tính cách “độc nhất vô nhị” của anh.

Một buổi chiều, sau khi kết thúc cuộc họp chiến lược, tôi được Thẩm Cảnh mời vào phòng làm việc của anh để trao đổi thêm về dự án mới.

Phòng làm việc của anh rộng rãi, thiết kế sang trọng với tông màu trầm ấm, ánh sáng dịu nhẹ tạo cảm giác ấm cúng.

Trên bàn làm việc là một chiếc laptop và rất nhiều tài liệu, nhưng điều khiến tôi chú ý là chiếc kệ sách bên góc tường.

Thẩm Cảnh đóng cửa phòng, ngồi xuống ghế, và nói:

“Em muốn biết bí mật của tổng tài không?”

Tôi cười:

“Bí mật gì vậy? Có phải anh còn là siêu đầu bếp hoặc nhạc sĩ bí mật không?”

Anh nheo mắt, vẻ mặt trêu đùa:

“Chưa tới mức đó. Nhưng bí mật mà em chưa biết chính là… tôi rất mê phim hoạt hình và truyện tranh.”

Tôi há hốc miệng, không thể tin nổi: “Anh tổng tài lạnh lùng mà lại mê… truyện tranh à?”

Anh gật đầu, đứng lên mở chiếc tủ đựng hồ sơ, lấy ra một hộp giấy lớn.

“Mỗi khi stress hoặc cần lấy lại cảm hứng, tôi sẽ đọc những cuốn truyện tranh này. Đặc biệt là mấy bộ hành động pha lẫn hài hước.”

Tôi cười:

“Thật không thể tưởng tượng được. Anh có thể trở thành tổng tài kiêm fan cuồng truyện tranh rồi đấy.”

Anh nghiêm túc nhìn tôi:

“Đừng để vẻ ngoài đánh lừa. Ai cũng có một mặt khác mà người khác không biết. Anh là tổng tài, nhưng cũng là người bình thường.”

Chưa dừng lại ở đó, Thẩm Cảnh còn tiết lộ một loạt “bản chất thật” khác của mình khiến tôi không khỏi bật cười.

Anh thích ăn vặt, đặc biệt là bánh quy socola. Mỗi khi làm việc khuya, sẽ có một hộp bánh luôn sẵn sàng trong ngăn kéo bàn.

Anh cũng… rất yếu bóng vía khi xem phim kinh dị, thường phải nhờ tôi ngồi bên cạnh.

Tôi nhớ lại lần trước, khi xem một bộ phim ma trên truyền hình, anh đột nhiên bấm remote tắt ngay lập tức, rồi thỏ thẻ:

“Em đừng cười nhé, anh không chịu được mấy cảnh rùng rợn đâu.”

Càng biết về anh, tôi càng yêu quý “tổng tài” với những điểm rất người ấy.

Bởi vì, không phải ai cũng có thể vừa quản lý cả một tập đoàn khổng lồ vừa có thể... thừa nhận mình sợ ma, thích bánh quy và mê truyện tranh.

Ngày hôm sau, tôi quyết định làm một điều “đặc biệt” để tạo bất ngờ cho Thẩm Cảnh.

Tôi chuẩn bị một chiếc hộp nhỏ, bên trong là bộ truyện tranh anh thích và một hộp bánh quy socola.

Chiều đến, tôi mang đến công ty, gõ cửa phòng anh.

Thẩm Cảnh nhìn tôi đầy thắc mắc, nhưng khi mở hộp ra, ánh mắt anh sáng lên, nụ cười xuất hiện trên môi.

Anh đùa:

“Em quả là biết cách khiến tổng tài này ấm lòng.”

Tôi cười khúc khích:

“Đôi khi tổng tài cũng cần được chiều chuộng, đúng không?”

Kể từ đó, phòng làm việc của Thẩm Cảnh không chỉ là nơi bàn bạc kinh doanh mà còn là không gian chứa đựng những khoảnh khắc giản dị, ấm áp của hai người.

Tôi bắt đầu cảm nhận, phía sau vẻ ngoài nghiêm nghị ấy là một trái tim rất đỗi bình thường, rất đỗi đáng yêu.

Cuộc sống tổng tài không phải lúc nào cũng căng thẳng, đôi khi cũng đầy những phút giây hài hước và ngọt ngào, chỉ cần có người bạn đồng hành biết cách yêu thương và thấu hiểu.


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đang
Xem Nhiều
×