Từ hôm biết Thẩm Cảnh là tổng tài ngầm, tôi bước vào một thực tại hoàn toàn mới.
Một thực tại mà ở đó… bạn trai tôi không còn là người đàn ông keo kiệt, suốt ngày băn khoăn giữa “trà sữa size L hay M”, mà là người có thể gọi một cuộc điện thoại là đặt riêng cả khách sạn năm sao cho buổi hẹn hò cuối tuần.
Tôi vẫn chưa quen.
Ví dụ, sáng thứ Hai, tôi đến công ty như thường lệ, nhưng lại phát hiện cả văn phòng đang bàn tán râm ran vì công ty sắp có “đối tác chiến lược mới”, sẽ đầu tư vào chuỗi mở rộng của chúng tôi.
Tên tập đoàn đó là: Thiên Vân Group.
Mà ai đứng đầu Thiên Vân Group? Chính là Thẩm Cảnh – người từng mượn tôi 20 nghìn để mua bánh mì trứng hồi tháng trước.
Tôi sặc cà phê khi nhìn thấy tên anh trên bảng công bố nội bộ:
"Chủ tịch điều hành – Ông Thẩm Cảnh."
Nguyên văn câu đầu tiên tôi thốt ra là:
“Ông nội nào trùng tên bạn trai mình dữ vậy trời...”
Ba giây sau, tôi nhìn kỹ tấm ảnh đại diện.
Tôi gào trong lòng:
“Không trùng. Chính là hắn. Tên giả nghèo tàn nhẫn kia.”
Sau giờ làm, tôi lết về nhà – tức penthouse trên tầng 28 mà giờ tôi đã miễn cưỡng xem là “tổ ấm” – và ngồi nhìn Thẩm Cảnh đang cắt xoài cho tôi bằng dao bạc.
“Anh đầu tư vào công ty em?” Tôi hỏi, giọng khô khốc.
Anh gật đầu, thản nhiên:
“Anh thấy em vất vả, muốn giúp chút. Nhưng anh đã dặn không được tiết lộ anh là bạn trai em.”
Tôi nghiến răng:
“Anh biết em sẽ bị đồng nghiệp gán ghép thành ‘mỹ nhân leo cao’ không hả?”
Anh cười:
“Yên tâm. Anh cũng bảo PR làm tin đính chính rồi. Bảo rằng em từng giúp anh một lần lớn thời khó khăn. Họ sẽ tưởng em là ân nhân đời anh.”
Tôi cạn lời. PR giùm luôn rồi. Giả nghèo mà có kế hoạch 10 năm như thật.
Cuộc sống sau đó càng lúc càng… kỳ lạ.
Đi ăn quán bình dân, nhân viên phục vụ vừa thấy mặt Thẩm Cảnh là tái mét, ríu ríu mang menu “phiên bản doanh nhân” ra.
Tôi nhìn giá món ăn suýt nghẹt thở:
Cơm sườn: 120 nghìn
Hủ tiếu: 180 nghìn
Trà đá: miễn phí nếu gọi combo 3 món
Tôi rút tay khỏi ví. Thẩm Cảnh cười:
“Yên tâm, anh mời. Nay có khuyến mãi: bạn gái đi kèm được free trà đá.”
Tôi cố gắng quay lại cuộc sống bình thường, nhưng... bạn bè không cho tôi yên.
Hội bạn thân mấy hôm trước hẹn gặp mặt, tôi đến muộn một chút, vừa bước vào đã nghe thấy Giang – con bạn thân nhất – nói:
“Nghe bảo bạn trai Trình Nhiễm giàu như Bill Gates, mà ngụy trang như cướp bể.”
Tôi ho khan, cố chen vào:
“Ê, ê, đừng đồn nữa. Người ta vẫn là người bình thường.”
Giang liếc tôi:
“Bình thường mà sáng nay được lên báo là ‘Doanh nhân dưới 35 tuổi quyền lực nhất châu Á’?”
Tôi nghẹn.
Rồi Giang thì thầm:
“Thôi, bây giờ người ta là Tổng tài, mày nhớ đừng có cãi nhau to tiếng quá. Kẻo mai lại thấy trên báo: ‘Cô gái nào đó giận dỗi, khiến CEO mất hứng, thị trường chứng khoán sụt giảm 3 điểm phần trăm’.”
Tôi thở dài. Giận Thẩm Cảnh một, mà thấy mọi thứ vượt tầm kiểm soát mười.
Tôi bắt đầu đặt câu hỏi:
"Mình có đang hẹn hò với người thật không vậy?"
Lúc trước, tôi có thể nhõng nhẽo:
“Em thèm bánh tráng trộn!”
Anh sẽ thật thà đáp:
“Anh chỉ có mười ngàn. Em ăn ít thôi.”
Giờ tôi nói:
“Em thèm bánh tráng trộn.”
Ba phút sau, cả thương hiệu bánh tráng nổi tiếng được mời tới nhà làm riêng “bánh tráng luxury” cho tôi.
Tôi bức xúc:
“Anh còn để người ta sống không? Bánh tráng mà cũng sang chảnh, em ăn không nổi!”
Anh chỉ cười:
“Vì em xứng đáng ăn những gì tốt nhất.”
Tôi phát điên.
Đỉnh điểm là hôm tôi thấy một cái túi Hermes màu rượu vang trong tủ mình. Tôi giãy nảy:
“Em đâu có mua cái này!”
Thẩm Cảnh ngước lên từ laptop, tỉnh bơ:
“À, thấy cái túi cũ em hay dùng bị sờn quai. Nên mua thay.”
Tôi cầm lên, xem tag giá xong suýt ngất. Một cái túi bằng ba tháng lương tôi.
“Anh có biết nếu em đeo cái này ra đường, người ta sẽ tưởng em... sugar baby của ai đó không?”
Thẩm Cảnh nhìn tôi, chớp mắt:
“Vậy anh phải cố gắng thể hiện mình là sugar daddy tốt. Anh đang học.”
Tôi ngất lần hai.
Cuộc sống với “Tổng tài Thẩm Cảnh” thật ra không khác phim truyền hình là bao.
Chỉ khác ở chỗ: tôi là nữ chính, nhưng không được cảnh báo trước là bạn trai mình… xuất thân từ danh sách Forbes.
Và cũng không ai nói cho tôi biết rằng, sau khi tổng tài bị lộ, thì mọi chuyện không quay lại như cũ được nữa.
Nhưng giữa những hào nhoáng rối rắm, có một thứ vẫn không thay đổi.
Đó là mỗi tối anh vẫn đắp chăn cho tôi, ngồi nghe tôi kể về đồng nghiệp khó ưa, đút cho tôi từng muỗng cháo khi tôi bệnh, và hôn lên trán tôi trước khi ngủ.
Giàu hay nghèo... cái đó tôi sẽ xử lý sau.
Chỉ cần... vẫn là Thẩm Cảnh ngày trước – dù túi có đầy tiền hay không.